Chương 58
Mạnh Thời Uyên không ở lại gallery lâu.
Sau khi rời khỏi kho lưu trữ, anh nhận một cuộc gọi từ công ty rồi đi ra ngoài trước. Châu Vận đứng cạnh cửa kính nhìn chiếc xe đen biến mất cuối con phố nhỏ, rất lâu vẫn chưa quay lại bên trong.
Hồ Phong đưa cho cô một ly nước nóng. “Hai người cãi nhau?”
“Không hẳn.” Châu Vận nhận lấy ly nước. “Chỉ là… anh ấy càng ngày càng lạ.”
Hồ Phong im lặng vài giây rồi kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn dài phía ngoài gallery. “Mạnh Thời Uyên vốn không phải kiểu dễ để người khác hiểu.”
“Ông quen anh ấy lâu chưa?”
“Khá lâu.” Hồ Phong cúi xuống chỉnh lại chồng ảnh cũ trên bàn. “Lúc đầu tôi còn tưởng cậu ta chỉ hứng thú với tranh của cô.”
Châu Vận ngẩng đầu nhìn ông.
“Sau này mới nhận ra không phải.” Hồ Phong bật cười nhạt. “Không ai mua tranh kiểu đó suốt nhiều năm chỉ vì đầu tư.”
Châu Vận cúi mắt xuống ly nước trong tay.
“Năm đó anh ấy từng tới gallery này à?”
Hồ Phong khựng lại rất ngắn. “Từng.”
“Liên quan vụ cháy?”
Ông không trả lời ngay. Tiếng nhạc piano rất nhỏ từ loa cũ phía quầy lễ tân chậm rãi lấp đầy khoảng lặng giữa hai người.
Một lúc sau Hồ Phong mới nói: “Châu Vận, có vài chuyện tốt nhất nên để chính người trong cuộc nói với cô.”
“Nhưng anh ấy sẽ không nói.”
“Có thể là chưa tới lúc.”
Cô bật cười rất khẽ. “Gần đây ai cũng nói với tôi câu đó.”
Hồ Phong nhìn cô vài giây rồi đổi chủ đề. “Cô còn nhớ bao nhiêu về vụ cháy?”
“Không nhiều.” Châu Vận dựa lưng vào ghế. “Chỉ có vài hình ảnh rất rời rạc.”
“Ví dụ?”
“Khói. Tiếng còi báo cháy. Có người kéo tôi chạy xuống cầu thang.” Cô dừng một chút. “Hình như người đó bị thương.”
Bàn tay Hồ Phong đang cầm ảnh khẽ dừng lại.
Châu Vận nhìn phản ứng kia. “Ông biết gì đúng không?”
“Không hẳn.” Hồ Phong đặt ảnh xuống. “Hôm xảy ra cháy tôi không ở đó. Chỉ nghe kể lại sau này.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Nghe ai kể?”
Ông im lặng.
Điện thoại Châu Vận rung lên đúng lúc đó. Là Mạnh Thời Uyên.
Cô nhìn màn hình vài giây rồi mới bắt máy. “Anh xong việc rồi?”
“Ừm.” Giọng anh hơi thấp, phía bên kia còn có tiếng động rất nhỏ của xe cộ. “Em vẫn ở gallery?”
“Vẫn còn.”
“Tôi qua đón em.”
“Không cần đâu. Em tự về được.”
Đầu dây bên kia yên lặng hai giây. “Châu Vận.”
“Em chỉ muốn đi bộ một chút.”
Mạnh Thời Uyên không nói nữa. Cô gần như nhìn thấy được vẻ mặt anh lúc này qua khoảng im lặng kia.
Rất mệt.
Cũng rất căng.
Cuối cùng anh chỉ hỏi: “Điện thoại còn pin không?”
“Còn.”
“Đến nhà thì nhắn tôi.”
“Ừm.”
Cuộc gọi kết thúc rất nhanh.
Hồ Phong ngồi đối diện nhìn cô. “Hai người thật sự rất giống nhau.”
