Chương 71
Tết năm đó, Bắc Kinh lạnh hơn mọi năm.
Nhưng studio của Châu Vận lại hiếm khi yên tĩnh được nữa.
Mạnh Thời Uyên gần như đã có nửa tủ đồ ở đây. Từ áo sơ mi, cà vạt tới đồng hồ đặt cạnh sofa, mọi thứ xuất hiện tự nhiên tới mức ngay cả Lâm Kỳ cũng bắt đầu than phiền:
“Tớ cảm giác mình sắp không còn chỗ đứng trong studio này rồi.”
Châu Vận đang cắm hoa cạnh cửa kính liền bật cười. “Cậu nói như thể trước đây ngày nào cậu cũng ở đây.”
“Ít nhất trước đây còn chưa bị người khác chiếm sofa.”
Đúng lúc đó cửa mở.
Mạnh Thời Uyên bước vào cùng hơi lạnh ngoài trời, trên tay còn cầm túi giấy nóng.
Lâm Kỳ lập tức đứng dậy. “Được rồi, người chiếm sofa tới rồi.”
Châu Vận bật cười thành tiếng.
Mạnh Thời Uyên nhìn hai người một lượt rồi rất bình tĩnh hỏi: “Tôi tới không đúng lúc?”
“Không.” Lâm Kỳ xách túi đứng dậy cực nhanh. “Tôi đi đúng lúc hơn.”
Cửa studio đóng lại rất nhanh phía sau.
Châu Vận ôm bó hoa đứng giữa phòng nhìn người trước mặt rồi bật cười bất lực. “Anh thật sự khiến bạn em có phản xạ bỏ chạy.”
“Không phải chuyện xấu.”
“Anh còn thấy hợp lý à?”
Mạnh Thời Uyên đưa túi giấy cho cô. “Mua bánh hạt dẻ cho em.”
“Anh đi tận phía đông thành phố chỉ để mua cái này?”
“Tiện đường.”
Châu Vận nhìn anh vài giây rồi bật cười. “Em phát hiện anh rất thích nói ‘tiện đường’.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Không đúng sao?”
“Không.” Cô đặt hoa xuống bàn. “Anh rõ ràng cố ý.”
Ngoài cửa kính, tuyết cuối năm vẫn rơi lất phất giữa thành phố lên đèn. Studio ấm hơn bình thường vì bật sưởi từ sáng.
Mạnh Thời Uyên cởi áo khoác rồi nhìn bó hoa trên bàn. “Mua mới?”
“Lâm Kỳ mang qua.”
“Đẹp.”
“Hiếm thật.” Châu Vận nhướng mày nhìn anh. “Anh bắt đầu biết nhận xét hoa rồi?”
“Ở cạnh họa sĩ lâu nên học được một chút.”
“Anh học lung tung thật.”
Mạnh Thời Uyên đi tới cạnh cô rồi rất tự nhiên kéo lại cổ áo len hơi lệch sang một bên. Động tác quen tới mức cả hai đều không còn thấy lạ nữa.
Châu Vận ngẩng đầu nhìn anh vài giây rồi bỗng bật cười nhỏ.
“Lại sao?”
“Không có gì.” Cô dựa nhẹ vào người anh.
Mạnh Thời Uyên cúi mắt nhìn cô.
Ngoài trời rất lạnh.
Trong studio lại rất ấm.
Mùi bánh ngọt mới nướng và hoa tươi trộn lẫn vào nhau giữa ánh đèn vàng dịu.
Sau rất nhiều chuyện, cuối cùng hai người cũng thật sự sống được những ngày rất bình thường rồi.
Đêm giao thừa, Bắc Kinh có tuyết.
Studio của Châu Vận sáng đèn từ chiều. Lâm Kỳ mang đồ ăn qua rồi lại bị một cuộc gọi kéo đi mất giữa chừng, để lại cả bàn nguyên liệu chưa chuẩn bị xong.
“Kết cục của việc có bạn thân yêu công việc.” Châu Vận vừa cắt rau vừa than.
Mạnh Thời Uyên đứng cạnh bếp rất tự nhiên nhận lấy con dao từ tay cô. “Để tôi.”
“Anh biết làm à?”
“Không tới mức chết người.”
Châu Vận bật cười rồi lùi sang một bên nhìn anh.
Người đàn ông mặc áo len tối màu đứng trong căn bếp nhỏ của studio rõ ràng vẫn có cảm giác hơi không hợp hoàn cảnh. Nhưng động tác lại bình tĩnh và quen thuộc tới mức kỳ lạ.
Ai nhìn cảnh này chắc cũng không nghĩ đây từng là Mạnh tổng nổi tiếng khó gần của Mạnh Thị.
“Mạnh Thời Uyên.”
“Ừm?”
“Anh có thấy mình thay đổi nhiều không?”
“Có.”
“Thích hiện tại hơn hay trước đây hơn?”
Anh dừng tay vài giây rồi quay sang nhìn cô.
“Hiện tại.”
Châu Vận chống cằm bật cười. “Trả lời nhanh vậy?”
“Không cần nghĩ.”
Ngoài cửa kính, tuyết rơi ngày càng dày hơn. Thành phố phía xa sáng rực ánh đèn năm mới.
