Chương 70
Hai người ở lại trang viên thêm một đêm rồi mới quay về Bắc Kinh.
Lúc xe chạy vào nội thành, tuyết ven đường đã bắt đầu tan thành nước. Thành phố lại trở về nhịp sống quen thuộc, dòng xe nối dài dưới bầu trời xám lạnh của đầu đông.
Châu Vận tựa đầu nhìn ra ngoài cửa kính rồi bỗng hỏi:
“Mạnh Thời Uyên.”
“Ừm?”
“Anh có thấy kỳ không?”
“Gì cơ?”
“Rõ ràng trước đây em tưởng chúng ta sắp xong rồi.” Cô quay sang nhìn anh. “Kết quả bây giờ lại còn ổn hơn trước.”
Anh im lặng vài giây rồi đáp rất thấp:
“Có lẽ những chuyện đó không quan trọng như chúng ta từng nghĩ.”
Châu Vận nhìn anh một lúc rồi bật cười nhẹ.
Đúng là như vậy.
Có vài chuyện tưởng sẽ phá hỏng một mối quan hệ, nhưng tới cuối cùng lại khiến hai người hiểu nhau hơn.
Xe dừng dưới studio không lâu sau đó. Châu Vận vừa tháo dây an toàn đã nghe anh nói phía bên cạnh:
“Tối nay mẹ gọi tôi về nhà cũ.”
“Em thấy bác gái khá thích quản anh.”
“Mẹ tôi quản tất cả mọi người.”
Châu Vận bật cười. “Vậy em yên tâm rồi.”
Cô vừa định mở cửa xe lại bị anh giữ cổ tay rất nhẹ.
“Cuối tuần sau có triển lãm đúng không?”
“Ừm.”
“Tôi sẽ tới sớm.”
“Anh lần nào chẳng tới sớm.”
“Lần này khác.”
Châu Vận hơi nghiêng đầu nhìn anh. “Khác chỗ nào?”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây rồi mới chậm rãi nói:
“Địa vị khác.”
Cô khựng lại.
Ngoài cửa kính, tuyết tan nhỏ giọt khỏi cành cây phía trước studio. Dòng xe phía xa kéo thành những vệt sáng dài giữa thành phố đầu đông.
Châu Vận nhìn người trước mặt rất lâu rồi cuối cùng bật cười bất lực.
“Thật không biết đủ.”
“Không thích?”
“… Thích.”
Lần này tới lượt Mạnh Thời Uyên im lặng nhìn cô.
Châu Vận lập tức quay đi mở cửa xe. “Em lên đây.”
“Ừm.”
“Anh lái xe cẩn thận.”
“Được.”
Cô đi được vài bước lại quay đầu.
“Mạnh Thời Uyên.”
“Ừm?”
“Đừng làm việc tới sáng nữa.”
Anh nhìn cô vài giây rồi đáp:
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Có người quản rồi.”
Châu Vận bật cười thành tiếng giữa trời đông lạnh ngắt.
Có lẽ từ rất lâu trước đây, không ai nghĩ một người như Mạnh Thời Uyên sẽ sống thành thế này.
Biết chờ tin nhắn.
Biết đúng giờ ăn tối.
Biết về nhà sớm hơn một chút vì có người đang đợi.
Nhưng hình như như vậy cũng không tệ. Ít nhất lúc này, khi đứng dưới ánh đèn vàng trước studio nhìn chiếc xe đen chậm rãi rời đi, Châu Vận bỗng cảm thấy mùa đông năm nay không còn lạnh như trước nữa.
Triển lãm mùa đông diễn ra đúng ngày Bắc Kinh có đợt gió lạnh mới.
Từ sáng sớm gallery đã rất đông người. Lâm Kỳ gần như bận tới mức không có thời gian ngồi xuống nghỉ, vừa chỉnh ánh sáng vừa cãi nhau với nhân viên vì khoảng cách giữa hai khung tranh không đều.
“Cậu tha cho người ta đi.” Châu Vận đứng cạnh nhìn cũng bật cười.
“Không được.” Lâm Kỳ cực kỳ nghiêm túc. “Lệch là lệch.”
“Em thấy cô ấy hợp làm COO hơn làm giám tuyển.”
Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau khiến Châu Vận quay đầu lại.
Mạnh Thời Uyên vừa bước vào gallery.
Anh vẫn mặc áo dạ tối màu như thường lệ, trên vai còn dính chút hơi lạnh từ bên ngoài. Không ít khách trong sảnh gần như vô thức nhìn sang phía này, nhưng anh hoàn toàn không để ý.
Lâm Kỳ nhìn hai người rồi rất thức thời lùi ra chỗ khác. “Tớ đi kiểm tra đèn.”
Châu Vận bật cười. “Anh tới sớm thật.”
“Đã nói rồi.”
“Công ty không giữ anh lại à?”
“Tống Hiển xử lý.”
Cô chống cằm nhìn anh. “Tống tổng đúng là người vất vả nhất chuyến này.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây rồi rất bình tĩnh đáp: “Tôi trả lương cao.”
Châu Vận bật cười thành tiếng.