“Giống chỗ nào?”
“Khi có chuyện đều không muốn nói hết.”
Châu Vận bật cười nhưng không đáp.
Lúc rời khỏi gallery đã gần chín giờ tối. Không khí sau mưa lạnh hơn hẳn hôm qua. Châu Vận kéo cao cổ áo rồi chậm rãi đi dọc con phố phía ngoài khu triển lãm cũ.
Cô không thật sự muốn về ngay.
Đầu óc cô rất loạn.
Mạnh Thời Uyên rõ ràng biết chuyện gì đó. Hồ Phong cũng biết. Có lẽ cả Mạnh phu nhân cũng biết.
Chỉ có cô là đứng bên ngoài tất cả.
Đi ngang một ngã rẽ nhỏ, bước chân Châu Vận chậm lại.
Bên kia đường là một tòa nhà cũ đã bỏ không từ lâu. Phần tường ngoài có dấu vết cháy sém rất mờ dưới ánh đèn đường.
Tim cô đột nhiên đập mạnh.
Một đoạn ký ức ngắn bất ngờ tràn lên dữ dội hơn tất cả những lần trước.
Khói đen phủ kín hành lang.
Có người ôm cô rất chặt.
Tiếng ai đó khàn đi bên tai.
“Đừng nhìn xuống.”
Châu Vận đứng khựng giữa vỉa hè.
Giọng nói kia rất thấp.
Rất quen.
Và không hiểu vì sao, trong khoảnh khắc ấy, cô lại nhớ tới Mạnh Thời Uyên.
Đêm đó Châu Vận không nhắn cho Mạnh Thời Uyên sau khi về tới studio.
Cô đứng dưới vòi sen rất lâu nhưng đầu óc vẫn không yên xuống được. Hình ảnh hành lang cháy đen kia cứ lặp đi lặp lại trong đầu, cùng với giọng nói rất thấp bên tai.
“Đừng nhìn xuống.”
Tới gần một giờ sáng, cô mới mở điện thoại.
Khung chat với Mạnh Thời Uyên vẫn dừng ở tin nhắn cuối cùng.
“Đến nhà thì nhắn tôi.”
Châu Vận nhìn dòng chữ kia vài giây rồi chỉ trả lời:
“Em về rồi.”
Tin nhắn được xem gần như ngay lập tức.
Nhưng lần này anh không gọi lại.
Sáng hôm sau, Bắc Kinh có nắng hiếm hoi sau nhiều ngày mưa. Ánh sáng chiếu qua cửa kính studio khiến những vệt sơn khô trên sàn hiện lên rõ hơn bình thường. Châu Vận ngồi trước giá vẽ gần cả buổi sáng nhưng không thật sự vẽ được gì.
Đến gần trưa, điện thoại cô rung lên.
Là số lạ.
“Alo?”
“Châu tiểu thư?” Giọng phụ nữ phía bên kia rất điềm tĩnh. “Tôi là trợ lý của Mạnh phu nhân.”
Động tác cầm cọ của Châu Vận dừng lại.
“Mạnh phu nhân muốn gặp cô một lần. Không biết chiều nay cô có thời gian không?”
Khoảng lặng kéo dài vài giây.
Châu Vận nhìn ra ngoài cửa sổ. “Mạnh Thời Uyên biết chuyện này không?”
“Tôi không rõ.”
Cô gần như bật cười.
Câu trả lời này đồng nghĩa với “không”.
“Địa chỉ ở đâu?”
Một tiếng sau, xe dừng trước biệt viện nhà họ Mạnh phía tây Bắc Kinh.
Khu nhà rất yên tĩnh. Tường trắng mái đen kiểu cũ kéo dài dọc theo hồ nước nhân tạo phía ngoài. Châu Vận bước xuống xe, nhân viên trong nhà đã đứng chờ sẵn ở cổng.
“Châu tiểu thư, mời đi bên này.”
Cô được dẫn vào trà thất phía sau vườn.
