Chương 19
Cuối tuần, Bắc Kinh hiếm hoi có nắng. Không khí sau mưa mấy ngày trước trong hơn bình thường. Châu Vận đứng trước cổng Central Academy of Fine Arts lúc gần 15h. Cô mặc váy dài màu xám nhạt, trên vai là túi vải cũ từng dùng từ thời đại học. Điện thoại rung nhẹ.
“Mạnh tổng: Tôi tới rồi.”
Châu Vận ngẩng lên khỏi màn hình gần như ngay lúc chiếc Maybach dừng bên kia đường. Mạnh Thời Uyên bước xuống xe. Anh vẫn mặc đồ tối màu như thường lệ, chỉ khác hôm nay không đeo cà vạt.
“Xin lỗi.” cô cười. “Tôi bắt anh đi xa vậy.”
“Không xa.”
Anh nhìn cổng trường phía sau cô.
“Hôm nay có việc ở đây?”
“Không.” Châu Vận kéo nhẹ quai túi. “Tôi chỉ đột nhiên muốn quay lại xem.”
“Ừ.”
“Lâm Kỳ bận xem triển lãm.” Cô nghiêng đầu nhìn anh. “Nên tôi tìm người khác.”
“Cô thường kéo người khác đi dạo trường cũ?”
“Không thường.” Cô cười rất nhẹ. “Chắc vì anh khá kiên nhẫn.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây rồi bước theo vào trong trường. Khuôn viên cuối tuần khá vắng. Sinh viên đi ngang từng nhóm nhỏ, trên tay vẫn cầm canvas và hộp màu. Mùi cây ẩm sau mưa còn rất rõ.
“Bên kia là khu xưởng cũ.” Châu Vận chỉ về dãy nhà phía đông. “Tôi từng ngủ luôn ở đó trước hạn chót.”
“Ngủ trên ghế?”
“Trên sàn.”
“Khá cực.”
“Lúc đó không thấy cực.” Cô cười. “Chỉ thấy thiếu tiền.”
Khóe môi Mạnh Thời Uyên hơi động.
“Bây giờ thì sao?”
“Bây giờ đỡ hơn rồi.”
Hai người đi dọc con đường lát đá giữa sân trường. Châu Vận vừa đi vừa chỉ đủ thứ linh tinh. Quán cà phê sinh viên từng bán latte rất tệ. Góc tường cô từng ngồi ký họa. Phòng triển lãm nhỏ nơi cô lần đầu treo tranh. Mạnh Thời Uyên gần như không chen lời nhiều. Chỉ nghe. Rất chăm chú.
“Chỗ này.” Châu Vận dừng trước một dãy cầu thang ngoài trời. “Tôi từng ngồi khóc ở đây.”
Anh nhìn cô.
“Vì sao?”
“Bài cuối kỳ bị giáo sư chê.”
“Cô vẫn khóc à?”
“Lúc 20 tuổi tôi còn rất dễ tổn thương.”
“Bây giờ không còn?”
“Vẫn còn.” Cô cúi xuống nhìn bậc thang. “Chỉ đỡ hơn chút thôi.”
Mạnh Thời Uyên nhìn khoảng nắng đổ xuống mái tóc nâu buộc lỏng của cô.
“Giáo sư nói gì?”
“Ông ấy bảo tranh tôi đẹp nhưng không thật.”
“Sau đó?”
“Tôi tức tới mức thức 3 ngày sửa lại.”
“Có tác dụng không?”
“Có.” Cô bật cười. “Ít nhất ông ấy chịu cho tôi tốt nghiệp.”
Hai người tiếp tục đi qua khu studio cũ. Một nhóm sinh viên đang ngồi vẽ ngoài trời gần hồ nước. Có người nhận ra Châu Vận.
“Chị Châu?”
Cô quay đầu lại rồi cười ngạc nhiên.
“Tiểu Mạn?”
Cô gái chạy tới rất nhanh.
“Đúng là chị thật.” Ánh mắt cô bé sáng hẳn lên. “Em còn tưởng nhìn nhầm.”
“Em vẫn còn học ở đây à?”
“Em học năm 3.” Tiểu Mạn nhìn sang Mạnh Thời Uyên đứng cạnh rồi hơi khựng lại. “À...”
“Bạn tôi.” Châu Vận nói rất tự nhiên.
Mạnh Thời Uyên gật đầu chào nhẹ. Tiểu Mạn rõ ràng muốn hỏi thêm nhưng không dám.
