Chương 35
Tuyết rơi dày hơn lúc gần 20h. Từ cửa kính studio nhìn xuống, toàn bộ khu 798 đã phủ một lớp trắng mỏng. Đèn vàng ngoài đường phản lên mặt tuyết thành ánh sáng dịu rất lạ. Châu Vận đứng cạnh cửa kính nhìn vài giây rồi quay đầu.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh nhìn đi.”
Mạnh Thời Uyên ngẩng lên khỏi điện thoại.
“Tuyết đầu mùa.”
“Ừ.”
Cô kéo rèm sang một chút để nhìn rõ hơn.
“Em thích tuyết ở Bắc Kinh.” cô nói nhỏ. “Mọi thứ sẽ trầm lặng hơn bình thường.”
Anh nhìn nghiêng cô vài giây.
“Mỗi lần có tuyết em đều vui vậy à?”
“Khá nhiều.”
“Vì sao?”
“Không biết.” Cô cười nhẹ. “Có thể vì Thành Đô ít tuyết.”
Không khí trong studio rất ấm. Mùi cà phê vẫn còn thoang thoảng. Canvas dựng giữa phòng phản chiếu ánh đèn vàng nhạt.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Em đói rồi.”
“Em chưa ăn tối?”
“Em quên.”
“Lại quên.”
“Lúc anh lời tỏ tình em đang đứng hình mà.”
Khóe môi anh hơi động.
“Muốn ăn gì?”
“Không biết.”
“Ra ngoài?”
Châu Vận hơi ngẩn ra.
“Bây giờ?”
“Ừ.”
Cô nhìn tuyết ngoài cửa kính rồi lại nhìn anh.
“Anh thật sự muốn ra ngoài lúc này à?”
“Tôi nghĩ em sẽ thích.”
Tim cô mềm xuống rất rõ.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh chiều em hơi quá rồi đấy.”
“Em mới phát hiện?”
Cô bật cười thành tiếng. 30 phút sau, chiếc Maybach rời khỏi khu 798 giữa màn tuyết trắng. Bắc Kinh ban đêm đẹp tới mức gần như không thật. Mặt đường phủ lớp tuyết mỏng phản chiếu đèn xe thành những dải sáng dài. Châu Vận ngồi cạnh cửa kính, khăn quàng gần che nửa mặt.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Anh có thấy hôm nay hơi kỳ không?”
“Kỳ chỗ nào?”
“Chúng ta.” Cô kéo nhẹ khăn. “Buổi sáng còn đang mập mờ.”
“Bây giờ thì hết rồi.”
“Anh thật sự rất thích nói thẳng.”
“Không tốt?”
“Không.” cô lắc đầu cười nhỏ. “Chỉ là tôi chưa quen.”
Xe dừng trước một quán dim sum mở muộn gần hồ Hậu Hải. Không quá sang trọng. Nhưng rất yên tĩnh.
“Anh biết chỗ này à?” Châu Vận ngạc nhiên.
“Tống Hiển dẫn tôi tới vài lần.”
“Ồ.” Cô nhướng mày. “Em tưởng anh chỉ ăn ở nhà hàng Michelin.”
“Em đánh giá tôi hơi phiến diện.”
“Không trách em được.”
Tuyết vẫn rơi khi hai người bước xuống xe. Gió lạnh lập tức ùa tới. Châu Vận vừa kéo khăn cao hơn thì bàn tay lạnh quen thuộc của Mạnh Thời Uyên chạm nhẹ lên vai cô.
“Đường trơn.” anh nói rất thấp.
Chỉ là động tác rất tự nhiên để giữ cô tránh vũng nước đóng băng cạnh lề. Nhưng tim cô vẫn lệch một nhịp rõ ràng.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh vừa động tay động chân đấy.”
Anh nhìn cô vài giây. Rồi rất bình tĩnh đáp:
“Chúng ta đang hẹn hò.”
