Chương 4
9h sáng, tầng cao nhất của khách sạn Đông Thành vẫn còn ngổn ngang vật liệu xây dựng. Tiếng khoan tường vọng từ cuối hành lang tới tận khu sảnh chính. Châu Vận đứng cạnh cửa kính lớn, nhìn bản phối cảnh trên máy tính bảng rồi lại nhìn không gian thật trước mặt.
Khoảng trần rất cao.
Ánh sáng đẹp.
Nhưng lạnh.
“Chỗ này sau này sẽ là lounge bar.” Quản lý dự án chỉ tay về phía giữa đại sảnh. “Đội thiết kế muốn giữ cảm giác tối giản.”
Châu Vận gật đầu. Cô mặc váy dài màu kem cùng áo khoác mỏng, tóc buộc thấp phía sau. Người quản lý dự án nhìn cô vài lần rồi lại nhìn tập ghi chú trong tay. Anh ta rõ ràng không quen làm việc với nghệ sĩ.
“Châu tiểu thư có thể góp ý tự nhiên.”
“Tôi đang nghĩ.”
Cô đi chậm qua khu sảnh. Một vài công nhân đang chuyển vật liệu sang khu hành lang phía đông. Không khí lẫn mùi gỗ mới và bụi xi măng. Quản lý dự án mở tiếp bản thiết kế trên tablet. “Phong cách hiện tại thiên về sang trọng hiện đại.”
“Ừm.”
“Chúng tôi muốn khách vừa bước vào đã cảm thấy nơi này rất cao cấp.”
Châu Vận dừng trước bức tường đá phía sau quầy lễ tân.
“Tôi hiểu.”
Cô im lặng vài giây rồi hỏi.
“Khách ở đây sẽ ở bao lâu?”
“Có người vài ngày, có người vài tháng.”
“Vậy mà không gian này lại giống nơi để chụp ảnh hơn.”
Quản lý dự án khựng lại.
“Ý cô là?”
Châu Vận nhìn quanh đại sảnh.
“Mọi thứ đều rất đẹp.” Cô nói chậm. “Nhưng đẹp đến mức không ai muốn chạm vào.”
Người quản lý hơi lúng túng. Đúng lúc đó, tiếng bước chân vang lên phía hành lang. Mạnh Thời Uyên bước vào cùng Tống Hiển và hai người phụ trách thiết kế. Anh mặc áo sơ mi tối màu thay vì suit hoàn chỉnh như thường ngày, nhưng khí chất vẫn khiến không gian quanh mình lặng xuống một nhịp.
Quản lý dự án lập tức đứng thẳng. “Mạnh tổng.”
Châu Vận quay đầu lại.
Ánh mắt cô dừng trên anh khoảng một giây rồi gật đầu. “Mạnh tổng.”
“Tôi tới muộn 5 phút.” Anh nhìn đồng hồ. “Xin lỗi.”
“Tôi cũng vừa tới.”
Tống Hiển đứng cạnh, ánh mắt lướt qua hai người rồi rất tự nhiên lùi lại phía sau. Mạnh Thời Uyên nhìn bản thiết kế trên tay quản lý dự án. “Đang nói tới đâu?”
Người quản lý ho nhẹ một tiếng. “Châu tiểu thư vừa góp ý rằng không gian hiện tại hơi...”
Anh ta ngập ngừng.
“Hơi vô hồn.” Châu Vận nói tiếp rất bình tĩnh.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Không khí quanh khu sảnh im đi trong thoáng chốc. Một trợ lý thiết kế theo bản năng nhìn sang Mạnh Thời Uyên. Dù sao đây cũng là dự án hàng trăm triệu. Mạnh Thời Uyên không đổi nét mặt.
“Tiếp tục đi.”
Châu Vận hơi bất ngờ nhưng vẫn nói tiếp.
“Tôi không nghĩ vấn đề nằm ở vật liệu hay ánh sáng.” Cô bước tới gần mô hình đặt giữa sảnh. “Mà là mọi thứ ở đây đều quá hoàn chỉnh.”
Một nhà thiết kế nam nhíu mày. “Khách sạn cao cấp cần cảm giác hoàn chỉnh.”
“Không hẳn.” Châu Vận nhìn anh ta. “Người ta muốn ở lại nơi khiến họ thấy dễ thở.”
Cô chỉ vào khu lounge trên bản vẽ.
“Ví dụ chỗ này, sofa đẹp nhưng khoảng cách quá đều. Nhìn giống showroom.”
“Tỷ lệ đã tính theo tiêu chuẩn quốc tế.”
“Tôi biết.” Châu Vận đáp. “Nhưng người thật ngồi xuống sẽ không muốn ở lâu.”
Không ai nói tiếp ngay. Tiếng khoan tường phía xa vọng lại càng rõ hơn. Mạnh Thời Uyên nhìn mô hình rất lâu. Ngón trỏ anh gõ nhẹ lên mép bàn ba cái. Dừng.
Châu Vận nhìn thấy động tác đó lần đầu. Rất nhẹ. Nhưng giống một thói quen đã tồn tại nhiều năm.
“Tại sao cô nghĩ vậy?” Anh hỏi.
“Vì mọi thứ ở đây đều đang cố chứng minh giá trị của nó.”
“Tức là?”
“Đá rất đắt.” Châu Vận nhìn bức tường phía sau quầy lễ tân. “Đèn cũng đắt. Trần cao. Mùi hương chắc cũng sẽ được đặt riêng.”