“Em rất thích series tranh biển của chị.” cô bé nói tiếp. “Hồi năm ngoái em còn dùng làm reference bài phân tích.”
“Cảm ơn em.”
“Chị hôm nay về trường làm workshop à?”
“Không, chỉ đi dạo thôi.”
Tiểu Mạn nhìn hai người thêm lần nữa rồi cuối cùng cười rất ngoan.
“Vậy em không làm phiền nữa.”
Sau khi cô bé rời đi, Châu Vận mới bật cười nhỏ.
“Mấy đứa khóa dưới bây giờ đáng yêu thật.”
“Cô khá nổi tiếng.”
“Không tới mức đó.”
“Cô vừa bị nhận ra.”
“Ở trường mỹ thuật thôi.”
Hai người đi thêm một đoạn nữa rồi rẽ ra con phố nhỏ phía sau trường. Khu này đông hơn hẳn. Nhiều quán ăn sinh viên cũ chen sát nhau. Mùi đồ nướng và cà phê hòa lẫn trong không khí.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh có thấy mình rất lạc quẻ ở đây không?”
“Có một chút.”
“Anh quá giống người của CBD.”
“Còn cô?”
“Tôi hợp chỗ này hơn.”
“Ừ.”
“Anh đồng ý nhanh thật.”
“Cô nhìn rất quen nơi này.”
Châu Vận chậm bước lại một chút.
“Thật ra...” Cô nhìn quanh phố nhỏ. “Khoảng thời gian ở đây là lúc tôi vui nhất.”
“Vì sao?”
“Không biết.” Cô cười nhạt. “Lúc đó mọi thứ đơn giản hơn.”
“Bây giờ không đơn giản?”
“Công việc, tiền bạc, quan hệ...” Cô kéo nhẹ quai túi. “Con người lớn lên sẽ phiền hơn.”
“Một phần.”
“Anh cũng thấy vậy à?”
“Ừ.”
Họ dừng trước một quán mì cũ nằm ở góc phố. Biển hiệu đã bạc màu khá nhiều.
“Chỗ này vẫn còn mở.” Châu Vận hơi bất ngờ.
“Muốn ăn không?”
“Anh thật sự ăn được ở đây à?”
“Tôi không kén.”
“Nhưng anh nhìn rất không hợp quán mì sinh viên.”
“Cô đã nói rồi.”
Cuối cùng hai người vẫn bước vào. Quán không lớn. Chỉ có vài bàn gỗ cũ và quạt trần quay rất chậm. Bà chủ chắc ngoài 60 tuổi nhìn Châu Vận vài giây rồi bật cười.
“Tiểu Châu?”
“Dì vẫn nhớ cháu à?”
“Cháu từng ăn thiếu tiền ở đây.” Bà bật cười lớn. “Sao quên được.”
Mạnh Thời Uyên ngồi đối diện nghe vậy liền nhìn cô. Châu Vận lập tức cúi xuống mở menu.
“Đó là chuyện rất lâu rồi.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Cháu lúc đó gầy lắm.” Bà chủ vừa rót trà vừa nói. “Mỗi lần tới đều mặc áo dính màu.”
“Bây giờ cháu vẫn vậy mà.”
“Nhưng đẹp hơn nhiều.”
Bà chủ nhìn sang Mạnh Thời Uyên rồi cười đầy ẩn ý.
“Bạn trai à?”
“Không phải.” Châu Vận trả lời gần như ngay lập tức.
Không khí bàn ăn lặng xuống nửa giây. Bà chủ bật cười.
“Được rồi được rồi.”
Sau khi bà rời đi, Châu Vận mới ho nhẹ một tiếng.
“Người lớn tuổi rất thích hỏi vậy.”
“Ừ.”
“Anh không cần để ý đâu.”
“Tôi không để ý.”
Cô ngẩng lên nhìn anh.
“Mạnh tổng.”
“Sao?”
“Anh vừa hơi im lâu hơn bình thường.”
“Có sao?”
“Có.”
Mạnh Thời Uyên cầm ly trà lên.
“Nếu tôi nói tôi đang nghĩ thì sao?”
“Anh đang nghĩ gì?”
Anh nhìn cô vài giây.
“Cô phủ nhận rất nhanh.”
Châu Vận khựng lại. Quán mì rất ồn. Tiếng sinh viên nói chuyện chen lẫn tiếng nước sôi phía bếp. Nhưng khoảng không nhỏ giữa hai người lại bình yên hẳn. Cô cúi xuống nghịch mép khăn giấy.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh đang để ý chuyện rất kỳ.”
Bình luận
Đang tải bình luận...