Chương 67
Sau bữa tối ở Tam Lý Đồn, hai người không về ngay.
Châu Vận muốn đi bộ một chút nên Mạnh Thời Uyên lái xe dừng gần bờ sông phía đông. Gió đêm đầu đông khá lạnh nhưng không tới mức khó chịu. Ven đường vẫn còn vài quầy bán đồ ăn khuya sáng đèn.
Châu Vận cầm cốc trà nóng mua ven đường rồi chậm rãi đi phía trước. Mạnh Thời Uyên đi cạnh cô, khoảng cách không quá gần nhưng cũng không xa như mấy ngày trước nữa.
“Anh mai có họp sáng không?” cô hỏi.
“Có.”
“Vậy mà còn đi bộ với em?”
“Không ảnh hưởng.”
Châu Vận liếc anh một cái. “Câu này của anh đứng ngang hàng với ‘không nghiêm trọng’ rồi đấy.” Khóe môi Mạnh Thời Uyên hơi động nhẹ.
Hai người đi thêm một đoạn. Phía trước có một đôi sinh viên đang cãi nhau vì làm rơi xiên nướng xuống đất, cuối cùng cô gái tức quá quay đầu bỏ đi, cậu trai ôm túi đồ đuổi theo phía sau liên tục xin lỗi.
Châu Vận nhìn cảnh đó rồi bật cười.
“Cười gì?” Mạnh Thời Uyên hỏi.
“Không ngờ nhìn người khác cãi nhau lại buồn cười vậy.”
“Em thích xem náo nhiệt?”
“Bình thường thôi.” Cô quay sang nhìn anh. “Ít nhất người ta còn biết nói ra mình đang nghĩ gì.”
Ánh mắt Mạnh Thời Uyên dừng trên cô vài giây. “Em đang ám chỉ tôi?”
“Anh tự nhận à?”
Anh không trả lời.
Nhưng lúc đi ngang qua quầy bán hạt dẻ rang, anh vẫn dừng lại mua một túi nhỏ đưa cho cô theo thói quen. Châu Vận cúi đầu nhìn túi giấy nóng trong tay rồi bật cười. “Anh biết không?”
“Ừm?”
“Bây giờ mỗi lần anh làm mấy chuyện này, em đều có cảm giác anh đã chăm sóc em quá lâu rồi.”
Động tác mở cửa xe của Mạnh Thời Uyên hơi chậm lại. Châu Vận vốn chỉ thuận miệng nói, tới lúc ngẩng đầu mới nhận ra anh đang nhìn mình.
“… Em nói sai à?”
“Không.”
Giọng anh rất thấp.
Châu Vận lập tức quay mặt đi chỗ khác. “Anh đừng nhìn kiểu đó.”
“Kiểu nào?”
“Giống như em vừa bắt nạt anh.”
Khóe môi Mạnh Thời Uyên hơi cong lên rất nhẹ. Rất kín đáo.
Nếu là trước đây có lẽ Châu Vận sẽ không nhận ra. Nhưng bây giờ cô bắt đầu thấy rõ hơn những thay đổi rất nhỏ trên người anh.
Ví dụ như hiện tại.
Rõ ràng biết cô mềm lòng, nhưng vẫn im lặng nhìn cô như vậy.
Châu Vận nhìn anh vài giây rồi bật cười bất lực. “Mạnh Thời Uyên.”
“Ừm?”
“Anh học hư rồi đấy.”
Lần này anh thật sự cười khẽ thành tiếng.
Rất ngắn thôi.
Nhưng đủ khiến Châu Vận đứng khựng lại một giây. Bởi vì trước đây Mạnh Thời Uyên rất ít khi cười như vậy ở nơi công cộng.
“Em lên xe đi.” Anh đưa tay mở cửa xe cho cô. “Ngoài trời lạnh.”
“Anh lại chuyển chủ đề.”
“Không có.”
“Có.” Châu Vận ngồi vào xe rồi nhìn anh qua cửa kính hạ thấp một nửa. “Anh biết bây giờ em dễ mềm lòng với anh hơn trước nên bắt đầu dùng chiêu rồi đúng không?”