Mạnh phu nhân đang ngồi cạnh bàn trà gỗ lim, trên người là sườn xám màu trầm rất nhạt. Bà ngẩng đầu nhìn Châu Vận bước vào rồi mới nhẹ giọng nói: “Ngồi đi.”
Châu Vận cúi đầu chào. “Mạnh phu nhân.”
Người phụ nữ trước mặt nhìn cô vài giây. “Thời Uyên rất thích cô.”
Châu Vận không ngờ bà lại đi thẳng vào vấn đề như vậy.
“Mấy năm nay,” Mạnh phu nhân chậm rãi rót trà, “đây là lần đầu tiên nó thật sự để ai bước vào cuộc sống của mình.”
Hơi trà nóng lan rất nhẹ trong không gian yên tĩnh.
Châu Vận ngồi thẳng lưng. “Ngài gọi tôi tới chỉ để nói chuyện này sao?”
Mạnh phu nhân đặt chén trà xuống. “Cô thông minh hơn tôi nghĩ.”
“Vậy ngài muốn nói gì?”
Ánh mắt người phụ nữ đối diện dừng trên cô rất lâu. “Cô đã bắt đầu nghi ngờ rồi đúng không?”
Tim Châu Vận khẽ siết lại.
Mạnh phu nhân nhìn phản ứng của cô rồi tiếp tục. “Nếu đã như vậy, cô nên tự hỏi nó một câu.”
“Câu gì?”
“Vì sao nó biết cô nhiều hơn cô tưởng.”
Không gian giữa hai người im lặng vài giây.
Châu Vận siết chặt đầu ngón tay dưới gầm bàn. “Ngài biết chuyện năm đó?”
Mạnh phu nhân không trả lời trực tiếp. “Có những việc một khi nói ra sẽ không thể quay lại như cũ.”
“Bao gồm cả tôi và anh ấy?”
Lần đầu tiên vẻ mặt Mạnh phu nhân hơi thay đổi.
Bà nhìn Châu Vận rất lâu rồi mới lên tiếng. “Cô thật sự nghĩ mình hiểu nó bao nhiêu?”
Điện thoại Châu Vận rung lên đúng lúc đó.
Tên Mạnh Thời Uyên hiện lên trên màn hình.
Không khí trong trà thất gần như đông lại trong một giây ngắn ngủi. Châu Vận nhìn cuộc gọi rồi chậm rãi bắt máy.
“Anh xong việc rồi?”
Giọng Mạnh Thời Uyên phía bên kia thấp hơn bình thường. “Em đang ở đâu?”
Cô ngẩng đầu nhìn Mạnh phu nhân đối diện mình.
Rồi rất khẽ đáp:
“Nhà họ Mạnh.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
“Em đang ở đâu?” Mạnh Thời Uyên hỏi lại lần nữa, chậm hơn lúc nãy.
Châu Vận nhìn Mạnh phu nhân đối diện rồi đáp: “Nhà họ Mạnh.”
Tiếng ghế dịch rất khẽ phía bên kia điện thoại.
“Tôi qua ngay.”
Cuộc gọi kết thúc.
Trà trong chén trước mặt đã nguội đi một nửa. Mạnh phu nhân nhìn màn hình điện thoại vừa tắt của cô rồi nhàn nhạt nói: “Nó phản ứng nhanh hơn tôi nghĩ.”
“Ngài muốn anh ấy biết tôi ở đây.”
“Đúng.” Người phụ nữ đối diện nâng chén trà lên. “Nếu không, cô sẽ không tới.”
Châu Vận không phủ nhận.
Từ lúc bước vào biệt viện này cô đã hiểu, hôm nay không phải một buổi gặp mặt đơn giản.
Mạnh phu nhân đặt chén trà xuống. “Cô biết điều gì buồn cười nhất không?”
“…”
“Nó luôn nghĩ chỉ cần tự mình gánh mọi thứ thì sẽ bảo vệ được người khác.” Bà bật cười rất nhạt. “Từ nhỏ đã như vậy.”