Sau bữa tối, hai người ngồi cạnh cửa kính xem pháo hoa từ xa. Studio rất ấm, sofa bị áo khoác và chăn chiếm gần hết chỗ như mọi khi.
Điện thoại của Mạnh Thời Uyên rung lên vài lần vì tin nhắn chúc tết từ công ty, cuối cùng anh trực tiếp tắt máy.
Châu Vận nhìn thấy liền bật cười. “Mạnh tổng bỏ bê công việc rồi.”
“Có người quản.”
“Anh đúng là dùng một câu mãi không chán.”
“Hiệu quả.”
Cô bật cười thành tiếng rồi tựa đầu lên vai anh.
Ngoài kia, tuyết vẫn đang rơi xuống Bắc Kinh rất chậm.
Còn trong căn studio nhỏ gần khu 798, cuộc sống của hai người cuối cùng cũng trở về thứ bình yên giản dị nhất.
Không cần phải cố giấu điều gì nữa.
Cũng không cần phải sợ hãi nữa.
Chỉ đơn giản là:
ngày mai tỉnh dậy, người kia vẫn sẽ ở đây.
--Epilogue--
Năm năm sau.
Mùa xuân Bắc Kinh tới muộn hơn dự kiến.
Buổi sáng cuối tuần, ánh nắng vừa chiếu qua rèm cửa penthouse đã nghe tiếng bước chân lạch bạch chạy khắp phòng khách.
“Mẹ đâu rồi?”
Giọng trẻ con còn mang chút ngái ngủ vang lên từ ngoài cửa bếp.
Châu Vận đang pha cà phê liền quay đầu lại, sau đó bật cười ngay lập tức.
“Mạnh Tinh Duệ.”
Cậu bé đứng giữa phòng khách mặc áo len đen rộng tay, tóc ngủ rối tung, gương mặt nhỏ không cảm xúc giống hệt bố nó lúc mới ngủ dậy.
Đặc biệt là đôi mắt.
Giống tới mức nhiều lần Châu Vận nhìn con trai rồi lại thấy đau đầu.
“Nói con bao nhiêu lần rồi.” Cô chống tay lên bàn bếp nhìn cậu bé. “Đừng học bố con mặc nguyên màu đen.”
“Nhưng bố nói đẹp.”
“Bố con còn thấy cà phê đen là đồ uống bình thường.”
Mạnh Tinh Duệ suy nghĩ hai giây rồi rất nghiêm túc gật đầu. “Đúng mà.”
Châu Vận bật cười.
Đúng lúc đó cửa phòng ngủ mở ra.
Mạnh Thời Uyên bước ra ngoài trong áo sơ mi đen và quần dài màu tối như thường lệ. Mạnh Tinh Duệ vừa nhìn thấy bố đã lập tức chạy qua ôm chân anh.
“Bố.”
“Ừm.”
“Con đói.”
Mạnh Thời Uyên cúi xuống bế cậu bé lên rất tự nhiên rồi đi thẳng vào bếp. Động tác thành thạo như một thói quen.
Châu Vận đứng cạnh máy pha cà phê nhìn hai bố con rồi day trán.
“Em thật sự thấy gen nhà anh quá đáng sợ.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô. “Ý em là gì?”
“Anh tự soi gương đi.” Cô chỉ thẳng vào hai bố con trước mặt. “Bây giờ người ta gặp còn tưởng em bắt cóc trẻ con về nuôi.”
Mạnh Tinh Duệ đang tựa lên vai bố nghe vậy liền rất nghiêm túc sửa lại:
“Mẹ không bắt cóc.”
“…” Châu Vận bật cười. “Mẹ cảm ơn con.”
Mạnh Thời Uyên đặt con trai xuống ghế ăn rồi rất tự nhiên kéo ghế cho cô theo thói quen nhiều năm không đổi.
Ngoài cửa kính, Bắc Kinh đầu xuân đã bắt đầu có màu xanh rất nhạt trên hàng cây phía xa.
Mạnh Tinh Duệ vừa ăn sáng vừa nhìn mẹ mình. “Hôm nay mẹ đi studio không?”
“Có.”
“Con cũng muốn đi.”
“Con tới đó rồi sẽ làm gì?”
Cậu bé suy nghĩ rất lâu rồi đáp:
“Ngồi cạnh mẹ.”
Châu Vận im lặng hai giây rồi quay sang nhìn người đàn ông đối diện.
“Mạnh Thời Uyên.”
“Ừm?”
“Anh có thấy cảnh này rất quen không?”
Anh nhìn con trai đang ôm cốc sữa ngồi cạnh bàn rồi rất khẽ đáp:
“Có.”
Rất nhiều năm trước, cũng từng có một người như vậy.
Không biết từ lúc nào bắt đầu quen với việc luôn muốn ở cạnh cô.
Ánh nắng đầu xuân chậm rãi tràn vào phòng khách.
Penthouse không còn yên tĩnh như trước nữa.
Có tiếng trẻ con.
Có tranh chưa khô màu đặt cạnh cửa kính.
Có áo khoác bị ném lên sofa mỗi tối.
Nhưng hình như như vậy mới giống một mái nhà thật sự. Mái nhà thuộc về anh, về cô, về 2 người họ.
-HẾT-
✦ Hết chương ✦
Bình luận
Đang tải bình luận...