Chương 14
Private club nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà nhìn thẳng ra vành đai 3 Bắc Kinh. Ánh đèn thành phố trải dài dưới lớp kính sát trần. Không gian rất lặng lẽ. Quá lặng lẽ so với số tiền người ta bỏ ra để bước vào nơi này. Châu Vận đứng cạnh cửa sổ chỉnh lại tay áo váy.
“Cậu chắc tôi cần tới đây à?” cô hỏi nhỏ.
Lâm Kỳ đang gửi voice message bên cạnh, nghe vậy liền bật cười.
“Cậu là tư vấn chính của dự án khách sạn đó.”
“Nhưng đây giống bàn đầu tư hơn.”
“Vì đúng là bàn đầu tư.”
Châu Vận thở nhẹ một hơi.
“Tôi không hợp mấy chỗ như vậy.”
“Không ai hợp hết.” Lâm Kỳ nhét điện thoại vào túi. “Chỉ là người ta diễn giỏi thôi.”
Một nhân viên bước tới mở cửa phòng riêng.
“Mạnh tổng đã tới.”
Châu Vận khựng rất nhẹ. Không hiểu sao mỗi lần nghe thấy tên anh trước khi gặp trực tiếp, cô luôn có cảm giác hơi khác. Phòng private dining rất rộng. Ánh sáng thấp, bàn dài màu gỗ tối, phía xa còn có khu lounge riêng. Mạnh Thời Uyên đang đứng cạnh cửa kính nói chuyện với hai người đàn ông trung niên. Anh mặc suit đen rất đơn giản. Kính gọng vàng phản sáng mờ dưới đèn. Trong tay vẫn là ly rượu gần như chưa động tới. Tống Hiển là người thấy cô đầu tiên.
“Cô Châu.” Anh gật đầu chào. “Giám tuyển Lâm.”
“Mạnh tổng.” Châu Vận nhìn sang phía cửa kính.
Mạnh Thời Uyên quay đầu lại. Ánh mắt anh dừng trên cô vài giây rồi bước tới.
“Đường có tắc không?”
“Không nhiều.”
“Ừ.”
Anh nhìn chiếc clutch nhỏ trên tay cô.
“Lạnh không?”
“Không lạnh.”
“Bên ngoài gió lớn.”
“Tôi vừa vào mà.”
Khóe môi Tống Hiển hơi động. Anh nhìn Mạnh Thời Uyên một cái rồi rất tự nhiên quay đi nói chuyện khác.
“Mạnh tổng.” Một đối tác đứng gần đó cười lớn. “Đây là tư vấn nghệ thuật anh nhắc hôm trước à?”
“Ừ.”
Người đàn ông nhìn Châu Vận rồi gật đầu lịch sự.
“Chào cô Châu. Tôi là Trần Minh.”
“Chào ông Trần.”
“Nghe nói concept khách sạn lần này sửa khá nhiều nhờ cô.”
“Là mọi người cùng làm thôi.”
“Cô khiêm tốn quá.” Ông Trần bật cười. “Mạnh tổng rất ít khi cho người khác sửa ý anh ấy.”
Châu Vận vô thức nhìn sang Mạnh Thời Uyên. Anh chỉ bình thản đặt ly xuống bàn.
“Bắt đầu dùng bữa đi.”
Mọi người lần lượt ngồi xuống. Châu Vận bị sắp ngồi cạnh Mạnh Thời Uyên gần như tự nhiên. Không ai giải thích. Cũng không ai thấy kỳ lạ. Nhân viên bắt đầu mang món lên theo từng lượt. Vịt Bắc Kinh. Dim sum nóng. Canh hầm nhẹ. Mạnh Thời Uyên gần như không động đũa nhiều. Phần lớn thời gian anh nghe đối tác nói. Thỉnh thoảng mới trả lời vài câu ngắn, nhưng mỗi lần lên tiếng cả bàn đều im rất nhanh. Châu Vận ngồi cạnh nhìn một lúc rồi mới hiểu. Không phải vì anh lạnh. Mà vì mọi người đều đang quan sát phản ứng của anh.
“Mạnh tổng thấy thế nào?” Một người hỏi sau phần trình bày dự án.
“Quá chậm.”
“Chúng tôi đã rút thời gian rồi.”
“Vẫn chậm.”
Không khí bàn ăn lắng xuống vài giây. Người đàn ông kia lập tức gật đầu.
“Chúng tôi sẽ chỉnh lại.”
Châu Vận cúi xuống uống trà. Lần đầu cô nhìn thấy Mạnh Thời Uyên trong trạng thái hoàn toàn công việc. Không mềm đi như lúc ở gallery. Không yên tĩnh như trong xe. Anh vẫn lịch sự. Nhưng khoảng cách rất rõ.
“Mạnh tổng.” Ông Trần cười chuyển chủ đề. “Hôm nay hiếm thật đấy.”
“Hiếm gì?”
