Chương 24
20 phút sau, tiếng chuông cửa vang lên. Châu Vận gần như lập tức đứng dậy khỏi sàn. Cô vừa đi tới cửa vừa tự thấy phản ứng của mình hơi nhanh quá mức.
“Mạnh tổng.”
“Ừ.”
Mạnh Thời Uyên đứng ngoài hành lang với túi giấy trên tay. Không khí đêm lạnh khiến vai áo khoác anh còn vương hơi sương rất nhạt.
“Anh thật sự mua vịt Bắc Kinh à?”
“Còn có canh nóng.”
Châu Vận bật cười rồi tránh sang một bên.
“Anh vào đi.”
Studio hôm nay bừa hơn bình thường. Canvas dựng khắp nơi. Màu vẽ còn mở trên sàn. Mạnh Thời Uyên vừa bước vào đã nhìn quanh một lượt.
“Cô làm việc từ sáng?”
“Ừ.”
“Chưa ăn gì?”
“Tôi quên.”
Anh đặt túi đồ ăn xuống bàn.
“Cô nên nhớ.”
“Có người mua tới tận nơi rồi mà.”
Mạnh Thời Uyên tháo đồng hồ đặt cạnh hộp đồ ăn rồi rất tự nhiên xắn nhẹ tay áo sơ mi. Động tác quen tới mức giống anh từng làm vậy nhiều lần. Châu Vận đứng cạnh nhìn vài giây.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh làm tôi có cảm giác mình được chăm quá mức.”
“Tôi chỉ không muốn tư vấn chính ngất trước hạn chót.”
“Lại là tư vấn.”
“Hiện tại vẫn vậy.”
Cô cười rất nhẹ rồi cúi xuống mở hộp thức ăn. Mùi vịt quay nóng lập tức lan ra khắp studio.
“Anh ăn chưa?”
“Chưa.”
“Vậy ăn cùng đi.”
Hai người ngồi trên thảm cạnh bàn trà thấp. Ngoài cửa kính, Bắc Kinh về đêm sáng thành những vệt đèn dài bất tận. Không khí trong studio rất hoà hoãn. Chỉ có tiếng hộp thức ăn mở ra và nhạc jazz nhỏ từ loa bluetooth phía góc phòng.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Anh thật sự nhớ tôi thích vịt Bắc Kinh à?”
“Cô gọi món đó 3 lần rồi.”
Châu Vận khựng lại vài giây.
“Anh nhớ cả số lần?”
“Không khó nhớ.”
Cô cúi xuống cười nhỏ.
“Anh đáng sợ thật.”
“Vì sao?”
“Trí nhớ quá tốt.”
“Công việc thôi.”
“Anh lúc nào cũng lấy công việc ra làm lý do.”
“Có vấn đề?”
“Có.” Cô chống cằm nhìn anh. “Nghe rất không chân thành.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây.
“Vậy cô muốn nghe gì?”
Câu hỏi tới quá thẳng khiến Châu Vận hơi khựng lại. Cuối cùng cô chỉ cúi xuống lấy thêm canh.
“Tôi chưa nghĩ ra.”
Không khí giữa hai người rất lạ. Thoải mái hơn trước rất nhiều. Nhưng cũng gần hơn tới mức chỉ cần thêm một câu là sẽ vượt khỏi ranh giới cũ. Điện thoại Mạnh Thời Uyên rung vài lần. Anh chỉ liếc qua rồi úp màn hình xuống.
“Không nghe à?”
“Không gấp.”
“Anh thật sự có thời gian rảnh sao?”
“Ít.”
“Vậy còn tới đây ăn tối với tôi.”
“Ừ.”
“Anh không thấy phí thời gian?”
“Không.”
Câu trả lời tới gần như ngay lập tức. Châu Vận đang cầm ly nước cũng khựng lại rất nhỏ. Mạnh Thời Uyên dường như không nhận ra mình vừa nói gì đặc biệt. Anh chỉ cúi xuống gỡ xương khỏi hộp thức ăn rất tự nhiên.
“Studio của cô lạnh hơn lần trước.”
“Hệ thống sưởi hơi yếu.”
“Đổi đi.”