Châu Vận nhìn người phụ nữ trước mặt. Đây là lần đầu tiên cô nghe ai đó nhắc về Mạnh Thời Uyên bằng giọng điệu gần với một người mẹ như thế.
Nhưng cảm giác ấy chỉ tồn tại rất ngắn.
“Châu tiểu thư.” Mạnh phu nhân ngẩng đầu nhìn cô. “Cô có biết năm đó sau vụ cháy, nó nằm viện bao lâu không?”
Tim Châu Vận đập mạnh một nhịp.
Bàn tay đặt trên đầu gối siết lại theo phản xạ. “Ngài nói gì?”
Người phụ nữ đối diện không trả lời tiếp. Giống như bà chỉ cần ném một câu xuống mặt nước là đủ. Không khí trong trà thất trở nên im lìm tới mức nghe rõ tiếng gió thổi qua mặt hồ phía ngoài. Ký ức hỗn loạn trong đầu Châu Vận bắt đầu kéo căng từng chút một.
Khói.
Nhiệt nóng.
Một cánh tay ôm lấy cô.
Mùi máu rất nhạt.
Cô đột ngột đứng bật dậy.
“Mạnh phu nhân…”
Tiếng bước chân ngoài hành lang cắt ngang lời cô.
Rất nhanh.
Cũng rất nặng.
Cửa trà thất bị đẩy mở.
Mạnh Thời Uyên đứng ở đó.
Anh tới quá gấp nên áo khoác còn chưa thay, trên vai vẫn dính hơi lạnh ngoài trời. Ánh mắt anh lướt qua Châu Vận trước tiên, xác nhận cô không có chuyện gì rồi mới nhìn sang Mạnh phu nhân.
“Mẹ.”
Giọng anh rất thấp.
Mạnh phu nhân vẫn ngồi yên tại chỗ. “Con tới nhanh hơn mẹ nghĩ.”
“Con đã nói đừng tìm cô ấy.”
“Vậy con định giấu tới bao giờ?”
Không ai nói tiếp ngay sau đó. Châu Vận đứng giữa hai người, lần đầu tiên cảm thấy mình thật sự bị kẹt trong một chuyện đã xảy ra từ rất lâu trước khi cô biết tới Mạnh Thời Uyên.
Anh bước tới chỗ cô trước.
“Về thôi.”
Châu Vận không nhúc nhích. “Bà ấy vừa nói gì?”
Hàm Mạnh Thời Uyên khẽ siết lại. “Không có gì.”
“Mạnh Thời Uyên.”
“Về rồi nói.”
“Anh lại định nói câu đó nữa à?”
Ánh mắt anh dừng trên cô. Rất lâu không ai lên tiếng.
Mạnh phu nhân nhìn hai người trước mặt rồi chậm rãi nói: “Con bé đã bắt đầu nhớ ra rồi.”
Bàn tay Mạnh Thời Uyên hơi cứng lại.
“Đủ rồi.” Giọng anh lạnh hẳn xuống.
“Con thật sự nghĩ có thể giấu cả đời?”
Mạnh Thời Uyên quay sang nhìn bà. “Chuyện của con, con tự xử lý.”
“Vậy con xử lý được chưa?” Mạnh phu nhân đặt mạnh chén trà xuống bàn. “Hay là con đang chờ đến lúc nó tự nhớ ra tất cả rồi nhìn con như nhìn gia đình họ Mạnh?”
Không gian gần như đông cứng. Châu Vận đứng im tại chỗ. Cô nghe rất rõ câu cuối cùng kia.
Gia đình họ Mạnh.
Không phải chỉ riêng Mạnh Thời Uyên.
Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng cô.
“Mẹ.” Giọng Mạnh Thời Uyên rất thấp. “Đừng nói nữa.”
Nhưng đã quá muộn. Châu Vận nhìn anh chằm chằm. “Gia đình anh liên quan chuyện năm đó?”
Bình luận
Đang tải bình luận...