Mạnh Thời Uyên chống một tay lên cửa xe nhìn cô vài giây.
Rồi rất bình tĩnh đáp:
“Vậy có hiệu quả không?”
Châu Vận nhìn anh chằm chằm hai giây rồi cuối cùng bật cười thành tiếng thật.
“Anh đúng là học hư tới một đẳng cấp mới rồi.”
Sau bữa tối, Mạnh Thời Uyên đưa Châu Vận về studio.
Đường quanh khu 798 tối hơn bình thường vì vài cửa hàng đã đóng sớm. Xe dừng dưới tòa nhà cũ quen thuộc, nhưng lần này Châu Vận không xuống ngay.
Cô nghiêng đầu nhìn anh. “Mai anh còn họp sáng?”
“Ừm.”
“Vậy còn đưa em đi ăn.”
“Không mất bao lâu.”
Châu Vận chống cằm nhìn anh vài giây rồi bật cười. “Anh có phát hiện từ sau chuyện đó tới giờ mình bắt đầu biết nói mấy câu dễ nghe hơn không?”
“Có sao?”
“Có.” Cô gật đầu rất nghiêm túc. “Trước đây anh chỉ biết ‘ừm’, ‘được’, ‘không nghiêm trọng’.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô. “Bây giờ thì sao?”
“Bây giờ biết giả vờ đáng thương.”
Anh im lặng hai giây rồi hỏi rất bình tĩnh: “Có hiệu quả không?”
Châu Vận lập tức bật cười thành tiếng. “Anh lại nữa.”
Ngoài cửa kính, gió đêm lùa qua hàng cây trước studio phát ra tiếng xào xạc rất nhẹ. Không khí giữa hai người cuối cùng cũng bắt đầu có cảm giác thoải mái hơn trước.
“Em lên nhé.” Châu Vận tháo dây an toàn.
“Ừm.”
Cô vừa mở cửa xe lại nghe anh gọi phía sau.
“Châu Vận.”
“Hửm?”
“Cuối tuần này em có bận không?”
Cô quay đầu nhìn anh. “Sao thế?”
“Có một chỗ muốn đưa em đi.”
“Bí mật à?”
“Không hẳn.”
“Vậy anh nói trước xem.”
Mạnh Thời Uyên dựa lưng vào ghế, ánh đèn từ bãi đỗ xe hắt qua cửa kính khiến gương mặt anh trông dịu hơn bình thường đôi chút.
“Trang viên suối nước nóng phía ngoại ô.” Anh nói. “Mẹ tôi gửi hai vé.”
Châu Vận chớp mắt. “Mẹ anh?”
“Ừm.”
“Bác ấy thật sự không thấy chúng ta phiền à?”
“Không.” Anh dừng một chút. “Mẹ tôi chỉ không thích nhà quá yên tĩnh.”
Châu Vận nhìn anh vài giây rồi bật cười. “Em bắt đầu hiểu anh giống ai rồi.”
“Ý em là sao?”
“Biết quan tâm người khác nhưng không thích nói thẳng.”
Lần này Mạnh Thời Uyên không phủ nhận.
Châu Vận mở cửa bước xuống xe. Gió lạnh lập tức lùa qua cổ áo khiến cô rụt vai rất nhẹ.
Mạnh Thời Uyên gần như theo phản xạ đưa tay kéo khăn quàng trên vai cô lên cao hơn một chút. Động tác làm xong cả hai đều khựng lại nửa giây.
Châu Vận ngẩng đầu nhìn anh.
“… Anh đúng là sửa không nổi.”
“Tôi tưởng em đã quen.”
“Quen thì quen.” Cô cúi đầu cười. “Nhưng đôi lúc vẫn thấy hơi quá.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây rồi rất bình tĩnh hỏi: “Vậy em tránh đi?”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“?”
“Nếu em lùi lại được thì tôi sửa.”
