Chương 48
20 phút sau. Châu Vận vẫn ngồi trong văn phòng Mạnh Thời Uyên với nhiệt độ tai chưa hạ xuống nổi. Chiếc sofa tối màu trước cửa kính gần như đã trở thành nơi cô cố bình tĩnh lại.
“Mạnh tổng thật sự hết cứu rồi.”
Cô vùi mặt vào khăn quàng thêm lần nữa. Cửa phòng mở ra đúng lúc đó. Tống Hiển bước vào trước rồi đứng khựng lại vài giây khi nhìn thấy cô.
“Ồ.”
Châu Vận lập tức ngẩng lên.
“Tống tổng.”
“Em...” Anh nhìn biểu cảm đỏ tai rõ ràng của cô rồi nhướng mày cực kỳ sâu xa. “Tôi có nên quay ra không?”
“Không phải như anh nghĩ.”
“Tôi còn chưa nghĩ gì.”
Tai cô nóng thêm một tầng. Tống Hiển bật cười rồi tiện tay rót nước cho mình.
“Thời Uyên đâu?”
“Xuống họp rồi.”
“Ồ.” Anh gật đầu đầy hiểu biết. “Trước khi đi chắc còn tranh thủ làm gì đó.”
Châu Vận im luôn. Phản ứng này gần như đã là câu trả lời hoàn hảo. Tống Hiển chống tay lên bàn cười tới mức vai rung nhẹ.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Xong thật rồi.”
“Tống tổng.”
“Ừ?”
“Anh đừng hùa theo anh ấy nữa.”
“Tôi vô tội.” Anh nhấp nước. “Người thay đổi nhiều nhất đâu phải tôi.”
Không khí trong phòng vẫn rất thoải mái. Bởi vì Tống Hiển là số ít người khiến Châu Vận không cảm thấy áp lực dù đang ở tập đoàn Mạnh Thị.
“Có người bàn tán à?” cô hỏi nhỏ hơn sau vài giây.
“Có.”
“Rõ vậy sao?”
“Từ lúc em dùng thang máy riêng là đã rõ rồi.”
Châu Vận ôm mặt.
“Trời ạ.”
“Yên tâm.” Tống Hiển bật cười. “Không ai dám nói trước mặt cậu ấy.”
“Còn sau lưng?”
“Rất nhiều.”
Cô lập tức nhìn anh đầy tuyệt vọng.
“Tống tổng.”
“Nhưng chủ yếu là shock.” Anh sửa lại ngay. “Không phải ác ý.”
“Shock?”
“Ừ.” Anh chống cằm đầy thú vị. “Mọi người từng nghĩ Thời Uyên sẽ sống với công việc tới già.”
Khóe môi cô vô thức cong lên rất nhẹ.
“Mạnh tổng thật sự giống vậy.”
“Đúng.” Tống Hiển thở dài giả vờ cảm thán. “Cho nên hiện tại toàn bộ tập đoàn đều đang cố tiêu hóa chuyện cậu ấy biết yêu.”
Cửa phòng mở ra lần nữa đúng lúc đó. Mạnh Thời Uyên bước vào. Suit vẫn chỉnh tề như cũ. Nhưng khi nhìn thấy Châu Vận ngồi trên sofa, ánh mắt anh lập tức dịu xuống rất rõ. Tống Hiển nhìn cảnh đó rồi quay mặt đi uống nước đầy đau đớn.
“Được rồi.” Anh đứng dậy. “Tôi không nên tồn tại ở đây.”
“Mấy giờ rồi?” Mạnh Thời Uyên hỏi.
“7h15.”
“Ừ.”
“Tôi đi trước.” Tống Hiển cầm folder lên rồi dừng ở cửa vài giây. “À đúng rồi.”
“Hửm?”
“Tin đồn lan rồi.”
