Chương 26
8h40 sáng. Tầng cao nhất của tập đoàn Mạnh Thị vẫn yên tĩnh như thường lệ. Thư ký đi lại rất khẽ ngoài hành lang kính. Ánh nắng mùa đông chiếu xuyên qua cửa sổ lớn phía đông thành những dải sáng lạnh. Mạnh Thời Uyên bước ra khỏi phòng họp với tablet trên tay.
“Bản điều chỉnh cuối cùng gửi cho tôi trước 11h.” anh nói ngắn gọn với quản lý dự án. “Tôi không muốn sửa thêm lần nữa.”
“Vâng, Mạnh tổng.”
Anh vừa quay lại văn phòng thì thấy Tống Hiển đang ngồi trên sofa cạnh cửa kính.
“Tôi bắt đầu nghĩ cậu nên trả tiền thuê chỗ này.” Mạnh Thời Uyên đặt tablet xuống bàn.
“Văn phòng cậu có cà phê ngon hơn.” Tống Hiển đáp rất tự nhiên. “Ngoài ra còn có drama.”
“Không có.”
“Ừ.”
Tống Hiển nhìn anh từ trên xuống dưới vài giây rồi nhướng mày.
“Cậu ngủ không đủ à?”
“Có việc?”
“Có.”
Anh đặt một folder màu xám lên bàn.
“Bên Lương Trạch lại gửi đề nghị mua series tranh.”
Ngón tay Mạnh Thời Uyên khẽ dừng trên cốc cà phê.
“Tôi đã nói rồi.”
“Ông ta tăng giá gấp đôi.”
“Không liên quan.”
“Tôi biết.” Tống Hiển chống tay lên đầu gối. “Nhưng người ta khá quyết tâm.”
Mạnh Thời Uyên mở folder lướt vài dòng rồi đóng lại ngay.
“Chuyển cho Hồ Phong.”
“Được.”
Tống Hiển nhìn phản ứng quá nhanh của anh rồi bật cười rất nhỏ.
“Thời Uyên.”
“Ừ?”
“Cậu thật sự đang rất khó chịu với chuyện này.”
“Tôi không có.”
“Có.”
Mạnh Thời Uyên không đáp. Chỉ cầm cốc cà phê lên nhưng không uống. Tống Hiển nhìn thói quen quen thuộc đó rồi chậm rãi đổi chủ đề.
“Hôm qua ở studio tới mấy giờ?”
Không khí trong phòng lặng đi hai giây.
“Cậu theo dõi tôi?”
“Tôi chỉ biết tài xế về rất muộn.”
“Ừ.”
“Rồi sao?”
“Không sao cả.”
“Thật à?”
“Ừ.”
Tống Hiển nhịn cười nhìn anh.
“Cậu biết không, người bình thường khi nói ‘không sao cả’ thường sẽ có gì đó.”
“Cậu rảnh quá rồi.”
“Tôi chỉ tò mò.”
“Tò mò không giúp tăng doanh thu.”
“Nhưng giúp tôi giải trí.”
Mạnh Thời Uyên cuối cùng cũng ngồi xuống ghế đối diện cửa kính. Bắc Kinh dưới tầng bị lớp sương mùa đông phủ thành màu xám nhạt. Điện thoại trên bàn rung một cái. Màn hình sáng lên.
“WeChat: Châu Vận.”
Ánh mắt Tống Hiển lập tức liếc sang. Mạnh Thời Uyên cầm điện thoại lên nhanh hơn bình thường một chút.
“Tôi thấy rồi nhé.” Tống Hiển bật cười.
“Thấy gì?”
“Tốc độ phản ứng của cậu.”
Tin nhắn chỉ có một dòng rất ngắn.
“Tôi vừa phát hiện anh lấy nhầm khăn quàng của tôi.”
Mạnh Thời Uyên nhìn chiếc khăn màu kem đang nằm cạnh ghế sofa văn phòng. Tối qua cô để quên trong xe. Khóe môi anh rất nhẹ.
“Tôi bảo tài xế mang qua.”
Tin nhắn trả lời gần như ngay lập tức.
“Không cần vội.”
