Chương 30
Penthouse tầng cao yên tĩnh tới mức nghe rõ tiếng đồng hồ chạy. Mạnh Thời Uyên đứng cạnh cửa kính nhìn Bắc Kinh lúc gần 1h sáng. Điện thoại trong tay vẫn còn sáng màn hình cuộc gọi vừa kết thúc.
“Mạnh tổng...”
“Ừ?”
“Anh đang làm tôi khó ngủ hơn rồi.”
Giọng Châu Vận dường như vẫn còn quanh quẩn trong không khí. Anh đặt điện thoại xuống bàn rất chậm. Rồi đứng yên đó thêm khá lâu. Ngoài cửa kính, những tòa nhà CBD kéo dài thành biển ánh sáng lạnh. Ngón tay anh vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn ba cái. Dừng. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, Mạnh Thời Uyên cảm thấy thứ mình luôn giữ rất chắc đang bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo quen thuộc. Không còn là hứng thú. Không còn là muốn ở cạnh vì thấy bình yên. Cũng không còn là một người họa sĩ anh vô tình chú ý quá lâu. Châu Vận đã tiến quá sâu vào cuộc sống của anh. Sâu tới mức chỉ một bài post Weibo cũng đủ khiến anh gọi điện lúc nửa đêm chỉ để cô yên tâm. Điện thoại rung. Là Tống Hiển.
“Cậu còn chưa ngủ?” anh bắt máy.
“Câu đó tôi nên hỏi cậu.” Tống Hiển đáp ngay. “Bên Tần gia vừa rút tin.”
“Ừ.”
“Phu nhân nhà cậu phản ứng khá mạnh.”
Mạnh Thời Uyên không đáp. Anh cầm ly nước đứng cạnh cửa kính nhưng không uống. Tống Hiển im vài giây rồi hỏi:
“Cậu cãi nhau với mẹ à?”
“Không.”
“Thời Uyên.”
“Hửm?”
“Cậu càng bình tĩnh kiểu này tôi càng thấy có chuyện.”
Ánh mắt anh dừng ngoài màn đêm.
“Không nghiêm trọng.”
“Được.” Tống Hiển thở dài. “Vậy tôi hỏi chuyện khác.”
“Ừ.”
“Cậu gọi cho cô Châu chưa?”
Không khí yên đúng một nhịp.
“Rồi.”
“Tôi biết ngay.”
Khóe môi Tống Hiển rõ ràng đang nhếch lên dù không nhìn thấy mặt.
“Cậu có biết hành động này rất không giống cậu không?”
“Không khác nhiều.”
“Khác chứ.” Giọng anh đầy ý cười. “Ngày xưa có người sốt nhập viện cậu còn chỉ gửi thư ký mang đồ qua.”
“Cậu nhớ mấy chuyện vô ích thật.”
“Vì tôi sốc.”
Mạnh Thời Uyên không đáp nữa. Tống Hiển ở đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi đột nhiên nói chậm hơn:
“Thời Uyên.”
“Ừ?”
“Cậu thích cô ấy thật rồi.”
Không còn là câu trêu chọc như trước. Chỉ là một kết luận rất bình tĩnh. Mạnh Thời Uyên đứng cạnh cửa kính rất lâu. Rồi cuối cùng thấp giọng:
“Có thể.”
Tống Hiển bật cười ngay lập tức.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Tôi thu âm lại được không?”
“Cúp máy đi.”
“Không.” Anh vẫn còn cười. “Trời ạ, cuối cùng cậu cũng chịu thừa nhận.”
“Tôi chưa thừa nhận.”
“Được rồi.” Tống Hiển đổi giọng rất nhanh. “Vậy để tôi hỏi nghiêm túc.”
“Ừ.”
“Cậu định làm gì tiếp?”
