Chương 28
Trời bắt đầu tối lúc gần 17h. Mặt hồ Sát Hải phủ một lớp sương lạnh rất mỏng. Sau khi rời quán trà, Châu Vận kéo khăn quàng cao hơn một chút rồi nhìn quanh mặt hồ.
“Đi một vòng không?”
“Ừ.”
Con đường ven hồ cuối tuần khá đông. Có khách du lịch đứng chụp ảnh. Có đôi tình nhân mua hạt dẻ nóng bên đường. Gió lạnh thổi qua mặt nước khiến tóc Châu Vận liên tục bị hất nhẹ ra sau. Mạnh Thời Uyên đi cạnh cô chậm hơn bình thường một chút để khớp tốc độ.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh có hay đi dạo kiểu này không?”
“Không.”
“Đúng rồi.” Cô cười nhỏ. “Anh nhìn không giống người có thời gian.”
“Tôi có.”
“Nhưng không dùng.”
“Ừ.”
Hai người đi ngang một quầy bán đồ thủ công nhỏ dựng sát lan can hồ. Châu Vận dừng lại nhìn mấy chiếc móc khóa gốm rất lâu.
“Mấy thứ này giống đồ sinh viên làm quá.” cô bật cười.
“Muốn mua?”
“Không.” Cô lắc đầu. “Chỉ thấy quen thôi.”
Người bán hàng là một cô gái trẻ khoảng đôi mươi. Cô ấy nhìn hai người rồi rất tự nhiên cười hỏi:
“Anh muốn mua cho bạn gái à?”
Châu Vận gần như lập tức quay sang.
“Không phải.”
Lại là phản xạ phủ nhận quá nhanh quen thuộc. Mạnh Thời Uyên nhìn cô một giây. Rồi rất chậm dời mắt sang quầy gốm.
“Cái này bao nhiêu?” anh hỏi người bán.
“89 tệ.”
Anh lấy luôn chiếc móc khóa hình con mèo trắng nhỏ đặt lên quầy.
“Lấy cái này.”
Châu Vận ngẩn ra.
“Anh thật sự mua à?”
“Ừ.”
“Nhưng anh có dùng đâu.”
“Không phải mua cho tôi.”
Người bán hàng lập tức cười rất vui vẻ.
“Tôi biết ngay mà.”
Tai Châu Vận nóng lên thấy rõ.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh đang cố tình đúng không?”
“Không có.”
“Có.”
Nhưng cuối cùng cô vẫn cầm chiếc móc khóa nhỏ sau khi anh thanh toán. Con mèo trắng bằng gốm rất nhỏ, trên cổ còn vẽ khăn đỏ nguệch ngoạc.
“Gu thẩm mỹ của anh khá bất ngờ đấy.” cô xoay xoay móc khóa trong tay.
“Cô vừa đứng nhìn nó 3 phút.”
“Anh đếm cả thời gian à?”
“Không khó.”
Cô bật cười bất lực rồi nhét móc khóa vào túi áo. Gió ven hồ mạnh hơn lúc nãy. Châu Vận kéo khăn lên gần mũi rồi vô thức bước sát hơn về phía anh để tránh luồng gió lạnh. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp rất tự nhiên. Không ai nhắc tới.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Gia đình anh thật sự sẽ không ép nữa sao?”
“Không dễ vậy.”
“Vậy anh định làm sao?”
“Chưa biết.”
“Anh lúc nào cũng ‘chưa biết’.”
“Vì hiện tại chưa cần quyết định.”
Châu Vận nhìn mặt hồ phía trước vài giây.
“Người như anh chắc rất ít khi bị ép làm gì.”
“Cũng có.”
“Ví dụ?”
“Rất nhiều.”
“Anh không giống kiểu chịu nghe lời.”
Mạnh Thời Uyên nhìn nghiêng cô.
“Tôi chỉ chọn lúc nào nên từ chối.”
Câu trả lời đó khiến cô im lặng vài giây. Rồi rất khẽ hỏi:
“Còn lần này?”
