Chương 60
“Khu triển lãm đó thuộc một dự án của Mạnh Thị.”
Giọng Mạnh Thời Uyên rất thấp. Anh không nhìn đi chỗ khác, cũng không né tránh ánh mắt cô nữa. Châu Vận đứng cạnh cửa trà thất, bàn tay đặt trên thành ghế đã lạnh đi từ lúc nào không biết.
“Ban đầu cảnh sát kết luận do hệ thống điện cũ.” Anh nói chậm hơn. “Sau này mới phát hiện vật liệu chống cháy có vấn đề.”
“Người phụ trách là ai?”
“Một công ty liên kết với chú hai tôi.”
Ngoài sân có tiếng gió lùa qua hàng cây bên hồ. Mặt nước rung lên từng gợn nhỏ dưới ánh chiều muộn đang tắt dần. Không gian trong trà thất lạnh hơn trước rất nhiều, nhưng Mạnh Thời Uyên gần như không cảm nhận được gì nữa.
Châu Vận nhìn anh rất lâu rồi mới hỏi tiếp: “Cho nên sau khi cứu em, anh mới bắt đầu tìm em?”
“Ừm.”
“Vì cảm thấy có lỗi?”
Lần này anh im lặng lâu hơn.
“Tôi muốn biết em có sống tốt không.”
Không phải câu trả lời cô nghĩ sẽ nghe được.
Châu Vận khẽ siết đầu ngón tay. “Chỉ vậy thôi?”
“Lúc đầu là vậy.”
Ánh mắt cô hơi khựng lại. Mạnh Thời Uyên đứng cách cô không xa. Ánh chiều cuối cùng ngoài sân chiếu lên gò má anh thành một lớp sáng rất nhạt, khiến vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt càng hiện rõ hơn.
“Mười năm trước em mới mười tuổi.” Giọng anh rất thấp. “Tôi chưa từng nghĩ theo hướng khác.”
Châu Vận nhìn anh chằm chằm vài giây. Cô tin câu này.
Bởi vì ánh mắt Mạnh Thời Uyên lúc nói không giống đang biện hộ cho bản thân. Chỉ giống như đang kể lại một chuyện anh đã giữ quá lâu.
“Vậy sau đó thì sao?”
Anh cúi mắt xuống mặt bàn trà đã nguội. “Có một lần Hồ Phong gửi cho tôi ảnh triển lãm của em.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Triển lãm đầu tiên ở khu 798?”
“Ừm.”
“Anh tới?”
“Không vào.”
Châu Vận khựng lại rất nhẹ.
“Lúc đó em đang nói chuyện với khách.” Mạnh Thời Uyên chậm rãi nhớ lại. “Em cười rất nhiều.”
Cô không nói gì. Cảm giác kỳ lạ trong lòng lại bắt đầu lan ra chậm chạp. Có một người đã đứng rất xa nhìn cuộc sống của cô nhiều năm như vậy, nhưng chưa từng bước tới gần.
“Sau này tôi bắt đầu mua tranh em.” Anh tiếp tục. “Ban đầu chỉ vì muốn biết em đang sống thế nào.”
“Thông qua tranh?”
“Ừm.”
Châu Vận cúi đầu rất chậm.
Cô nhớ từng giai đoạn sáng tác của mình. Có những năm cô gần như không nói chuyện với ai nhiều, tất cả cảm xúc đều bị ném vào tranh. Ngay cả Lâm Kỳ cũng từng nói nhìn tranh cô lúc đó giống nhìn nhật ký của một người không biết cách mở miệng.
Mạnh Thời Uyên lại là người đã đứng rất lâu trước những bức tranh ấy.
“Có một thời gian em gần như chỉ vẽ cửa sổ.” Anh nói. “Sau đó đổi sang hành lang.”
Tim cô khẽ siết lại. Đó đều là những thứ liên quan tới ký ức vụ cháy mà chính cô còn không nhận ra lúc ấy.
“Anh biết từ lâu rồi?” Giọng cô rất nhỏ.
“Không chắc chắn.” Anh nhìn cô. “Chỉ cảm thấy em luôn nhớ thứ gì đó.”
Không gian giữa hai người yên lặng vài giây.
Châu Vận bỗng nhớ tới căn phòng chứa tranh trong penthouse của anh. Khi ấy cô chỉ thấy rung động vì có người âm thầm giữ lại tất cả tranh mình nhiều năm như vậy. Còn bây giờ cô mới hiểu, đối với Mạnh Thời Uyên, những bức tranh đó không chỉ là tranh.
Chúng là cách anh nhìn vào thế giới nội tâm của cô.
Cô khẽ hỏi: “Vậy anh bắt đầu yêu em từ lúc nào?”
Lần đầu tiên từ đầu cuộc nói chuyện tới giờ, Mạnh Thời Uyên thật sự im lặng rất lâu. Anh không phải kiểu người sẽ dễ dàng nói ra loại cảm xúc này. Đặc biệt là trong tình huống hiện tại.
Ngoài hành lang phía xa có tiếng bước chân quản gia đi ngang rồi lại rời đi rất khẽ. Trong trà thất vẫn chưa bật đèn. Ánh sáng cuối ngày chậm rãi tối xuống quanh hai người.
“Không biết.” Cuối cùng anh đáp. “Có lúc nhìn tranh em quá lâu, tôi bắt đầu muốn biết người thật ngoài đời đang nghĩ gì.”
Châu Vận nhìn anh.
“Sau đó gặp em ở gala.” Ánh mắt anh dừng trên cô rất lâu. “Mọi chuyện bắt đầu khác đi.”
Không phải tình yêu từ một đứa trẻ. Cũng không phải kiểu chấp niệm méo mó. Chỉ là một người đã nhìn cô quá lâu, lâu tới mức một ngày nọ không còn giữ nổi khoảng cách nữa.
Châu Vận cúi mắt xuống rất chậm.
Lần đầu tiên từ lúc biết sự thật tới giờ, cô cảm thấy trong câu chuyện này không chỉ có đau đớn và lừa dối. Còn có một khoảng thời gian rất dài Mạnh Thời Uyên đứng ở nơi cô không nhìn thấy, lặng lẽ xác nhận cô vẫn sống tốt.
“Châu Vận.”
Giọng anh kéo cô trở lại.
“Ừm?”
“Nếu em muốn trách tôi…” Anh dừng lại một chút. “Tôi không có gì để biện minh.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh.
“Nhưng chuyện tiếp cận em không liên quan tới cảm giác tội lỗi.” Ánh mắt Mạnh Thời Uyên rất sâu. “Tôi không ở cạnh em vì muốn bù đắp.”
Không gian lại yên xuống.
Châu Vận nhìn người trước mặt rất lâu rồi mới khẽ hỏi: “Mẹ anh biết anh tới gặp em từ đầu?”
“Biết.”
“Bà không ngăn anh?”
Lần này ánh mắt Mạnh Thời Uyên hơi khựng lại.
“Mẹ tôi chỉ nghĩ quá khứ giữa chúng ta sẽ trở thành vấn đề.” Anh nói chậm. “Bà không tin mọi chuyện có thể kết thúc tốt.”
“Còn anh?”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô.
Rất lâu sau mới thấp giọng đáp:
“Tôi chưa từng nghĩ sẽ đi tới mức này.”
Bình luận
Đang tải bình luận...