Chương 7
Chiều Bắc Kinh đổ mưa từ khoảng 16h.
Kính cửa studio phủ một lớp nước mỏng, ánh đèn bên ngoài bị kéo dài thành những vệt nhòe màu vàng cam. Châu Vận đứng trước giá vẽ lớn giữa phòng, tay cầm cọ nhưng đã dừng khá lâu. Bản sửa cuối cho khu lounge khách sạn gần xong. Cô nghiêng đầu nhìn lại bố cục ánh sáng rồi bước lùi hai bước.
Một tiếng sấm rất xa vọng qua lớp mưa. Đầu ngón tay cô khựng lại rất nhẹ.
“Cậu lại không đóng cửa sổ.” Lâm Kỳ đẩy cửa bước vào, trên tay cầm hai cốc cà phê. “Mưa tạt hết vào đây rồi.”
“Tớ quên.”
“Quên từ 20 phút trước à?”
Châu Vận bật cười nhỏ rồi đặt cọ xuống. Lâm Kỳ đi một vòng quanh studio, ánh mắt dừng trên mô hình lounge đặt cạnh cửa kính.
“Cái này đẹp hơn bản trước nhiều.”
“Ừm.”
“Có hơi mềm mại quá không?” Lâm Kỳ nghiêng đầu nhìn bản phối màu. “Mạnh tổng thích kiểu này thật à?”
“Tớ không biết.”
“Cậu không hỏi?”
“Không cần hỏi chuyện đó.”
Lâm Kỳ đặt cà phê xuống bàn rồi nhìn cô vài giây.
“Tớ thấy dạo này cậu khá để ý anh ta.”
Châu Vận cúi xuống lau tay bằng khăn giấy. “Đó là khách hàng.”
“Khách hàng mà nhớ cậu thích ánh sáng kiểu nào?”
Cô ngẩng lên. “Anh ấy đâu có nói vậy.”
“Nhưng lần trước ở công trường, cậu vừa nói muốn ánh sáng ấm hơn là bên thiết kế nhận được mail chỉnh màu ngay tối đó.”
Châu Vận im lặng vài giây rồi cầm cốc cà phê lên.
“Có thể chỉ là trùng hợp.”
Lâm Kỳ bật cười.
“Cậu đúng là khó tán.”
“Không ai đang tán tớ cả.”
“Ừ.” Lâm Kỳ kéo dài giọng. “Đặc biệt là Mạnh Thời Uyên.”
Châu Vận chưa kịp đáp thì điện thoại trên bàn rung lên. Tên hiển thị rất ngắn.
“Mạnh tổng.”
Lâm Kỳ lập tức nhướng mày rồi quay đi chỗ khác như thể cực kỳ bận xem tranh. Châu Vận nghe máy.
“Alo?”
“Tôi đang dưới lầu.”
Cô hơi ngẩn ra. “Bây giờ?”
“Tôi tới xem bản sửa.”
Ngoài cửa kính, mưa bắt đầu nặng hạt hơn. Châu Vận bước nhanh tới cửa sổ nhìn xuống phố. Chiếc Maybach màu đen dừng ngay dưới ánh đèn đường.
“Tôi xuống ngay.”
“Không cần.” Giọng anh vẫn thấp và chậm. “Mưa lớn.”
“Vậy anh lên đi.”
Cô vừa nói xong mới nhận ra câu đó nghe hơi tự nhiên quá mức. Nhưng Mạnh Thời Uyên chỉ đáp.
“Được.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Mười phút sau, tiếng chuông cửa vang lên. Lâm Kỳ là người mở cửa trước.
“Mạnh tổng.” Cô cười rất chuyên nghiệp. “Mời vào.”
Mạnh Thời Uyên gật đầu chào. Anh mặc áo khoác đen dài, vai áo còn dính vài giọt nước mưa chưa tan hẳn. Mùi gỗ đàn hương nhạt theo gió lạnh ngoài hành lang vào cùng lúc.
Châu Vận bước tới. “Anh bị ướt à?”
“Không nhiều.”
Lâm Kỳ rất tự nhiên lùi sang một bên. “Tớ xuống gallery trước nhé. Chú Hồ đang đợi.”
Châu Vận nhìn cô.
“Cậu vừa tới chưa tới 30 phút.”
“Ừm.” Lâm Kỳ cầm túi lên rất nhanh. “Nhưng tớ suddenly nhớ ra mình bận.”
Cửa studio đóng lại chưa tới ba giây thì tin nhắn WeChat của Lâm Kỳ đã hiện lên.
“Cố lên.”
Châu Vận nhìn màn hình rồi tắt đi. Mạnh Thời Uyên đứng cạnh giá tranh nhìn quanh studio. Không gian không lớn nhưng rất sáng. Mùi dầu hội họa nhạt lẫn cùng mùi giấy và gỗ cũ. Trên sàn còn vài vệt màu chưa lau sạch hẳn.
“Cô thường làm việc tới giờ này?”
“Có khi muộn hơn.”
Anh nhìn những khung tranh dựng sát tường. “Một mình?”
“Đa phần.”
“Mệt không?”
“Quen rồi.”
Châu Vận đi tới bàn lớn giữa studio rồi mở bản thiết kế mới.
“Tôi sửa lại khu lounge và hành lang phía đông.”
Mạnh Thời Uyên bước tới cạnh cô. Khoảng cách gần hơn bình thường một chút vì mặt bàn không lớn. Anh cúi xuống nhìn bản sketch.
“Ánh sáng đổi rồi.”
“Ừm.” Châu Vận chỉ vào phần hành lang. “Tôi bỏ bớt đèn chính giữa.”
“Tại sao?”
“Người ta không cần mọi thứ quá hoàn hảo mới thấy đẹp.”