Châu Vận đứng hình ngay giữa tuyết.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Anh đừng dùng giọng nghiêm túc để nói mấy câu nguy hiểm như vậy.”
Khóe môi anh cong lên rất nhẹ. Quán ăn khá ấm. Kính mờ hơi nước vì khách bên trong đông hơn họ nghĩ. Nhân viên dẫn hai người tới bàn cạnh cửa sổ.
“Xin hỏi hai vị dùng gì?”
Châu Vận còn chưa mở menu thì Mạnh Thời Uyên đã nói:
“Há cảo tôm, xíu mại cua, cháo hải sản.”
Cô lập tức ngẩng lên.
“Anh nhớ hết à?”
“Ừ.”
“Trời ạ.”
Nhân viên nhìn hai người rồi cười rất lịch sự.
“Bạn trai cô thật chu đáo.”
Bởi vì Châu Vận chỉ khựng một giây rồi cúi xuống cười. Tai hơi đỏ. Nhưng không phủ nhận. Mạnh Thời Uyên nhìn phản ứng đó vài giây rồi rất khẽ đặt ly trà nóng sang phía cô.
“Cẩn thận nóng.”
Tim cô lại mềm xuống thêm một chút.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh thích người khác kiểu này à?”
“Kiểu nào?”
“Rất bình tĩnh nhưng làm người ta không chịu nổi.”
Anh im lặng vài giây. Rồi thấp giọng:
“Tôi đang học.”
“Lại học từ em?”
“Ừ.”
Không khí giữa hai người lúc này khác hẳn trước kia. Không còn phải né tránh ánh mắt. Không còn cần giả vờ đây chỉ là công việc. Chỉ cần nhìn nhau thôi cũng đủ hiểu rất nhiều thứ. Bên ngoài cửa kính, tuyết phủ dày hơn lên mặt hồ phía xa. Quán ăn dần đông thêm. Tiếng người nói chuyện và hơi nóng khiến mọi thứ trở nên rất đời thường.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Anh có thấy lạ không?”
“Chuyện gì?”
“Anh đang ngồi ăn dim sum lúc đêm với một họa sĩ đầy sơn màu.”
Anh nhìn xuống tay cô. Quả thật đầu ngón tay vẫn còn dính chút cobalt chưa rửa sạch.
“Ừ.”
“Ừ là sao?”
“Tôi thấy rất tốt.”
Cô nhìn anh vài giây rồi vô thức cười mềm hẳn. Mạnh Thời Uyên đặt đũa xuống. Ánh mắt dừng trên cô lâu hơn bình thường.
“Châu Vận.”
Đây là lần thứ hai anh gọi tên cô. Không còn là “em”. Cũng không còn khoảng cách như trước. Tim cô khẽ lệch thêm một nhịp.
“Hửm?”
“Sau này nếu thấy bất an thì nói với tôi.”
Không khí giữa bàn ăn yên tĩnh hẳn. Tiếng mưa tuyết ngoài cửa kính như xa đi rất nhiều.
“Anh biết à?” cô nhỏ giọng.
“Ừ.”
“Em tưởng mình giấu được.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Không khó nhìn ra.”
Cô cúi xuống nghịch ly trà nóng vài giây. Rồi rất khẽ hỏi:
“Vậy anh có thấy phiền không?”
“Không.”
“Thật à?”
“Tôi thích em dựa vào tôi hơn tưởng tượng.”
Tim cô gần như mềm tới mức đau nhẹ. Người đàn ông này thật sự quá nguy hiểm. Bởi vì anh luôn nói những câu như vậy với vẻ mặt bình tĩnh nhất.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh có biết mình đang làm em càng thích anh hơn không?”
Lần này anh không né ánh mắt cô nữa. Chỉ nhìn cô rất bình yên dưới ánh đèn vàng ấm của quán ăn. Rồi rất chậm đáp:
“Đó là mục đích.”
Bình luận
Đang tải bình luận...