Ngón tay anh dừng trên màn hình vài giây rồi gõ thêm.
“Trưa nay tôi qua.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Tống Hiển nhìn toàn bộ cuộc trò chuyện qua phản chiếu kính bàn rồi thở dài đầy cảm thán.
“Xong rồi.”
“Cái gì?”
“Mạnh Thời Uyên thật sự biết chủ động hẹn người.”
“Đó là trả đồ.”
“Ừ.”
Giọng Tống Hiển đầy giả vờ nghiêm túc khiến anh không buồn phản ứng nữa. Đúng lúc đó điện thoại nội bộ vang lên. Thư ký ngoài cửa nói rất nhỏ:
“Mạnh tổng, phu nhân tới rồi.”
Không khí trong văn phòng lập tức đổi khác. Tống Hiển rất nhanh đứng dậy.
“Tôi đi trước.”
“Ừ.”
“Chúc cậu may mắn.”
Cửa văn phòng vừa khép lại chưa tới 10 giây thì mẹ Mạnh Thời Uyên đã bước vào. Bà mặc áo khoác cashmere màu đen, trang điểm hoàn hảo như mọi khi.
“Con bận?”
“Không.”
Anh đứng dậy kéo ghế cho bà.
“Mẹ muốn uống gì?”
“Không cần.”
Không khí giữa hai mẹ con rất lịch sự. Thậm chí quá lịch sự.
“Mẹ tới có việc?”
“Mẹ gặp ông Tần hôm qua.”
Ngón tay Mạnh Thời Uyên khẽ gõ lên bàn ba cái. Dừng.
“Tần gia?”
“Ừ.” Bà nhìn anh. “Con gái ông ấy vừa về nước.”
“Liên quan gì tới con?”
“Mẹ nghĩ hai đứa nên gặp.”
“Không cần.”
“Tại sao?”
“Con không hứng thú.”
“Mạnh Thời Uyên.” Giọng bà vẫn rất nhẹ nhưng lạnh hơn trước. “Con 32 tuổi rồi.”
“Con biết.”
“Tập đoàn cần ổn định.”
“Hiện tại rất ổn.”
“Mẹ đang nói chuyện hôn nhân.”
Anh im lặng vài giây rồi mới đáp:
“Con không kết hôn vì công việc.”
“Vậy con định kết hôn vì gì?”
Không khí trong văn phòng im ắng hẳn. Ánh nắng lạnh ngoài cửa kính rơi lên gọng kính vàng của anh thành một đường sáng rất mỏng. Mạnh Thời Uyên đáng lẽ có thể kết thúc chủ đề này như mọi lần. Lạnh nhạt. Ngắn gọn. Nhưng hình ảnh Châu Vận ôm sketchbook đỏ mặt tối qua lại hiện lên quá rõ. Ngón tay anh rất khẽ siết điện thoại trong tay.
“Con tự có quyết định.”
Mẹ anh nhìn phản ứng đó vài giây. Ánh mắt bà chậm rãi thay đổi.
“Có người rồi?”
Anh không trả lời. Nhưng chính sự im lặng ấy lại giống câu trả lời hơn bất cứ lời nào khác.
“Mạnh gia không phù hợp với nghệ sĩ.” bà nói rất chậm. “Con hiểu mà.”
Ngón tay anh dừng hẳn trên mặt bàn. Lần đầu tiên từ đầu cuộc trò chuyện, ánh mắt anh lạnh đi rõ rệt.
“Mẹ điều tra cô ấy?”
“Bắc Kinh rất nhỏ.”
“Đừng động vào cô ấy.”
Không khí trong phòng gần như đóng băng ngay sau câu đó. Mẹ anh nhìn con trai mình rất lâu. Rồi cuối cùng đứng dậy.
“Con nghiêm túc hơn mẹ nghĩ.”
“Mẹ.” anh cũng đứng lên. “Con nói rồi.”
Giọng anh vẫn thấp và rất bình tĩnh. Nhưng từng chữ đều rõ ràng tới mức không ai có thể hiểu sai.
“Đừng động vào cô ấy.”
Bình luận
Đang tải bình luận...