“Đang cân nhắc.”
“Cô cân nhắc mọi thứ quá lâu.”
“Anh quyết định mọi thứ quá nhanh.”
“Hiệu quả hơn.”
“Không vui.”
Khóe môi anh hơi động.
“Cô luôn đánh giá công việc kiểu cảm xúc vậy à?”
“Không.” Châu Vận lắc đầu. “Chỉ đánh giá cuộc sống kiểu cảm xúc thôi.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây. Ánh đèn vàng phủ lên mái tóc nâu buộc lỏng của cô thành một lớp rất mềm.
“Vậy cô thấy cuộc sống hiện tại vui không?”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Châu Vận hơi bất ngờ vì câu hỏi đó. Cô suy nghĩ vài giây rồi đáp thật chậm.
“Gần đây khá hơn trước.”
“Vì công việc?”
“Không hẳn.”
“Vậy vì sao?”
Châu Vận đáng lẽ có thể nói đùa cho qua. Nhưng ánh mắt anh lúc này lại quá tập trung. Tập trung tới mức khiến cô thấy nếu mình trả lời thật, có lẽ anh cũng sẽ nghe rất nghiêm túc. Cuối cùng cô chỉ cười nhẹ.
“Chắc vì tôi ngủ ngon hơn.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô thêm vài giây rồi không hỏi tiếp. Sau bữa ăn, Châu Vận đứng dậy dọn hộp thức ăn vào bếp mini.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh có thể lấy giúp tôi khăn giấy trên bàn không?”
Anh đứng dậy đi tới sofa cạnh giá sách. Khăn giấy nằm cạnh cuốn sketchbook mở dở. Mạnh Thời Uyên cầm khăn lên. Ánh mắt vô tình lướt qua trang giấy bên dưới. Rồi dừng lại. Nét chì rất nhanh. Nhưng quá quen. Một người đàn ông đứng cạnh cửa kính, tay cầm ly rượu. Kính gọng mảnh. Dáng vai cao gầy. Là anh. Tiếng nước phía bếp vẫn chảy rất đều. Mạnh Thời Uyên nhìn trang giấy vài giây. Không chạm vào. Chỉ đứng yên đó.
“Mạnh tổng?” Châu Vận quay đầu lại. “Khăn giấy đâu rồi?”
Anh ngẩng lên đúng lúc cô bước ra khỏi bếp. Ánh mắt cô lập tức dừng trên cuốn sketchbook mở. Rồi khựng lại. Chỉ một giây. Sau đó cô gần như lập tức bước nhanh tới đóng mạnh sketchbook lại. Không khí trong studio im ắng hẳn.
“Xin lỗi.” cô nói quá nhanh. “Tôi quên cất.”
Mạnh Thời Uyên vẫn đứng cạnh sofa.
“Không cần xin lỗi.”
“Chỉ là tôi vẽ linh tinh thôi.”
“Ừ.”
“Không có gì đặc biệt.”
“Được.”
Nhưng càng giải thích, tai cô càng đỏ rõ. Mạnh Thời Uyên nhìn phản ứng đó vài giây rồi đặt khăn giấy xuống bàn.
“Cô thường vẽ người quen?”
“Không thường.”
“Vậy hôm nay đặc biệt?”
Châu Vận lập tức nhìn sang chỗ khác.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh đang hỏi rất nguy hiểm.”
“Nguy hiểm chỗ nào?”
“Làm tôi thấy mình như bị bắt quả tang.”
Khóe môi anh cuối cùng cũng cong lên rất nhẹ. Rất hiếm. Nhưng đủ để Châu Vận nhìn thấy rõ. Cô đứng yên vài giây rồi gần như bật cười bất lực.
“Anh vừa cười đúng không?”
“Không rõ.”
“Anh học chiêu này ở đâu vậy?”
“Chiêu gì?”
“Giả vờ không biết.”
Mạnh Thời Uyên không đáp. Chỉ nhìn cô thêm vài giây dưới ánh đèn vàng yên tĩnh của studio. Rồi rất chậm hỏi:
“Cô vẽ tôi bao nhiêu lần rồi?”
Bình luận
Đang tải bình luận...