Tống Hiển bật cười rất khẽ. Mạnh Thời Uyên không nhìn anh ta.
Châu Vận tiếp tục.
“Nhưng không gian đẹp không có nghĩa là người ta muốn quay lại.”
Một nhà thiết kế khác hơi cau mày. “Chúng tôi đã làm rất nhiều khách sạn tương tự.”
“Và chúng đều giống nhau.”
Không khí lại im thêm vài giây. Quản lý dự án gần như muốn đổi chủ đề ngay lập tức. Nhưng Mạnh Thời Uyên vẫn đứng yên nghe.
“Cô muốn sửa thế nào?”
Châu Vận nhìn anh. Cô vốn nghĩ anh sẽ lịch sự nghe vài câu rồi kết thúc. Nhưng anh thật sự đang hỏi.
“Tôi muốn giảm bớt cảm giác trưng bày.”
“Cụ thể?”
“Bớt đối xứng.” Cô đi tới khu hành lang nối lounge và thư viện nhỏ. “Ánh sáng ở đây nên ấm hơn. Có thể thêm chất liệu mềm để người ta muốn chạm vào.”
Nhà thiết kế nam ban nãy nhíu mày rõ hơn. “Như vậy sẽ mất tính cao cấp.”
“Không.” Châu Vận đáp rất bình tĩnh. “Chỉ mất cảm giác đang cố tỏ ra cao cấp.”
Tống Hiển quay mặt đi ho nhẹ. Mạnh Thời Uyên vẫn nhìn bản thiết kế. Một lúc sau anh hỏi.
“Cô có ví dụ không?”
“Có.”
Châu Vận mở túi lấy ra một cuốn sketchbook nhỏ. Cô lật vài trang rồi đưa cho anh. Những nét chì và mảng màu được vẽ rất nhanh, nhưng không gian trong tranh lại có cảm giác sống hơn hẳn bản phối cảnh hiện tại.
Có ánh đèn lệch khỏi trung tâm.
Có ghế sofa đặt gần cửa sổ thay vì đúng trục.
Có khoảng tối không hoàn hảo.
Mạnh Thời Uyên xem từng trang rất chậm. Gió từ cửa sổ chưa đóng kín thổi nhẹ góc giấy.
“Đây là cô vẽ tối qua?”
“Ừm.”
“Sau khi xem bản thiết kế?”
“Vâng.”
Anh đóng cuốn sketchbook lại rồi đưa trả cô. Đầu ngón tay hai người chạm nhau đúng một nhịp rất ngắn. Tay anh lạnh. Châu Vận theo phản xạ rút tay lại trước.
Mạnh Thời Uyên nhìn cô một giây rồi dời mắt.
“Tống Hiển.”
“Ừ?”
“Gửi lại phương án lounge cho đội thiết kế.”
Quản lý dự án lập tức ngẩng lên. “Mạnh tổng?”
“Điều chỉnh theo góp ý mới.”
Nhà thiết kế nam rõ ràng còn muốn phản đối. “Nhưng concept hiện tại đã qua ba vòng duyệt.”
Mạnh Thời Uyên nhìn anh ta.
“Tôi biết.”
Giọng anh không cao. Nhưng cả khu sảnh đều trầm xuống.
“Tôi muốn khách sạn này có người ở.” Anh nói tiếp. “Không phải chỉ để chụp ảnh.”
Không ai lên tiếng nữa. Tống Hiển cúi xuống ghi chú nhanh vài dòng rồi đóng tablet. Châu Vận đứng cạnh mô hình, vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh như thể người vừa bác gần nửa concept không phải mình. Mạnh Thời Uyên nhìn cô thêm vài giây.
“Chiều nay cô còn lịch khác không?”
“Studio của tôi có lớp lúc 18h.”
“Vậy trước đó, tôi muốn cô xem thêm tầng trên.”
“Tôi xem cũng được.”
“Ừ.”
Anh quay sang quản lý dự án. “Tiếp tục.”
Đoàn người đi lên tầng tiếp theo. Trong lúc mọi người đang trao đổi về khu thư viện và nhà hàng, Tống Hiển chậm lại vài bước cạnh Mạnh Thời Uyên.
“Cậu nghe chăm chú thật.”
“Có vấn đề gì?”
“Không.” Tống Hiển cười nhạt. “Chỉ hơi hiếm.”
Mạnh Thời Uyên không đáp.
Phía trước, Châu Vận đang đứng cạnh cửa kính nhìn ánh sáng hắt xuống khoảng sân trung tâm. Cô nghiêng đầu rất nhẹ như đang tính toán điều gì đó. Một công nhân đẩy xe vật liệu đi ngang qua, cô lập tức lùi sang nhường đường rồi khẽ nói xin lỗi. Động tác rất tự nhiên.
Mạnh Thời Uyên dừng mắt trên cô thêm một lúc. Rồi anh bước tiếp. Cuối buổi khảo sát, cả đoàn quay lại sảnh chính. Mưa sáng đã tạnh từ lâu, ánh nắng muộn chiếu qua lớp kính lớn khiến bụi trong không khí hiện lên rất rõ.
Châu Vận đóng cuốn sketchbook lại.
“Tôi sẽ sửa vài phương án rồi gửi lại.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô.
“Cô cứ sửa theo ý cô.”
Bình luận
Đang tải bình luận...