Chương 22
Mưa tạnh lúc gần 0h. Đường phố sau cơn giông phản chiếu đèn xe thành những vệt sáng kéo dài. Không khí lạnh hơn hẳn ban tối.
“Tôi gọi xe được rồi.” Châu Vận đứng cạnh cửa studio nhìn điện thoại. “Anh không cần đưa đâu.”
“Tài xế đang đợi dưới tầng.”
Cô ngẩng lên.
“Anh chưa cho tài xế về à?”
“Ừ.”
“Chỉ vì mang tài liệu?”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây.
“Bắc Kinh mưa lớn không dễ gọi xe.”
Châu Vận mím môi rất nhẹ rồi cuối cùng cầm túi đi theo anh xuống tầng. Bãi đỗ xe gần như trống. Không khí sau mưa còn hơi lạnh. Tài xế bước xuống mở cửa xe ngay khi thấy hai người.
“Mạnh tổng.”
“Về Thanh Uyển.”
“Vâng.”
Châu Vận ngồi vào ghế sau cạnh cửa kính. Mùi da ghế pha lẫn hương gỗ rất nhạt quen thuộc. Xe rời khỏi khu 798 khá chậm vì mặt đường còn ướt. Bên ngoài cửa kính, biển hiệu neon loang thành từng mảng màu kéo dài. Hai người đều không nói ngay. Chỉ có tiếng nhạc piano rất nhỏ phát từ hệ thống loa trong xe. Một lúc sau, Châu Vận mới khẽ hắt hơi. Mạnh Thời Uyên quay sang nhìn cô.
“Lạnh?”
“Không sao.”
Anh cúi xuống lấy áo khoác đặt cạnh cô.
“Khoác vào.”
“Anh thì sao?”
“Tôi không lạnh.”
“Nhưng áo anh còn ấm.”
“Ừ.”
“Vậy càng không nên đưa tôi.”
“Cô sẽ bệnh.”
Châu Vận nhìn anh vài giây rồi cuối cùng vẫn nhận áo khoác. Mùi gỗ đàn hương rất nhạt lập tức phủ quanh cô. Xe vừa qua ngã tư lớn thì tiếng mưa nhỏ lại bắt đầu rơi lộp bộp lên kính. Không còn sấm. Chỉ còn tiếng nước rất đều.
“Lúc nhỏ anh có sợ gì không?” Châu Vận đột nhiên hỏi.
Mạnh Thời Uyên hơi nghiêng đầu.
“Vì sao hỏi vậy?”
“Tôi vừa kể chuyện sợ sấm.” Cô kéo nhẹ tay áo khoác. “Thấy hơi không công bằng.”
“Tôi không thấy vậy.”
“Nhưng tôi muốn biết.”
Anh im lặng vài giây. Đèn đường lướt qua gọng kính vàng thành những vệt sáng nhạt.
“Tôi không thích bệnh viện.”
Châu Vận hơi khựng lại.
“Kiểu ghét mùi thuốc sát trùng à?”
“Một phần.”
“Bây giờ vẫn vậy?”
“Ừ.”
“Nhưng anh trông giống người rất bình tĩnh.”
“Tôi vẫn bình tĩnh.”
“Vậy không tính là sợ.”
Mạnh Thời Uyên không đáp. Châu Vận quay đầu nhìn cửa kính vài giây rồi hỏi tiếp.
“Người nhà anh từng nằm viện lâu sao?”
Câu hỏi vừa dứt, không khí trong xe hơi lắng xuống. Không nặng nề. Chỉ là rất khẽ. Mạnh Thời Uyên nhìn ra ngoài cửa kính. Ngón tay gõ nhẹ lên thành điện thoại ba cái. Dừng. Châu Vận lập tức nhận ra.
“Xin lỗi.” cô nói ngay. “Tôi hỏi nhiều quá.”
“Không sao.”
“Anh không cần trả lời.”
“Ừ.”
Châu Vận đọc sự im lặng của anh thành không muốn nói tiếp. Cô lập tức chuyển chủ đề.
“Hôm nay gala đông hơn tôi tưởng.”
“Ừ.”
“Ông Lương có vẻ thật sự muốn mua tranh.”
“Cô định bán?”
“Chưa biết.”
“Đừng bán toàn bộ.”
Cô bật cười.
“Anh lại nói câu đó.”
“Đó là góp ý.”
“Nhưng anh rất kiên trì.”
“Vì cô dễ bị thuyết phục.”
“Tôi không có.”
“Có.”
Giọng anh bình thản tới mức Châu Vận phải quay sang nhìn.
