Chương 47
16h20. Trụ sở tập đoàn Mạnh Thị nằm giữa CBD Bắc Kinh phủ kính xám lạnh dưới trời đông. Châu Vận đứng trước đại sảnh vài giây rồi mới bước vào. Cô từng đi ngang nơi này rất nhiều lần. Nhưng đây là lần đầu tiên thật sự bước vào bên trong với thân phận tìm Mạnh Thời Uyên.
“Sao tự nhiên hồi hộp vậy nhỉ...” cô lẩm bẩm rất nhỏ.
Đại sảnh cực kỳ rộng. Nhân viên mặc vest tối màu đi lại rất nhanh. Không khí hiệu suất gần như khác hẳn studio của cô.
“Xin chào tiểu thư, em có hẹn không ạ?”
Lễ tân mỉm cười rất chuyên nghiệp.
“À...” Châu Vận kéo khăn xuống một chút. “Em tìm Mạnh tổng.”
“Xin hỏi em tên gì ạ?”
“Châu Vận.”
Câu trả lời vừa dứt, ánh mắt lễ tân lập tức thay đổi rất nhẹ. Không phải tò mò quá mức. Mà giống đã được dặn trước.
“Vâng, xin em chờ một chút.”
Chưa tới 30 giây sau. Một trợ lý bước nhanh từ thang máy riêng ra.
“Cô Châu, mời cô đi bên này.”
Châu Vận hơi khựng.
“Anh ấy biết tôi tới à?”
“Mạnh tổng có dặn, nếu cô tới không cần báo trước.”
Tim cô mềm xuống rất nhẹ. Thang máy riêng đi thẳng lên tầng cao nhất. Cửa mở ra, không gian lập tức lặng lẽ hẳn. Hành lang trải thảm tối màu. Ánh đèn trắng lạnh và mùi gỗ nhạt quen thuộc khiến cô nhớ tới anh ngay lập tức.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Cô Châu.” trợ lý mở cửa phòng họp nhỏ cạnh văn phòng chính. “Mạnh tổng đang họp, khoảng 10 phút nữa sẽ xong.”
“Không sao.”
“Tôi pha trà cho cô nhé?”
“Cảm ơn.”
Cửa khép lại. Châu Vận ngồi cạnh cửa kính nhìn toàn bộ Bắc Kinh mùa đông phía dưới. Tầng quá cao khiến xe cộ dưới đường nhỏ như mô hình. Không khí nơi này rất giống Mạnh Thời Uyên. Yên. Lạnh. Kiểm soát. Cô vừa cầm tách trà lên thì cửa phòng mở ra. Tống Hiển bước vào trước. Nhìn thấy cô, anh lập tức bật cười.
“Ô.” Anh chống cửa nhìn cô vài giây. “Cuối cùng cũng có người chịu tự tới tìm cậu ấy.”
“Chào Tống tổng.”
“Đừng khách sáo vậy.” Anh ngồi xuống đối diện. “Hai người cãi nhau à?”
“Không có.”
“Vậy em tự tới tập đoàn làm gì?” Anh nhướng mày đầy hóng chuyện. “Nhớ nhau?”
Tai cô nóng lên ngay lập tức.
“Tống tổng.”
“Được rồi.” Anh bật cười. “Tôi không trêu nữa.”
“Anh ấy còn họp à?”
“Ừ.” Tống Hiển nhìn đồng hồ. “Nhưng chắc đầu óc không còn ở phòng họp nữa rồi.”
“Vì sao?”
“Vì trợ lý vừa nhắn cô tới.”
Khóe môi Châu Vận vô thức cong lên rất nhẹ. Đúng lúc đó, cửa phòng họp phía ngoài mở ra. Tiếng bước chân quen thuộc vang lên giữa hành lang yên tĩnh. Châu Vận vừa quay đầu đã thấy Mạnh Thời Uyên đứng ngoài cửa kính. Suit đen chỉnh tề. Kính gọng vàng mảnh. Khí chất lạnh và sắc hơn hẳn lúc ở studio. Giống hai người khác nhau hoàn toàn. Nhưng khoảnh khắc anh nhìn thấy cô, ánh mắt lập tức mềm xuống rất rõ. Tống Hiển nhìn toàn bộ quá trình rồi cực kỳ thức thời đứng dậy.
“Tôi đi trước.”
