Chương 38
7h20 sáng. Tuyết vẫn còn phủ trắng ban công penthouse. Bắc Kinh chìm trong ánh sáng mùa đông nhạt màu. Mạnh Thời Uyên đứng trước máy pha cà phê với điện thoại trong tay. Khung chat với Châu Vận vẫn dừng ở tối qua.
“Mạnh tổng...”
“Ừ?”
“Anh nguy hiểm thật.”
Khóe môi anh rất nhẹ. Điện thoại rung thêm một cái.
“Châu Vận: Tôi ngủ quên mất.”
Tin nhắn gửi lúc 6h58. Anh nhìn dòng chữ vài giây rồi trả lời.
“Tỉnh rồi?”
Tin nhắn hiện “đang nhập...” gần như ngay lập tức.
“Ừ.”
“Ăn sáng chưa?”
“Chưa.”
“Ra mở cửa.”
Mạnh Thời Uyên cầm cốc cà phê lên đúng lúc điện thoại bên kia im hẳn. 5 giây sau.
“Mạnh tổng???”
Khóe môi anh cong lên rõ hơn một chút. Anh đặt điện thoại xuống bàn. Chuông cửa penthouse vang lên đúng lúc đó.
“Tống tổng tới rồi.” quản gia nói từ ngoài cửa.
“Cho vào.”
Tống Hiển bước vào với áo khoác còn dính tuyết. Anh vừa tháo khăn vừa nhìn biểu cảm hiếm hoi trên mặt bạn mình. Rồi lập tức dừng lại.
“Khoan đã.”
Mạnh Thời Uyên liếc anh.
“Sao?”
“Tôi nhìn nhầm à?”
“Cái gì?”
“Cậu.” Tống Hiển chống tay lên bàn bếp. “Cậu đang có tâm trạng tốt?”
“Không rõ.”
“Không rõ cái gì.” Anh chỉ thẳng vào mặt anh. “Khóe miệng cậu từ lúc tôi vào tới giờ còn chưa xuống.”
Mạnh Thời Uyên uống cà phê như không nghe thấy. Điện thoại lại rung.
“Châu Vận: Anh đang ở dưới thật à?”
“Ừ.”
“Chờ tôi 5 phút.”
Khóe môi anh lần nữa hơi động. Tống Hiển đứng đối diện nhìn toàn bộ quá trình rồi ôm trán.
“Xong rồi.”
“Cậu rất phiền.”
“Không.” Anh kéo ghế ngồi xuống. “Tôi chỉ đang chứng kiến lịch sử.”
Mạnh Thời Uyên cuối cùng cũng đặt điện thoại xuống.
“Có việc gì?”
“À đúng.” Tống Hiển lấy folder từ túi ra. “Bên khách sạn muốn confirm lịch soft opening.”
“Ừ.”
“Nhưng trước đó tôi muốn hỏi.” Anh chống cằm. “Tối qua có chuyện gì?”
“Không có.”
“Thật à?”
“Ừ.”
“Tôi không tin.”
Mạnh Thời Uyên không đáp. Tống Hiển nhìn phản ứng đó vài giây rồi nhướng mày.
“Khoan.” Anh nheo mắt. “Hai người hôn rồi?”
Ngón tay anh gõ nhẹ lên mặt bàn ba cái. Dừng.
“Chưa.”
“Ồ.” Tống Hiển rõ ràng thất vọng. “Vậy chắc suýt?”
Ngừng một giây. Sau đó Tống Hiển bật cười tới mức tựa hẳn ra ghế.
“TRỜI ƠI.”
“Nhỏ tiếng.”
“Tôi biết ngay.” Anh ôm bụng cười. “Mạnh Thời Uyên mà cũng có ngày stuck ở bước suýt hôn.”
“Cậu rảnh thật.”
“Không.” Tống Hiển lau khóe mắt vì cười quá nhiều. “Tôi chỉ chưa từng thấy cậu như vậy.”