“Anh hiểu tôi vậy sao?”
“Không hẳn.”
“Vậy sao anh nói như chắc chắn lắm?”
“Cô mềm lòng.”
Xe vừa dừng đèn đỏ. Ánh đèn ngoài đường phản lên gương mặt anh thành những mảng sáng tối rất nhạt. Châu Vận nhìn nghiêng anh vài giây rồi bật cười nhỏ.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh thật sự quan sát người khác rất kỹ.”
“Công việc thôi.”
“Tôi thấy không giống công việc.”
Lần này Mạnh Thời Uyên không trả lời ngay. Tài xế phía trước tự động tăng nhỏ âm lượng nhạc rồi tập trung lái xe như chưa nghe gì. Không khí ghế sau bỗng im ắng hơn rất nhiều. Một lúc sau, Mạnh Thời Uyên mới hỏi.
“Cô thường để người khác thấy mình sợ sấm à?”
“Không.”
“Vì sao?”
“Trông yếu lắm.”
“Cô không yếu.”
“Anh vừa thấy rồi còn gì.”
“Chỉ là phản xạ.”
Châu Vận cúi xuống nghịch dây túi xách.
“Lâm Kỳ từng nói tôi rất cố chấp trong chuyện này.”
“Ừ.”
“Anh cũng thấy vậy?”
“Có một chút.”
“Vậy mà anh còn kéo rèm giúp tôi.”
“Chuyện nhỏ.”
Cô bật cười rất khẽ.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh biết không, có lúc tôi thật sự nghĩ anh rất lạnh.”
“Có lúc?”
“Ừ.” Cô nhìn anh. “Vì phần lớn thời gian anh đúng là vậy.”
“Còn bây giờ?”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Bây giờ...” Cô dừng lại vài giây. “Tôi không chắc nữa.”
Xe chậm rãi rẽ vào khu Thanh Uyển. Mưa ngoài trời gần như đã dừng hẳn. Bảo vệ mở cổng rất nhanh sau khi nhận ra biển số xe.
“Mạnh tổng.” Châu Vận khẽ dựa đầu lên cửa kính. “Tôi hỏi anh chuyện này được không?”
“Ừ.”
“Anh đối xử tốt với tất cả tư vấn à?”
Không khí trong xe im lặng vài giây. Câu hỏi đó quá nhẹ. Nhưng cũng quá thẳng. Mạnh Thời Uyên nhìn cô. Ánh mắt cô lúc này rất bình thường. Giống chỉ đang tò mò thật. Nhưng ngón tay đang siết nhẹ tay áo khoác của anh.
“Không.”
Cô khựng lại rất nhỏ.
“Vậy tôi đặc biệt à?”
Anh đáng lẽ có thể trả lời đơn giản. Hoặc né đi như mọi lần. Nhưng câu hỏi đó lại khiến anh im lâu hơn dự định. Đủ lâu để Châu Vận tự hiểu theo hướng khác.
“Không sao.” cô lập tức cười chuyển chủ đề. “Tôi chỉ hỏi đùa thôi.”
Mạnh Thời Uyên nhìn nụ cười đó vài giây. Rồi rất chậm nói:
“Cô khác.”
Không khí trong xe gần như dừng lại một nhịp. Xe vừa đỗ trước tòa nhà của cô. Tài xế phía trước cực kỳ chuyên nghiệp giữ im lặng tuyệt đối. Châu Vận vẫn ngồi nguyên vài giây.
“Khác chỗ nào?” cô hỏi rất nhỏ.
Ngón tay Mạnh Thời Uyên lại gõ nhẹ lên điện thoại ba cái. Dừng. Anh nhìn cô. Rồi cuối cùng chỉ nói:
“Tôi không biết giải thích.”
Châu Vận nghe câu trả lời ấy rồi khẽ cười. Giống như đã hiểu thành “không cần nghĩ nhiều”.
“Ừ.” cô tháo dây an toàn. “Tôi biết rồi.”
Cô trả lại áo khoác cho anh.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Hôm nay cảm ơn anh.”
“Về đi.”
“Anh cũng nghỉ sớm nhé.”
Cô mở cửa xe rồi nhanh chóng chạy vào sảnh vì mặt đường còn ướt. Mạnh Thời Uyên ngồi trong xe nhìn theo bóng cô tới khi cửa thang máy khép lại. Điện thoại anh vẫn còn hơi nóng trong tay. Ngón tay dừng trên màn hình rất lâu. Nhưng cuối cùng anh không gửi thêm gì nữa.
Bình luận
Đang tải bình luận...