Gallery hôm nay đông hơn mọi lần. Có vài nhà sưu tập nước ngoài cũng tới xem tranh. Mạnh Thời Uyên đi cạnh cô từ đầu tới cuối nhưng không hề tạo cảm giác áp lực như trước đây nữa.
Giống như anh thật sự chỉ tới đây vì muốn đứng cạnh cô.
Lúc Châu Vận đang nói chuyện với khách, Mạnh Thời Uyên lùi sang bên cạnh chờ rất yên tĩnh. Thỉnh thoảng có người nhận ra anh sẽ chủ động tới chào hỏi, nhưng anh cũng chỉ đáp vài câu ngắn rồi quay lại nhìn về phía cô theo phản xạ.
Hồ Phong đứng từ xa nhìn hai người một lúc rồi bật cười nhẹ.
“Chú cười gì vậy?” Lâm Kỳ hỏi.
“Không có gì.” Ông nhấp trà nóng. “Chỉ là cảm thấy cuối cùng cậu ta cũng người bình thường hơn một chút.”
Buổi triển lãm kết thúc lúc gần chín giờ tối.
Khách đã về gần hết, nhân viên cũng bắt đầu dọn dẹp. Châu Vận ngồi xuống sofa cạnh cửa kính, cảm giác hai chân gần như không còn là của mình nữa.
Mạnh Thời Uyên đưa cốc nước nóng cho cô.
“Cảm ơn.”
“Đau chân?”
“Ừm.” Cô tựa đầu lên thành sofa. “Làm họa sĩ cũng cực thật.”
Anh cúi xuống nhìn cô vài giây rồi rất tự nhiên nói:
“Về tôi xoa thuốc cho em.”
Ngoài cửa kính, Bắc Kinh lên đèn giữa trời đông lạnh buốt. Gallery cuối cùng cũng yên tĩnh lại sau cả ngày đông người.
Châu Vận nhìn người trước mặt rồi bỗng bật cười rất nhẹ.
“Mạnh Thời Uyên.”
“Ừm?”
“Em thấy chúng ta bây giờ khá tốt.”
Anh im lặng nhìn cô vài giây. Rồi rất thấp, rất tự nhiên đáp:
“Ừm.”
Sau triển lãm, cuộc sống dần trở lại nhịp bình thường.
Châu Vận vẫn ở studio gần khu 798.
Mạnh Thời Uyên vẫn bận tới mức thư ký phải thay anh nhắc lịch ăn uống.
Chỉ là bây giờ mọi thứ không còn giống trước nữa.
Ví dụ như sáng sớm Châu Vận đang vẽ sẽ nhận được tin nhắn:
“Ra ngoài nhớ mang khăn.”
Hoặc nửa đêm Mạnh Thời Uyên họp xong mở cửa penthouse sẽ thấy sofa có thêm áo khoác và hộp bánh ngọt Châu Vận tiện đường mang tới.
Không quá dữ dội.
Nhưng từng chút một chen đầy vào cuộc sống của đối phương.
Đầu đông Bắc Kinh trôi qua rất nhanh.
Tới lúc thành phố bắt đầu treo đèn năm mới, ngay cả Tống Hiển cũng phát hiện Mạnh tổng dạo này tan làm sớm hơn trước khá nhiều.
Cuộc họp kết thúc lúc sáu giờ tối, anh ta vừa khép laptop đã thấy Mạnh Thời Uyên đứng dậy mặc áo khoác.
Tống Hiển nhìn đồng hồ rồi bật cười. “Đúng là kỳ tích.”
Mạnh Thời Uyên liếc anh ta. “Có vấn đề?”
“Không.” Tống Hiển chậm rãi thu tài liệu. “Chỉ là trước đây cậu toàn sống ở công ty.”
“Bây giờ cũng làm đủ việc.”
“Nhưng biết về nhà rồi.”
Mạnh Thời Uyên không đáp.
Điện thoại trong túi rung lên đúng lúc đó. Là tin nhắn của Châu Vận.
“Hôm nay em nấu mì.”
Khóe mắt anh dịu xuống rất nhẹ.
Tống Hiển nhìn phản ứng kia rồi cuối cùng cũng bật cười thành tiếng. “Được rồi.”
“?”
“Tôi thu hồi toàn bộ lời từng nói về chuyện cậu không hợp yêu đương.”
Mạnh Thời Uyên mặc áo khoác xong rồi cầm chìa khóa xe. Trước lúc đi còn rất bình tĩnh bỏ lại một câu:
“Muộn rồi. Anh cũng nên về đi.”
Tống Hiển đứng im vài giây rồi bật cười bất lực.
“Đúng là hết cứu.”
Bảy giờ tối, Mạnh Thời Uyên tới studio.
Vừa mở cửa đã thấy mùi đồ ăn nóng và tiếng nhạc rất nhỏ vang lên từ phía bếp. Châu Vận mặc áo len rộng đứng quay lưng về phía cửa, tóc buộc hờ phía sau.
Nghe tiếng động cô mới quay đầu lại.
“Anh về rồi?”
“Ừm.”
