Chương 9
Mưa đã nhỏ hơn lúc hai người rời nhà hàng.
Đường Bắc Kinh gần nửa đêm vẫn sáng đèn, dòng xe chạy chậm dưới lớp nước phản quang mỏng trên mặt đường.
Trong xe rất yên tĩnh. Tài xế ngồi phía trước, vách ngăn đã kéo lên từ lúc rời bãi đỗ. Châu Vận ngồi cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài. Áo khoác của Mạnh Thời Uyên vẫn nằm trên vai cô. Mùi gỗ đàn hương rất nhạt lẫn với hơi lạnh còn sót lại từ cơn mưa.
“Lạnh không?” Anh hỏi.
“Không lạnh.”
“Cửa kính đang mở hơi lớn.”
Châu Vận lúc này mới nhận ra mình vừa vô thức kéo cửa xuống một chút. Cô chỉnh lại ngay.
“Xin lỗi.”
“Không sao.”
Xe dừng đèn đỏ ở giao lộ lớn gần Đông Tam Hoàn. Ánh đèn đỏ phản lên mắt kính gọng vàng của Mạnh Thời Uyên thành một lớp sáng rất mỏng. Anh vẫn cầm ly nước mang từ nhà hàng ra nhưng chưa uống.
“Anh thật sự không thích uống rượu à?” Châu Vận hỏi.
“Không hẳn.”
“Vậy tại sao lúc nào anh cũng cầm ly nhưng không uống?”
“Đỡ bị người khác rót thêm.”
Cô bật cười.
“Nghe rất có kinh nghiệm.”
“Tôi tham dự khá nhiều tiệc.”
“Nhưng có vẻ anh không thích.”
Mạnh Thời Uyên nhìn ra ngoài cửa kính vài giây rồi mới đáp.
“Tôi không ghét.”
“Đó không phải câu trả lời giống thích.”
“Cô cũng không thích tối nay.”
“Tôi biểu hiện rõ vậy sao?”
“Khá rõ.”
Châu Vận dựa nhẹ đầu lên ghế.
“Những buổi như vậy khiến tôi có cảm giác mình nói gì cũng phải đúng.”
“Cô vẫn nói rất tự nhiên.”
“Vì tôi nghĩ chắc mình sẽ không gặp lại họ.”
“Còn tôi?”
Câu hỏi tới rất nhẹ.
Nhưng làm Châu Vận quay đầu nhìn anh ngay lập tức.
“Anh khác mà.”
“Khác ở đâu?”
“Anh là...” Cô dừng một chút như đang tìm từ phù hợp. “Người tôi phải làm việc cùng.”
Mạnh Thời Uyên gật đầu rất khẽ.
“Nghe khá khách quan.”
“Tôi tưởng anh thích khách quan.”
“Có thể.”
Đèn đỏ chuyển xanh. Xe tiếp tục lăn bánh. Bên ngoài có vài người che ô chạy ngang qua vỉa hè trong gió đêm. Châu Vận nhìn một lúc rồi bất ngờ hỏi.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh có bao giờ thấy mình không hợp với nơi mình đang đứng không?”
Anh không trả lời ngay. Ngón trỏ gõ nhẹ lên thành ly ba cái. Dừng.
“Có.”
“Lúc nào?”
“Nhiều năm trước.”
“Sau đó thì sao?”
“Tôi vẫn đứng ở đó.”
Giọng anh bình thản như đang nói chuyện công việc. Châu Vận nhìn anh vài giây rồi bật cười nhẹ.
“Đúng là câu trả lời của anh.”
“Cô mong đợi gì hơn?”
“Tôi tưởng ít nhất anh sẽ nói kiểu rất truyền cảm hứng.”
“Tôi không giỏi chuyện đó.”
“Không đâu.” Cô lắc đầu. “Tôi nghĩ anh chỉ không thích nói quá nhiều.”
“Cô thì sao?”
“Tôi nói nhiều à?”
“Khi cô thoải mái thì có.”
Châu Vận hơi ngẩn ra.
“Anh biết cả chuyện đó?”
“Hiện tại tôi đang nghe cô nói liên tục gần 20 phút.”
Cô im hai giây rồi tự bật cười với chính mình.
“Có thể vì hôm nay tôi hơi mệt.”
“Hoặc vì cô không thấy áp lực.”
Ánh mắt cô khựng lại rất nhẹ. Ngoài cửa kính, ánh đèn thành phố lướt qua gương mặt Mạnh Thời Uyên theo từng đoạn ngắn. Anh vẫn ngồi rất thẳng. Khoảng cách giữa hai người đủ gần để Châu Vận nghe thấy cả tiếng giấy từ tập tài liệu đặt cạnh anh khi xe rẽ.