Gió lạnh thổi ngang mặt hồ đúng lúc đó. Mạnh Thời Uyên cúi xuống nhìn cô. Tóc cô bị gió làm rối nhẹ, vài sợi dính bên má. Không hiểu vì lạnh hay vì ánh hoàng hôn cuối ngày, chóp mũi cô hơi đỏ.
“Lần này tôi không muốn nghe.”
Tim Châu Vận gần như hụt một nhịp. Cô đáng lẽ nên cười cho qua. Hoặc đổi chủ đề. Nhưng ánh mắt anh lúc này quá trực tiếp. Quá yên tĩnh. Không khí ven hồ đông người nhưng lại như bị tách riêng khỏi họ.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Mạnh tổng...” cô mở miệng rất nhỏ.
Điện thoại anh rung đúng lúc đó. Màn hình hiện tên thư ký trưởng. Không khí vừa chạm tới một điểm rất mong manh lập tức bị cắt ngang. Mạnh Thời Uyên nhìn màn hình vài giây. Châu Vận gần như ngay lập tức lùi nửa bước theo phản xạ.
“Anh nghe đi.”
“Không cần.”
“Có thể là việc gấp.”
Điện thoại tiếp tục rung lần thứ hai. Anh cuối cùng vẫn nhận cuộc gọi.
“Chuyện gì?”
Giọng anh lập tức trở về trạng thái công việc bình tĩnh thường ngày. Châu Vận đứng cạnh lan can hồ nhìn mặt nước phía xa. Gió lạnh đột nhiên rõ hơn lúc nãy rất nhiều.
“Mạnh tổng.” Giọng thư ký phía bên kia rất gấp. “Bên Tần gia đang ở tập đoàn. Phu nhân yêu cầu ngài quay lại.”
Ánh mắt Mạnh Thời Uyên lạnh đi rất nhẹ.
“Tôi biết rồi.”
Anh cúp máy. Không khí giữa hai người không còn giống vài phút trước nữa. Không phải xa đi hoàn toàn. Chỉ là khoảnh khắc vừa rồi đã trôi mất.
“Anh phải về à?” Châu Vận hỏi.
“Ừ.”
“Công việc?”
“Một phần.”
Cô nhìn anh vài giây rồi cười rất nhẹ.
“Đi thôi.”
Hai người chậm rãi quay lại bãi đỗ xe gần đầu hồ. Trời tối hẳn. Đèn đường phản xuống mặt nước thành từng dải vàng dài. Không ai nói nhiều thêm. Nhưng khoảng im lặng lần này không khó chịu. Chỉ giống cả hai đều đang nghĩ tới điều vừa suýt xảy ra. Xe đã đợi sẵn bên đường. Tài xế bước xuống mở cửa.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
Châu Vận đứng cạnh cửa xe, khăn quàng che gần nửa gương mặt.
“Lúc nãy...” cô dừng vài giây. “Anh định nói gì?”
Gió lạnh thổi qua giữa hai người. Mạnh Thời Uyên nhìn cô rất lâu. Rồi cuối cùng chỉ đáp:
“Không quan trọng.”
Châu Vận nghe câu trả lời đó rồi cười nhỏ. Giống hơi thất vọng. Nhưng cũng giống đã đoán trước.
“Ừ.” cô gật đầu. “Anh về đi.”
Mạnh Thời Uyên đáng lẽ có thể lên xe ngay. Nhưng anh vẫn đứng đó thêm vài giây. Ánh mắt dừng trên chiếc móc khóa mèo trắng đang lộ một góc khỏi túi áo cô.
“Đừng đứng ngoài lâu.” anh nói thấp. “Trời lạnh.”
“Biết rồi.”
“Về tới nhà nhắn tôi.”
Châu Vận hơi khựng lại. Rồi rất khẽ gật đầu.
“Được.”
Cửa xe khép lại sau lưng anh. Chiếc Maybach chậm rãi rời khỏi ven hồ. Châu Vận vẫn đứng nguyên tại chỗ vài giây giữa gió lạnh. Ngón tay vô thức chạm nhẹ lên con mèo trắng nhỏ trong túi áo. Rồi cuối cùng mới cúi đầu bật cười rất khẽ một mình.
Bình luận
Đang tải bình luận...