Câu hỏi khiến không khí phía này trầm xuống. Mạnh Thời Uyên chưa từng nghĩ xa hơn. Hoặc chính xác hơn, anh không cho phép mình nghĩ quá xa. Từ đầu tới giờ, anh luôn giữ mọi thứ ở trạng thái vừa đủ. Không ép cô. Không nói quá nhiều. Không bước qua ranh giới quá nhanh. Nhưng tối nay, khi nghe Châu Vận nói “tin không có nghĩa là không sợ”, anh mới lần đầu thật sự nhận ra một chuyện. Cô đã bắt đầu bất an vì anh.
“Tôi không biết.” anh đáp rất chậm.
“Lại không biết.”
“Ừ.”
“Tôi hỏi thật.” Tống Hiển hạ giọng. “Cậu còn định tiếp tục kiểu nửa gần nửa xa này bao lâu?”
Mạnh Thời Uyên nhìn phản chiếu của mình trên cửa kính. Áo sơ mi tối màu. Gương mặt gần như không biểu cảm. Nhưng ánh mắt đã khác trước rất nhiều.
“Cô ấy chưa chắc muốn tiến thêm.”
“Tôi thấy người mù mới không nhìn ra.”
“Đừng nói linh tinh.”
“Thời Uyên.” Tống Hiển thở dài. “Cô ấy bắt đầu sợ mất cậu rồi.”
Ngón tay anh rất khẽ siết chặt ly nước. Câu đó đâm trúng thứ anh vẫn luôn tránh nhìn thẳng. Bởi vì nếu Châu Vận thật sự để tâm tới anh nhiều như vậy... Thì anh càng không muốn kéo cô vào những thứ phía sau Mạnh gia.
“Tôi sẽ xử lý chuyện gia đình trước.”
“Rồi sao?”
“Sau đó tính tiếp.”
Tống Hiển im lặng vài giây.
“Cậu đúng là Mạnh Thời Uyên.” anh bật cười rất nhỏ. “Ngay cả thích người khác cũng muốn làm theo kế hoạch.”
“Ít nhất còn tốt hơn mất kiểm soát.”
“Nhưng cậu đang mất rồi.”
Không khí lại trầm đi. Lần này Mạnh Thời Uyên không phủ nhận. Ngoài cửa kính, một chiếc xe cứu thương chạy ngang dưới tầng với tiếng còi rất xa. Anh nhìn màn hình điện thoại lần nữa. Khung chat với Châu Vận vẫn mở. Tin nhắn cuối cùng là:
“Anh đang làm tôi khó ngủ hơn rồi.”
Khóe môi anh rất nhẹ. Rồi gần như trước khi suy nghĩ xong, anh đã gõ một dòng.
“Nếu không ngủ được thì gọi tôi.”
Tin nhắn gửi đi ngay lập tức. Không thu hồi được nữa. Mạnh Thời Uyên nhìn màn hình vài giây rồi khẽ nhíu mày như chính anh cũng thấy mình vừa làm chuyện rất không giống bản thân. Điện thoại gần như rung lại ngay lập tức. Châu Vận: “Mạnh tổng.” Anh gọi lại luôn.
“Alo?”
Giọng cô nhỏ hơn lúc nãy một chút.
“Anh vừa gửi gì vậy?”
“Nếu cô không ngủ được.”
“Không phải câu đó.”
“Vậy câu nào?”
“Anh biết rõ mà.”
Khóe môi anh cuối cùng cũng cong lên rất nhẹ.
“Cô có gọi không?”
Đầu dây bên kia im vài giây. Rồi Châu Vận rất khẽ hỏi:
“Nếu tôi thật sự gọi thì sao?”
Penthouse lặng lẽ tới mức nghe rõ tiếng gió ngoài cửa kính. Mạnh Thời Uyên đứng một mình giữa ánh đèn thành phố lạnh. Nhưng lần này giọng anh lại thấp và dịu hơn rất nhiều.
“Vậy tôi sẽ nghe.”
Bình luận
Đang tải bình luận...