Đang lật trang…
“Châu Vận là họa sĩ. Mạnh Thời Uyên là CEO Mạnh Thị. Một lần gặp ở Peninsula Hotel, một vệt cobalt chưa rửa sạch, và mọi thứ chậm hơn một nhịp.”
Châu Vận sống bằng màu. Studio nhỏ, áo khoác mỏng, đầu ngón tay luôn vương một vệt sơn chưa kịp rửa. Cô không quen với những sảnh tiệc sáng đến mức ly champagne phản chiếu thành dải ánh bạc.
Mạnh Thời Uyên sống bằng quyết định. CEO Mạnh Thị, lý trí, dứt khoát, không quen với việc đợi ai cả.
Họ gặp nhau khi tất cả mọi điều có thể nói đều đã muộn một nhịp. Đây là câu chuyện về việc hai người chậm hơn nhau bao nhiêu, và liệu nhịp lệch ấy có thể khớp lại không.