Không khí trong phòng lặng đi một thoáng. Châu Vận lập tức nhìn sang Mạnh Thời Uyên. Nhưng biểu cảm anh gần như không đổi.
“Ừ.”
“Cậu không xử lý à?”
“Không cần.”
Tống Hiển nhướng mày.
“Thật?”
“Tôi không định giấu.”
Câu trả lời quá trực tiếp khiến chính Châu Vận cũng hơi khựng lại. Tống Hiển bật cười.
“Được.” Anh giơ tay đầu hàng. “Hai người cứ tiếp tục yêu đương đi.”
Cửa khép lại. Không khí lập tức lắng xuống.
“Mạnh tổng...” Châu Vận gọi nhỏ.
“Ừ?”
“Anh thật sự mặc kệ luôn à?”
Anh tháo đồng hồ đặt xuống bàn rồi đi tới ngồi cạnh cô.
“Em thấy phiền?”
“Không hẳn.” cô kéo nhẹ tay áo len. “Chỉ là em chưa quen.”
“Ừ.”
“Anh thì rất quen bị người khác nhìn.”
“Từ nhỏ đã vậy.”
Giọng anh rất bình thường. Nhưng tim cô vẫn mềm xuống rất nhẹ. Có lẽ cuộc sống của anh từ trước tới giờ chưa từng thật sự yên tĩnh.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Nếu chuyện này ảnh hưởng anh thì sao?”
“Không ảnh hưởng.”
“Thật à?”
“Ừ.”
Anh nhìn cô vài giây rồi thấp giọng:
“Nhưng nếu ai làm phiền em thì có.”
Tim cô lệch hẳn một nhịp. Người đàn ông này luôn như vậy. Mọi áp lực dường như đều tự động chặn trước mặt cô.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh bảo vệ em quá rồi.”
“Không tốt?”
“Rất tốt.” cô cười mềm. “Nên em càng thích anh hơn.”
Không khí trong phòng chậm lại rất rõ. Ánh đèn văn phòng phản trong mắt kính anh thành quầng sáng mờ nhạt. Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây. Rồi rất tự nhiên kéo cô ngồi sát lại gần mình hơn. Châu Vận gần như đã quen với chuyện này.
“Anh nghiện kéo em đúng không?”
“Ừ.”
Cô bật cười ngay lập tức.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Anh thừa nhận nhanh quá rồi.”
“Vì đúng.”
Tim cô mềm xuống hoàn toàn. Bên ngoài cửa kính, Bắc Kinh đêm sáng rực dưới tầng cao. Văn phòng lúc này gần như không còn ai. Không khí lặng lẽ và rất riêng tư.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Lúc làm việc anh có nhớ em không?”
Anh nhìn cô.
“Có.”
“Bao nhiêu?”
“Rất nhiều.”
“Anh trả lời kiểu này thật sự phạm quy.”
“Em hỏi trước.”
Châu Vận cười tới mức tựa luôn lên vai anh. Rất tự nhiên. Giống cơ thể cô đã quen với vị trí này từ lâu rồi. Mạnh Thời Uyên cúi xuống nhìn đỉnh đầu cô vài giây. Rồi rất khẽ hôn lên tóc cô. Động tác nhỏ tới mức gần như vô thức. Nhưng lại khiến tim cô rung lên rất mạnh.
“Mạnh tổng...”
“Hửm?”
“Anh thật sự...” cô nhỏ giọng. “Rất khác lúc mới gặp.”
“Em thất vọng?”
“Không.” cô ngẩng lên nhìn anh rồi cười mềm. “May mà anh thích em.”
Ánh mắt anh khựng lại rất nhẹ. Rồi bàn tay đặt sau lưng cô chậm rãi siết thêm một chút.
“Không phải may.”
“Hửm?”
Giọng anh thấp hẳn xuống giữa văn phòng yên tĩnh.
“Tôi cảm thấy mình chờ em rất lâu rồi.”
Bình luận
Đang tải bình luận...