Chương 23
Ba ngày sau trận mưa lớn, Bắc Kinh bắt đầu lạnh rõ rệt. Studio của Châu Vận mở sưởi từ sáng nhưng đầu ngón tay cô vẫn hơi lạnh. Canvas lớn dựng giữa phòng gần hoàn thiện. Chỉ còn phần ánh sáng cuối cùng phía mép tranh. Cô lùi ra sau vài bước nhìn tổng thể rồi nhíu mày.
“Lại không đúng.”
Cây cọ trong tay khẽ chạm lên bảng màu. Một vệt xám đậm kéo ngang nền sáng phía sau nhân vật. Châu Vận nhìn vài giây rồi lại lau đi. Điện thoại trên bàn rung liên tục. Lâm Kỳ gửi tới gần 10 tin nhắn.
“Tối nay ăn không?”
“Trả lời đi.”
“Cậu chết trong studio rồi à?”
Châu Vận cuối cùng cũng cầm điện thoại lên.
“Đang làm việc.”
“Làm việc hay nghĩ người?”
Cô bật cười bất lực.
“Cậu thật phiền.”
“Vậy là đúng rồi.”
“Tôi chưa nói gì cả.”
“Cậu không phủ nhận.”
Châu Vận ném điện thoại lại sofa rồi tiếp tục chỉnh tranh. Nhưng chưa tới 5 phút sau cô đã dừng tay. Ánh mắt chậm rãi nhìn xuống cuốn sketchbook cạnh chân. Trang giấy mở sẵn từ lúc nào không rõ. Trên đó là vài nét chì rất nhanh. Một dáng người cao gầy. Kính gọng mảnh. Bàn tay cầm ly rượu. Toàn bộ đều là Mạnh Thời Uyên. Châu Vận im lặng nhìn trang giấy rất lâu rồi lập tức gập mạnh sketchbook lại.
“Điên thật.”
Điện thoại rung thêm lần nữa. Lần này là cuộc gọi video từ Lâm Kỳ. Cô vừa bắt máy đã nghe thấy giọng đối phương.
“Cuối cùng cũng chịu trả lời.”
“Tôi đang bận.”
“Bận nhìn sketchbook à?”
Châu Vận lập tức ngẩng lên.
“Sao cậu biết?”
“Vì cậu rất dễ đoán.”
Lâm Kỳ đang ngồi ở gallery, phía sau còn thấy cả khung tranh chưa tháo giấy bọc.
“Để tôi đoán nhé.” cô chống cằm cười. “Lại vẽ Mạnh tổng?”
“Không có.”
“Châu Vận.”
“Chỉ vài nét thôi.”
“Ồ.” Lâm Kỳ kéo dài giọng. “Vài nét tới mức nào?”
Châu Vận không trả lời. Lâm Kỳ lập tức cười tới mức nghiêng cả người.
“Tôi biết ngay.”
“Cậu nhỏ tiếng thôi.”
“Studio cậu có ai đâu.”
“Nhưng tôi vẫn thấy phiền.”
Lâm Kỳ nhìn biểu cảm cô vài giây rồi cuối cùng dịu giọng hơn.
“Cậu thích anh ta rồi à?”
Cây cọ trong tay Châu Vận khựng lại. Ngoài cửa kính, nắng chiều đang đổ lên những tòa nhà thấp của khu 798 thành màu vàng rất nhạt.
“Tôi không biết.”
“Cậu nghĩ về anh ta bao nhiêu lần một ngày?”
“Không đếm.”
“Vậy chắc nhiều.”
“Lâm Kỳ.”
“Hửm?”
“Có phải tôi hơi kỳ không?”
“Ở điểm nào?”
“Anh ấy...” Châu Vận kéo ghế ngồi xuống sàn. “Rất khó đọc.”
“Đúng.”
“Có lúc tôi thấy anh ấy rất gần.”
“Ừ.”
“Nhưng có lúc lại như cách rất xa.”
Lâm Kỳ nhìn cô qua màn hình vài giây.
“Vậy cậu muốn gần hơn à?”
Châu Vận im lặng. Rất lâu sau mới đáp nhỏ:
“Chắc vậy.”