“Cậu chưa từng đưa ai tới đây.”
Tống Hiển đang uống trà liền ngẩng lên nhìn người đối diện một cái rất ngắn. Nhưng đã muộn. Không khí trên bàn hơi khựng lại. Châu Vận gần như lập tức đặt đũa xuống.
“Tôi là tư vấn dự án thôi.” Cô nói rất tự nhiên.
“À đúng đúng.” Ông Trần bật cười. “Ý tôi là Mạnh tổng vốn không thích mang người ngoài vào mấy buổi thế này.”
Mạnh Thời Uyên nhìn ông ta vài giây.
“Tiếp tục chuyện tiến độ đi.”
Giọng anh rất bình tĩnh. Nhưng đủ để bàn ăn lập tức quay lại công việc. Châu Vận không nói thêm nữa. Cô cúi xuống nhìn phần trà trong chén. Bề mặt nước phản chiếu ánh đèn vàng rất nhạt.
“Món này không hợp khẩu vị?” Giọng Mạnh Thời Uyên vang lên cạnh cô.
Cô ngẩng lên.
“Hả?”
“Cô gần như chưa ăn.”
“Tôi ăn rồi mà.”
“Cô chỉ ăn rau.”
“Tôi không quá đói.”
Anh nhìn cô vài giây rồi quay sang nhân viên phục vụ.
“Đổi canh nhẹ hơn.”
“Vâng.”
“Không cần đâu.” Châu Vận vội nói nhỏ. “Tôi thật sự ổn.”
“Tôi biết.”
“Vậy sao còn đổi?”
“Cô không thích món quá dầu.”
Cô khựng lại.
“Tôi từng nói à?”
“Lần ăn mì đêm.”
Châu Vận im vài giây. Cô hoàn toàn không nhớ mình đã nói chuyện đó. Tống Hiển ngồi đối diện nhìn cảnh đó rồi rất chậm rãi uống trà. Khoảng gần cuối bữa, một đối tác khác bắt đầu nói hơi quá chén.
“Mạnh tổng đúng là khác thật.” Người kia cười. “Bao nhiêu năm rồi mới thấy cậu để ý người khác như vậy.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Lần này không khí bàn ăn thật sự im hẳn. Ngay cả người phục vụ cũng dừng động tác trong thoáng chốc. Châu Vận gần như lập tức quay sang cầm ly nước.
“Tôi ra ngoài một chút.”
Cô đứng dậy rất nhanh.
“Mạnh tổng, mọi người cứ tiếp tục.”
Cửa phòng đóng lại sau lưng cô. Hành lang ngoài private club bớt ồn ào hơn nhiều. Châu Vận đứng cạnh cửa kính hít nhẹ một hơi. Bắc Kinh về đêm trải dài dưới chân tòa nhà thành những vệt sáng liên tục.
“Cô Châu.”
Giọng đàn ông vang lên phía sau. Cô quay đầu. Là Tống Hiển.
“Tôi xin lỗi thay họ.” Anh bước tới gần hơn một chút. “Hôm nay vài người uống hơi nhiều.”
“Không sao đâu.”
“Cô không cần để ý lời họ.”
Châu Vận cười nhẹ.
“Tôi không để ý.”
Tống Hiển nhìn cô vài giây như thể biết cô đang nói giảm.
“Thật ra.” Anh dừng một chút. “Thời Uyên không thường đưa người vào vòng công việc riêng.”
Cô hơi ngẩng lên.
“Anh ấy rất phân biệt công và tư.”
“Ừ.”
“Cho nên hôm nay...” Tống Hiển cười rất nhạt. “Ít nhất cô cũng là ngoại lệ khá đặc biệt.”
Châu Vận còn chưa kịp đáp thì cửa phòng phía sau mở ra. Mạnh Thời Uyên bước ra ngoài. Ánh mắt anh dừng trên hai người.
“Tống Hiển.”
“Tôi đang hút thuốc.” Tống Hiển lập tức giơ hộp thuốc trong tay dù còn chưa mở. “Hai người nói chuyện đi.”
Anh quay người rời khỏi hành lang cực kỳ nhanh. Không khí lắng lại. Châu Vận dựa nhẹ vào cửa kính.
“Anh xử lý công việc đáng sợ thật.”
“Có sao?”
“Mọi người đều rất sợ anh.”
“Tôi không làm gì cả.”
“Đó mới là vấn đề.”
Khóe môi anh hơi động. Gió từ hệ thống điều hòa thổi nhẹ qua hành lang.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Người vừa rồi nói thật à?”
“Câu nào?”
“Anh chưa từng đưa ai tới đây.”
Anh nhìn cô vài giây.
“Ừ.”
“Ồ.”
Châu Vận vô thức siết nhẹ ly nước trong tay.
“Mạnh tổng.”
“Sao?”
“Vậy hôm nay tại sao lại đưa tôi tới?”
Bình luận
Đang tải bình luận...