“Mạnh tổng.” Châu Vận gọi nhẹ khi anh bước vào.
“Ừ.”
Anh đóng cửa sau lưng rồi đi thẳng tới chỗ cô.
“Đợi lâu không?”
“Khoảng 10 phút.”
“Xin lỗi.”
“Không sao.” cô nhìn anh vài giây rồi bật cười nhỏ. “Anh ở đây đáng sợ hơn nhiều.”
Khóe môi anh hơi động.
“Em mới phát hiện?”
“Ừ.” cô chống cằm nhìn anh. “Mọi người ngoài kia hình như rất sợ anh.”
“Bình thường.”
“Anh còn thấy bình thường.”
Mạnh Thời Uyên tháo kính đặt xuống bàn rồi ngồi cạnh cô.
“Vì sao tới đây?”
“Không được à?”
“Được.”
“Em vừa đi ngang nên muốn lên xem thử.”
“Thật?”
“Ừm...” cô kéo dài giọng. “Cũng có một chút nhớ anh.”
Không khí trong phòng lập tức mềm xuống. Khóe môi anh rất nhẹ cong lên.
“Chỉ một chút?”
“Rất nhiều.” cô sửa ngay rồi bật cười. “Anh đừng học Tống tổng.”
Anh nhìn cô vài giây. Rồi rất tự nhiên kéo ghế cô lại gần mình hơn một chút. Khoảng cách giữa hai người lập tức thu hẹp. Châu Vận hơi khựng.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Đây là công ty anh.”
“Ừ.”
“Có camera đấy.”
“Không sao.”
“Anh thật sự càng lúc càng không quan tâm hình tượng.”
“Trước mặt em thì không cần.”
Tim cô mềm xuống ngay lập tức. Người đàn ông này thật sự nguy hiểm. Rất nguy hiểm.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Em có cảm giác đang nhìn thấy phiên bản khác của anh.”
“Khác chỗ nào?”
“Ở studio anh rất mềm.” cô nhìn quanh phòng làm việc tối giản phía ngoài. “Còn ở đây...” cô hạ giọng. “Rất khó tới gần.”
Anh im vài giây. Rồi rất chậm hỏi:
“Em thích bên nào hơn?”
“Cả hai.”
“Vì sao?”
“Vì đều là anh.”
Không khí lắng xuống. Ánh mắt anh dừng trên cô lâu tới mức tim cô bắt đầu đập nhanh hơn.
“Mạnh tổng...”
“Ừ?”
“Anh đừng nhìn em kiểu đó ở công ty.”
“Vì sao?”
“Em thấy mình sắp bị nhân viên anh đồn mất.”
“Ừ.”
“Ừ là sao?”
“Tôi không ngại.”
Châu Vận mở to mắt nhìn anh.
“Anh thật sự không định giấu luôn à?”
“Không muốn.”
Tim cô lệch hẳn một nhịp. Cô chưa kịp nói tiếp thì điện thoại bàn trong văn phòng vang lên. Mạnh Thời Uyên nhấc máy.
“Ừ?”
Không biết đầu dây nói gì. Nhưng ánh mắt anh hơi lạnh xuống một chút.
“Tôi xuống ngay.”
Cuộc gọi kết thúc.
“Mạnh tổng?”
“Có việc chút.”
“Quan trọng à?”
“Ừ.”
Anh đứng dậy lấy áo khoác. Nhưng trước khi đi lại cúi xuống rất gần cô. Gần tới mức Châu Vận gần như ngừng thở.
“Mạnh tổng...”
“Hửm?”
“Anh làm gì vậy?”
“Bù.”
“Bù gì?”
“Lúc nãy ở công ty không tiện hôn cô.”
Tai cô đỏ bừng ngay lập tức. Nhưng trước khi cô kịp phản ứng, anh đã rất nhanh hôn nhẹ lên khóe môi cô một cái. Rất ngắn. Rất nhẹ. Rồi bình tĩnh đứng thẳng dậy như chưa có gì xảy ra.
“Chờ tôi 20 phút.”
Cửa đóng lại. Châu Vận ngồi chết cứng trên ghế vài giây. Sau đó lập tức vùi mặt xuống sofa.
“Trời ạ...” cô ôm mặt đầy tuyệt vọng. “Mạnh Thời Uyên thật sự học hư hoàn toàn rồi.”
Bình luận
Đang tải bình luận...