Không khí đầu dây bên kia lặng đi đúng hai giây. Sau đó Lâm Kỳ gần như hét lên.
“Tôi biết ngay.”
“Cậu nhỏ tiếng.”
“Không được.” Cô cười tới mức phải ôm bụng. “Trời ạ, cuối cùng cậu cũng thích người.”
“Tôi từng thích rồi.”
“Không.” Lâm Kỳ lắc đầu rất mạnh. “Kiểu này khác.”
“Khác chỗ nào?”
“Cậu bắt đầu để ý xem mình có đặc biệt với người ta không.”
Châu Vận nhớ lại câu trả lời trong xe hôm đó.
“Cô khác.”
Chỉ ba chữ. Nhưng lại khiến cô nghĩ tới tận bây giờ.
“Cậu đang cười kìa.” Lâm Kỳ nheo mắt nhìn màn hình.
“Tôi không có.”
“Có.”
Châu Vận lập tức quay mặt đi chỗ khác.
“Tôi chỉ đang nghĩ thôi.”
“Về anh ta?”
“Ừ.”
“Chết thật.” Lâm Kỳ thở dài đầy kịch tính. “Mạnh tổng đúng là nguy hiểm.”
“Nguy hiểm gì?”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Kiểu người bình thường lạnh muốn chết, nhưng đột nhiên lại đối xử dịu dàng với riêng một người.” Cô chống cằm. “Ai chịu nổi.”
Châu Vận bật cười rất khẽ.
“Anh ấy không dịu dàng tới mức đó.”
“Vậy ai kéo rèm cho cậu giữa đêm mưa?”
“...”
“Ai nhớ cậu uống được bao nhiêu champagne?”
“...”
“Ai ngày nào cũng xuất hiện ở studio dù bận như vậy?”
“Lâm Kỳ.”
“Hửm?”
“Cậu đang bias.”
“Tôi chỉ có mắt thôi.”
Châu Vận cúi xuống mở sketchbook lần nữa. Trang sau còn vài nét chì khác. Là góc nghiêng khi anh đứng cạnh cửa kính. Là bàn tay đang gõ nhẹ lên ly thủy tinh. Là ánh mắt nhìn cô dưới ánh đèn xe đêm mưa. Cô thở ra rất nhẹ rồi lấy bút định vẽ tiếp. Nhưng điện thoại lại rung. Lần này là WeChat từ chính người đang ở trong đầu cô suốt ba ngày qua.
“Mạnh tổng: Cô đang ở studio?”
Châu Vận nhìn màn hình vài giây mới trả lời.
“Ừ.”
“Ăn tối chưa?”
Cô hơi ngẩn ra. Lâm Kỳ lập tức nheo mắt.
“Ai?”
“Mạnh tổng.”
“Đọc cho tôi nghe.”
“Không.”
“Châu Vận.”
“Cậu phiền quá.”
Cô vẫn cúi xuống nhắn lại.
“Chưa.”
Tin nhắn trả lời tới gần như ngay lập tức.
“Tôi ở gần đó.”
Lâm Kỳ nhìn biểu cảm cô rồi bật cười thành tiếng.
“Cậu xong đời rồi.”
“Không tới mức đó.”
“Vậy tại sao tai cậu đỏ?”
Châu Vận lập tức đưa tay chạm tai mình.
“Không có.”
“Có.”
Điện thoại rung thêm lần nữa.
“Tôi mua vịt Bắc Kinh.”
Châu Vận nhìn dòng tin nhắn đó vài giây. Rồi vô thức bật cười nhỏ. Lâm Kỳ chống cằm nhìn cô như đang xem phim.
“Được rồi.” cô thở dài. “Tôi chưa từng thấy cậu cười với điện thoại kiểu đó.”
“Đừng nói linh tinh.”
“Cậu có biết ánh mắt mình lúc này rất mềm không?”
Châu Vận im lặng vài giây. Cuối cùng cô cúi xuống gõ trả lời.
“Anh lên đi.”
Tin nhắn vừa gửi đi, tim cô bỗng đập lệch một nhịp rất nhẹ. Không mạnh tới mức mất kiểm soát. Chỉ đủ để cô nhận ra. Mọi thứ đã khác trước rồi.
Bình luận
Đang tải bình luận...