Chương 40
Khi triển lãm kết thúc đã gần 22h. Tuyết ngoài trời ngừng rơi từ lúc nào. Đường phố Bắc Kinh phủ lớp phản quang ướt lạnh dưới ánh đèn đêm. Sau khi chào Hồ Phong, Châu Vận kéo khăn quàng bước ra khỏi gallery cùng Mạnh Thời Uyên.
“Cậu Mạnh.” Hồ Phong đứng cạnh cửa cười rất vui vẻ. “Lần sau tới thì đừng dọa khách của chú nữa.”
“Chú Hồ.”
“Chú nói thật đấy.” Ông chống tay sau lưng. “Ánh mắt cậu lúc nãy đúng là muốn đuổi người.”
Châu Vận lập tức kéo tay áo ông.
“Chú Hồ.”
“Được rồi được rồi.” Hồ Phong bật cười. “Hai đứa đi đi.”
Chiếc Maybach chờ sẵn bên đường. Tài xế mở cửa sau. Nhưng sau khi Mạnh Thời Uyên ngồi vào, anh lại nhìn tài xế phía trước.
“Hôm nay tôi tự lái.”
“Vâng, Mạnh tổng.”
Châu Vận hơi ngạc nhiên khi tài xế xuống xe thật.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh tự lái được à?”
“Câu hỏi này hơi xúc phạm.”
Cô bật cười nhỏ rồi kéo dây an toàn.
“Không phải.” Cô nhìn anh khởi động xe. “Chỉ là em chưa từng thấy anh lái.”
“Không có nghĩa là không biết.”
Xe rời khỏi khu 798 rất chậm. Bắc Kinh đêm muộn yên ắng hơn bình thường sau trận tuyết. Radio trong xe mở nhạc jazz rất nhỏ.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Hôm nay anh đáng sợ thật.”
“Vì chuyện gallery?”
“Ừ.”
“Người kia làm em khó xử.”
“Nhưng anh cũng dọa người ta rồi.”
“Tôi có?”
“Rất rõ.”
Khóe môi anh hơi động.
“Không thích?”
“Không.” Châu Vận chống cằm nhìn cửa kính. “Thật ra khá mới.”
“Mới?”
“Em chưa từng có ai...” cô nghĩ vài giây. “Rõ ràng đứng về phía mình như vậy.”
Tay anh đặt trên vô lăng khẽ siết lại rất nhẹ.
“Sau này sẽ có.”
Tim cô mềm xuống. Xe chạy dọc ven sông sáng đèn. Mặt nước phản chiếu ánh vàng dài và yên tĩnh.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh đang đưa em đi đâu?”
“Đi dạo.”
“Đêm nay?”
“Ừ.”
“Anh thật sự không làm việc à?”
“Không muốn.”
Cô quay sang nhìn anh vài giây.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Anh thay đổi nhiều thật.”
“Có sao?”
“Trước kia anh đâu giống người bỏ việc để đi dạo đêm.”
“Có thể tôi gặp đúng người.”
Mọi thứ như chậm đi một nhịp. Châu Vận cúi đầu cười rồi kéo khăn cao hơn để giấu khóe môi. Nhưng sự vụng về thì vẫn còn nguyên.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Hôm nay chú Hồ nhìn chúng ta như xem phim.”
“Ừ.”
“Anh không thấy ngại à?”
“Không.”
“Thật?”
“Tôi không định giấu mãi.”
Tim cô lại khẽ lệch một nhịp.
“Vậy nếu gia đình anh biết thì sao?”
Ngón tay anh gõ rất nhẹ lên vô lăng ba cái. Dừng. Ánh đèn ngoài đường lướt qua gọng kính vàng mảnh rồi trôi mất.
“Họ sẽ biết thôi.”
“Anh không lo à?”
“Có.”
Cô hơi khựng lại. Bởi vì đây là lần hiếm hoi anh thừa nhận trực tiếp như vậy.
“Lo gì?”
Mạnh Thời Uyên nhìn con đường phía trước vài giây. Rồi giọng thấp xuống rõ rệt.
“Lo họ làm phiền em.”
Không khí trong xe yên tĩnh hẳn. Châu Vận quay sang nhìn anh. Biểu cảm anh vẫn bình tĩnh như thường lệ. Nhưng tay đặt trên vô lăng hơi siết chặt.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Gia đình anh đáng sợ vậy à?”
Anh im vài giây. Rồi rất chậm đáp:
“Nhà họ Mạnh không quen để mọi chuyện vượt khỏi kiểm soát.”
“Còn anh?”
“Tôi cũng từng vậy.”
“Từng?”
Ánh mắt anh dừng ngoài cửa kính vài giây. Xe chạy chậm lại khi tới đoạn ven sông vắng hơn.
“Từ lúc 22 tuổi.” anh nói thấp. “Tôi gần như không có lựa chọn.”
Châu Vận yên lặng nghe. Đây là lần đầu tiên anh chủ động nói về bản thân nhiều như vậy.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh muốn kể tiếp không?”
Anh không trả lời ngay. Chỉ lái xe thêm một đoạn rất dài trong im lặng. Rồi cuối cùng mới lên tiếng.
“Cha em ngã bệnh rất đột ngột.” giọng anh rất đều. “Lúc đó tập đoàn đang có vấn đề nội bộ.”
Cô nhìn nghiêng gương mặt anh dưới ánh đèn đêm. Rất bình tĩnh. Quá bình tĩnh.
“22 tuổi tôi quay về Bắc Kinh.” anh tiếp tục. “Sau đó gần như chỉ sống trong phòng họp.”
Không có than phiền. Không có cảm xúc dư thừa. Chỉ là vài câu ngắn gọn. Nhưng chính vì quá ngắn nên lại khiến người nghe thấy nặng hơn.
“Anh không sợ à?” cô hỏi rất khẽ.
Ngón tay anh gõ nhẹ lên vô lăng ba cái. Dừng.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Không có thời gian.”
Tim cô đau nhẹ một chút. Người đàn ông này luôn nói những chuyện rất lớn như thể chỉ là công việc bình thường.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Lúc đó anh có ai ở cạnh không?”
Anh im lặng vài giây.
“Không nhiều.”
“Tống Hiển?”
“Ừ.”
“Còn nữa?”
“Không.”
Không khí trong xe lắng xuống rất lâu. Bắc Kinh ngoài cửa kính vẫn sáng rực. Nhưng Châu Vận đột nhiên thấy người ngồi cạnh mình rất cô độc. Không phải kiểu cô độc ồn ào. Mà là kiểu đã quen chịu mọi thứ một mình quá lâu.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh vất vả thật.”
Câu nói rất nhẹ. Rất bình thường. Nhưng tay anh trên vô lăng lại khựng đi một nhịp rất nhỏ. Bởi vì rất lâu rồi không ai nói với anh câu đó. Không phải hỏi doanh thu. Không phải hỏi dự án. Chỉ là đơn giản nhìn anh như một người bình thường. Xe dừng cạnh ven sông yên tĩnh. Động cơ vẫn chạy rất nhỏ. Mạnh Thời Uyên nhìn mặt nước đen phản chiếu ánh đèn vài giây. Rồi cuối cùng thấp giọng:
“Châu Vận.”
“Hửm?”
“May mà tôi gặp em.”
Bình luận
Đang tải bình luận...