Anh im lặng nhìn thêm vài giây. Ngón trỏ gõ nhẹ lên mép bàn ba cái. Dừng.
“Cô luôn nghĩ về cảm giác người khác ở trong không gian đó?”
“Chắc vậy.”
“Còn cô thì sao?”
Châu Vận hơi khựng lại.
“Ý anh là?”
“Nếu là cô, cô muốn ở nơi thế nào?”
Ngoài trời bất ngờ vang lên một tiếng sấm rất gần. Âm thanh dội mạnh lên lớp kính cửa. Đầu vai Châu Vận khẽ cứng lại theo phản xạ. Cốc nước bên cạnh bị tay cô chạm nhẹ làm nghiêng đi một chút. Mạnh Thời Uyên nhìn cô.
“Cô sợ sấm?”
“Không sao.” Cô lập tức chỉnh lại cốc nước. “Chỉ hơi giật mình.”
Anh không nói thêm. Chỉ kéo chiếc cốc ra xa mép bàn hơn một chút. Mưa ngoài trời càng lúc càng lớn. Tiếng sấm tiếp theo vọng tới gần như ngay sau ánh chớp. Châu Vận cúi xuống chỉnh bản vẽ rất chăm chú như thể hoàn toàn không để ý. Nhưng đầu ngón tay cầm bút chì đã siết chặt hơn ban nãy.
“Cô muốn ở nơi thế nào?” Mạnh Thời Uyên hỏi lại lần nữa, giọng chậm hơn trước.
Châu Vận im vài giây rồi đáp.
“Nơi có đèn vàng.”
“Chỉ vậy?”
“Và có người thật sự sống ở đó.”
Câu trả lời rất nhẹ. Mạnh Thời Uyên nhìn cô thêm một lúc rồi dời mắt sang những bức tranh treo gần cửa kính. Một bức trong số đó chưa hoàn thành. Màu nền vẫn còn dang dở.
“Đây là tranh mới?”
“Ừm.”
“Về khách sạn?”
“Không.” Châu Vận lắc đầu. “Chỉ vẽ linh tinh thôi.”
Anh đứng trước bức tranh rất lâu. Đủ lâu để Châu Vận bắt đầu thấy tò mò.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh nhìn tranh thường lâu vậy à?”
“Có thể.”
“Không mệt sao?”
“Không.”
Một tiếng sấm khác vang lên. Lần này gần hơn hẳn. Ánh đèn studio chớp nhẹ một nhịp. Châu Vận theo phản xạ quay đầu nhìn ra cửa kính. Mạnh Thời Uyên đặt tập thiết kế xuống bàn.
“Ở đây thường mất điện?”
“Không thường xuyên.”
“Ừ.”
Anh bước tới cạnh cửa sổ rồi kéo rèm lại bớt. Ánh chớp trắng bên ngoài lập tức dịu đi khá nhiều. Châu Vận nhìn động tác đó vài giây.
“Mạnh tổng.”
“Sao?”
“Anh không cần làm vậy đâu.”
“Tôi tiện tay thôi.”
Giọng anh rất bình tĩnh. Như thể thật sự chỉ tiện tay. Điện thoại Châu Vận rung lên. Là tin nhắn thoại từ Lâm Kỳ. Cô vừa mở lên thì giọng cười bên kia đã vang cả studio.
“Trời mưa lớn lắm đúng không? Nếu sợ thì nhớ giữ người ta lại ăn tối nhé.”
Châu Vận lập tức tắt màn hình. Không khí yên lặng hai giây. Mạnh Thời Uyên nhìn cô. Khóe môi anh hơi động một chút.
“Giám tuyển Lâm khá hoạt bát.”
“Một mình cậu ấy bằng năm người nói chuyện.”
“Cô thì ngược lại.”
“Ý anh là tôi ít nói?”
“Không.” Anh nhìn bản sketch trên bàn. “Cô chỉ nói khi thật sự muốn.”
Châu Vận bất ngờ im vài giây. Bên ngoài trời tiếp tục mưa. Nhịp mưa đập lên kính dày và đều hơn trước.
“Mạnh tổng.” Cô khẽ hỏi. “Anh có bao giờ thấy một nơi quá im lặng không?”
“Có.”
“Vậy anh làm gì?”
“Ở lại thêm một lúc.”
Câu trả lời đến rất nhanh. Không giống xã giao. Châu Vận nhìn anh. Ánh đèn vàng trong studio phản xuống mắt kính gọng mảnh của anh thành một lớp sáng rất mỏng.
Tiếng mưa ngoài trời dường như nhỏ đi đôi chút. Mạnh Thời Uyên cúi xuống xem tiếp bản thiết kế.
“Chỗ này.” Anh chỉ vào khu hành lang phía đông. “Nếu đổi sang gỗ tối hơn thì sao?”
Châu Vận bước tới cạnh anh ngay lập tức. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn đủ để nghe thấy tiếng giấy lật rất nhẹ.
“Không được.” Cô lắc đầu. “Như vậy sẽ nặng quá.”
“Tôi tưởng cô thích màu tối.”
“Thích.” Cô cười nhẹ. “Nhưng không phải chỗ nào cũng hợp.”
Anh nhìn cô.
“Cô phân biệt rất rõ.”
“Tôi sống bằng việc đó mà.”
Một tiếng sấm xa hơn vang lên lần cuối. Lần này Châu Vận không còn giật mình nữa. Mạnh Thời Uyên vẫn đứng cạnh bàn nhìn bản vẽ như thể hoàn toàn không chú ý điều đó. Nhưng rèm cửa phía sau vẫn được kéo kín hơn ban đầu rất nhiều.
Bình luận
Đang tải bình luận...