“Rửa tay đi.” Cô chỉ sang bếp. “Mì sắp trương rồi.”
Mạnh Thời Uyên cởi áo khoác treo lên ghế rồi đi tới phía sau cô rất tự nhiên. Châu Vận còn đang cúi đầu nhìn nồi mì thì đã cảm thấy cằm bị người phía sau tựa nhẹ lên vai.
Cô bật cười. “Mạnh tổng.”
“Ừm?”
“Anh càng ngày càng dính người.”
“Có sao?”
“Có.”
Anh im lặng vài giây rồi rất bình tĩnh đáp:
“Có lẽ vì bây giờ em cho phép.”
Châu Vận nghẹn mất hai giây rồi bật cười thành tiếng.
“Anh thật sự không định giữ hình tượng nữa à?”
“Không cần lắm.”
Ngoài cửa kính, tuyết đầu mùa lại bắt đầu rơi rất nhẹ xuống Bắc Kinh.
Trong studio nhỏ gần khu 798, hơi nóng từ nồi mì nghi ngút bốc lên giữa ánh đèn vàng dịu.
Cuối cùng, sau rất nhiều năm tự gánh mọi thứ một mình, Mạnh Thời Uyên cũng bắt đầu quen với việc có một người chờ mình về nhà
Cuối năm, Bắc Kinh có trận tuyết lớn nhất từ đầu mùa đông tới giờ.
Studio của Châu Vận gần như bị tuyết phủ kín bên ngoài cửa kính. Cô ôm chăn ngồi trên sofa vẽ phác thảo mới, còn Mạnh Thời Uyên ngồi cạnh bàn thấp xử lý nốt vài tài liệu cuối năm.
Tiếng bút sột soạt xen lẫn tiếng gõ bàn phím rất khẽ trong căn phòng ấm áp.
Châu Vận vẽ được một lúc rồi ngẩng đầu nhìn anh. “Anh biết không?”
“Ừm?”
“Em chưa từng nghĩ sẽ quen biết kiểu người như anh.”
Mạnh Thời Uyên không ngẩng đầu lên ngay. “Lý do?”
“Quá bận. Quá ít nói.” Cô chống cằm nhìn anh. “Nghe đã thấy phiền.”
“Bây giờ thì sao?”
“Bây giờ thấy…” Cô suy nghĩ vài giây rồi bật cười. “Cũng may em không chạy.”
Lần này anh mới ngẩng đầu nhìn cô.
Ánh đèn vàng phản chiếu rất nhạt trong mắt người đàn ông đối diện. Không còn cảm giác lạnh và xa như trước nữa. Ít nhất khi ở cạnh cô, Mạnh Thời Uyên bây giờ trông giống một người rất bình thường.
Một người sẽ nhớ giờ ăn.
Biết tan làm sớm.
Cũng biết có người đang đợi mình.
Điện thoại đặt cạnh tay anh rung lên đúng lúc đó.
Là Mạnh phu nhân.
“Con đang ở đâu?” giọng bà vang lên sau khi cuộc gọi kết nối.
“Ở studio.”
“Ừ.” Bà bật cười nhạt. “Hai đứa cuối tuần về ăn cơm đi.”
“Dạ.” Châu Vận đáp trước.
“Vẫn là Vận Vận nghe lời hơn.” Mạnh phu nhân thở dài ở đầu dây bên kia. “Con trai ta bây giờ càng ngày càng khó gọi về.”
Mạnh Thời Uyên day nhẹ trán. “Mẹ.”
“Được rồi.” Bà cười. “Ta không làm phiền nữa.”
Cuộc gọi kết thúc rất nhanh.
Châu Vận chống cằm nhìn anh rồi bật cười. “Bác gái bây giờ hình như rất thích trêu anh.”
“...”
“Giờ em thấy thực ra anh khá dễ bị bắt nạt.”
“Không tới mức đó.”
“Rõ ràng là có.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây rồi đột nhiên đưa tay khép laptop lại.
Châu Vận chớp mắt. “Xong việc rồi?”
“Ừm.”
“Thật hiếm thấy.”
Anh đứng dậy đi tới cạnh sofa rồi cúi xuống nhìn bản phác thảo trong tay cô. “Vẽ gì?”
“Chưa nghĩ xong.”
“Cho tôi xem.”
“Không cho.”
“Vì sao?”
“Lỡ anh lại mua mất thì sao.”
Mạnh Thời Uyên im lặng hai giây rồi rất bình tĩnh hỏi:
“Không phải chuyện bình thường à?”
Châu Vận lập tức bật cười không nói nổi.
“Anh đúng là không cứu được nữa rồi.”
Ngoài cửa kính, tuyết rơi dày đặc giữa thành phố đêm cuối năm.
Trong studio nhỏ cạnh khu 798, Châu Vận tựa đầu lên vai người bên cạnh rất tự nhiên. Mạnh Thời Uyên đưa tay kéo chăn lên cho cô theo phản xạ quen thuộc.
Không ai nói gì thêm.
Nhưng hình như như vậy đã đủ rồi.
Bình luận
Đang tải bình luận...