Mạnh Thời Uyên nhìn tuyết ngoài cửa kính vài giây.
“Tôi cũng chưa từng.”
Không khí hơi trầm xuống sau câu đó. Tống Hiển nhìn anh một lúc rồi hỏi chậm hơn:
“Nghiêm túc tới mức nào?”
Anh không trả lời ngay. Điện thoại trên bàn sáng lên thêm lần nữa.
“Châu Vận: Tôi xuống rồi.”
Mạnh Thời Uyên cầm áo khoác lên.
“Cậu đi đâu?” Tống Hiển hỏi.
“Mua bữa sáng.”
“Cho cô ấy?”
“Ừ.”
“Ồ.” Anh nhìn theo cực kỳ cảm thán. “Thời Uyên.”
“Hửm?”
“Tôi thật sự hơi nổi da gà.”
“Cúp miệng lại.”
Tuyết dưới tầng dày hơn anh nghĩ. Khu 798 sáng sớm khá vắng vẻ. Châu Vận đứng trước cửa tòa nhà với áo len rộng màu trắng và khăn quàng quấn gần kín mặt. Tóc còn hơi rối vì vừa ngủ dậy.
“Mạnh tổng.”
“Ừ.”
Cô nhìn túi giấy trong tay anh rồi bật cười.
“Anh thật sự mang bữa sáng tới à?”
“Em chưa ăn.”
“Nhưng anh đâu cần tự đi.”
“Em tiện đường.”
“Anh hết dùng được lý do đó rồi.”
Khóe môi anh hơi động. Tuyết rơi nhẹ lên tóc cô. Mạnh Thời Uyên rất tự nhiên đưa tay phủi đi. Động tác quá quen thuộc. Quá dịu dàng. Châu Vận đứng yên vài giây nhìn anh. Tim mềm xuống rất rõ.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Em có cảm giác anh đang càng lúc càng chiều em.”
“Có sao?”
“Có.”
“Không tốt?”
“Nguy hiểm.”
“Vì sao?”
“Sau này nếu anh không chiều nữa thì sao?”
Không khí giữa hai người khựng rất nhẹ. Tuyết tiếp tục rơi quanh họ. Người đi đường phía xa kéo khăn đi nhanh qua phố. Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây. Rồi thấp giọng:
“Tôi chưa nghĩ tới chuyện đó.”
Tim cô lệch một nhịp.
“Anh thật sự...” cô cúi xuống cười rất nhỏ. “Rất biết cách làm người ta mềm lòng.”
Anh đưa túi giấy cho cô.
“Tay em lạnh.”
“Ừ.” Cô ôm túi bánh nóng vào ngực. “Ấm hơn rồi.”
Hai người đứng dưới tuyết thêm vài phút mà không ai muốn vào trước.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Hôm nay anh không đi làm à?”
“Có.”
“Vậy còn đứng đây?”
“Không muốn đi ngay.”
Không khí lặng hẳn sau câu đó. Bởi vì giọng anh quá bình thản. Như đang nói một sự thật rất tự nhiên. Nhưng chính sự tự nhiên ấy lại khiến tim cô rung động hơn bất cứ lời nào.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Anh biết không.”
“Gì?”
“Em...” cô khựng lại ngay khi chữ đầu tiên bật ra.
Không khí gần như dừng hẳn. Hai người cùng đứng yên. Châu Vận mở to mắt vài giây. Tai đỏ lên cực nhanh. Cô gần như muốn biến mất ngay tại chỗ.
“Mạnh tổng...” cô hoảng loạn sửa lại. “Em...”
Nhưng Mạnh Thời Uyên đã nhìn cô rất lâu. Ánh mắt sâu tới mức tuyết quanh họ dường như cũng chậm lại. Rồi khóe môi anh cực nhẹ cong lên.
“Ừ.” giọng anh thấp hẳn xuống. “Tôi nghe rồi.”
Bình luận
Đang tải bình luận...