“Mạnh tổng.”
“Sao?”
“Người khác có thấy anh đáng sợ không?”
“Có.”
“Anh biết thật à?”
“Tôi không mù.”
Châu Vận cười thành tiếng lần nữa.
“Nhưng anh thật ra không đáng sợ như vậy.”
“Cô mới quen tôi chưa lâu.”
“Ừm.” Cô chống cằm nhìn ra ngoài. “Nhưng tôi thấy người đáng sợ thật sự sẽ không kéo rèm giúp người khác lúc có sấm.”
Không khí trong xe lặng yên một khoảng. Mạnh Thời Uyên nhìn cô.
“Cô để ý chuyện đó?”
“Tôi đâu phải trẻ con.”
“Không ai nói cô là trẻ con.”
“Nhưng phản ứng của tôi lúc đó chắc khá buồn cười.”
“Không buồn cười.”
Giọng anh xuống thấp hơn bình thường một chút. Rất nhẹ. Nhưng Châu Vận nghe thấy.
Cô im lặng vài giây rồi đổi chủ đề.
“Anh sống ở Bắc Kinh từ nhỏ à?”
“Ừ.”
“Chưa từng muốn rời đi?”
“Có.”
“Rồi sao anh không đi?”
“Không đi được.”
Câu trả lời quá ngắn khiến cô không hỏi tiếp nữa. Xe chạy vào đoạn đường gần 798 Art Zone. Đèn ngoài phố thưa hơn trung tâm. Một vài gallery vẫn còn sáng.
“Mỗi lần về khu này tôi thấy chậm hơn hẳn.” Mạnh Thời Uyên nhìn ra ngoài.
“Anh tới đây nhiều à?”
“Không ít.”
“Vì công việc?”
“Có thể.”
Châu Vận nghiêng đầu nhìn anh như thể cảm thấy câu trả lời này hơi quen.
“Anh nói ‘có thể’ rất nhiều.”
“Tôi tưởng nó khá hữu ích.”
“Nó làm người khác không biết anh đang nghĩ gì.”
“Cô luôn cần biết người khác nghĩ gì sao?”
“Không phải.” Cô vuốt tóc ra sau tai. “Nhưng đôi khi tôi tò mò.”
“Cô tò mò về tôi?”
Câu hỏi đến quá trực diện.
Châu Vận vô thức quay nhìn ra cửa kính ngay lập tức.
“Có lẽ.”
Mạnh Thời Uyên không nói thêm. Chỉ nhìn cô thêm vài giây rồi dời mắt đi. Xe chậm dần trước tòa studio của cô. Bảo vệ dưới sảnh đã bắt đầu kéo cửa kính chuẩn bị đóng.
“Tới rồi.” Châu Vận tháo dây an toàn.
Mạnh Thời Uyên gật đầu. Cô vừa định trả áo khoác thì anh đã nói trước.
“Cô giữ đi.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Không cần đâu.”
“Bên ngoài lạnh.”
“Tôi đi vài bước thôi.”
“Ngày mai trả cũng được.”
Châu Vận nhìn chiếc áo trên vai mình vài giây. Cuối cùng vẫn gật đầu.
“Vậy cảm ơn Mạnh tổng.”
Cô mở cửa xe rồi dừng lại một chút.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Tối nay... không tệ như tôi nghĩ.”
Ánh mắt anh dừng trên gương mặt cô lâu hơn bình thường.
“Ừ.”
Châu Vận chờ thêm nửa giây như thể nghĩ anh sẽ nói tiếp. Nhưng Mạnh Thời Uyên chỉ nhìn cô rất yên tĩnh. Cô khẽ cười rồi bước xuống xe.
Cửa xe đóng lại. Mưa đã gần tạnh hẳn.
Châu Vận đứng dưới mái hiên chỉnh lại áo khoác rồi quay đầu nhìn chiếc Maybach phía sau. Qua lớp kính tối màu, cô chỉ thấy lờ mờ bóng người ngồi bên trong. Cô giơ tay chào rất nhẹ trước khi đi vào tòa nhà. Mạnh Thời Uyên vẫn nhìn theo cho tới khi đèn thang máy tầng trệt sáng lên. Điện thoại rung trong túi áo. Tin nhắn từ Tống Hiển.
“Cậu còn chưa về?”
Mạnh Thời Uyên nhìn màn hình vài giây rồi tắt đi. Bên ngoài, cửa sổ studio tầng 4 sáng đèn sau khoảng chưa tới ba phút. Anh vẫn ngồi yên trong xe thêm một lúc nữa.
Bình luận
Đang tải bình luận...