Châu Vận mất hai giây mới hiểu anh đang nói gì, sau đó lập tức bật cười không nói nổi.
“Anh học mấy thứ này ở đâu thế?”
“Không biết.”
“Em thấy anh rất biết đấy.”
Khóe mắt anh hiện lên chút ý cười rất nhạt nhưng không nói thêm gì nữa.
Châu Vận đứng dưới ánh đèn cạnh xe nhìn anh một lúc rồi mới lên tiếng: “Cuối tuần em rảnh.”
“Vậy tôi qua đón em.”
“Được.”
Cô đi được vài bước lại quay đầu.
“Mạnh Thời Uyên.”
“Ừm?”
“Anh ngủ sớm một chút.”
“Được.”
“Lần này em sẽ kiểm tra thật.”
“Ừm.”
“… Anh đừng tưởng em không biết anh toàn trả lời cho có.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây rồi chậm rãi đáp:
“Vì bây giờ có người quản rồi.”
Cuối tuần, Bắc Kinh đón đợt lạnh đầu tiên của mùa đông.
Sáng sớm Châu Vận vừa kéo rèm đã thấy mặt trời nhợt nhạt treo sau lớp mây xám mỏng. Nhiệt độ giảm mạnh so với mấy hôm trước, cửa kính studio còn đọng một lớp hơi nước rất nhạt.
Mạnh Thời Uyên nhắn cô lúc tám giờ.
“Tôi tới rồi.”
Châu Vận khoác áo xuống lầu. Chiếc xe quen thuộc đỗ ngay dưới tòa nhà. Mạnh Thời Uyên vừa nhìn thấy cô đã mở cửa xe trước.
“Em mặc ít thế?”
Châu Vận bật cười ngay lập tức. “Anh thật sự không bỏ được câu này à?”
“Bên ngoài hai độ.”
“Em có mặc áo len.”
“Không đủ.”
“…”
Cô ngồi vào xe rồi tự kéo dây an toàn. “Mạnh tổng.”
“Ừm?”
“Em phát hiện anh càng ngày càng thích quản em.”
“Có sao?”
“Có.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây rồi rất bình tĩnh đáp: “Vậy em có sửa không?”
“Không.”
“Vậy tôi quản tiếp.”
Châu Vận mất hai giây mới phản ứng lại, sau đó lập tức quay sang nhìn anh. “Anh bây giờ đúng là hết cứu.”
Ý cười thoáng qua đáy mắt người đàn ông bên cạnh rất nhanh rồi biến mất.
Xe rời khỏi khu 798 không lâu sau đó.
Trang viên suối nước nóng nằm phía ngoại ô phía bắc Bắc Kinh, gần chân núi. Càng ra khỏi nội thành, cảnh vật hai bên đường càng thưa hơn. Cây gần như đã rụng hết lá, chỉ còn cành khô đen sẫm dưới bầu trời mùa đông.
Châu Vận ngồi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa kính. “Anh thường tới đây à?”
“Mẹ tôi thích.”
“Còn anh?”
“Ít.”
“Vì không có thời gian?”
“Không quen nghỉ ngơi.”
Châu Vận quay sang nhìn anh một cái rồi lắc đầu. “Đúng là bệnh nghề nghiệp.”
Mạnh Thời Uyên không phản bác.
Khoảng hơn mười giờ hai người mới tới nơi.
Trang viên xây theo kiểu Nhật hiện đại, nằm lọt giữa rừng cây phía chân núi. Không khí lạnh hơn nội thành rõ rệt, vừa bước xuống xe đã thấy hơi lạnh lùa qua cổ áo.
Châu Vận vô thức rụt vai.
Mạnh Thời Uyên đưa khăn quàng của mình sang cho cô.
“Anh thì sao?”
“Tôi không lạnh.”
“Em bắt đầu nghi anh không biết lạnh thật rồi.”
“Có.”
“Vậy sao lúc nào cũng đưa đồ cho em?”
Anh nhìn cô vài giây rồi mới đáp rất tự nhiên: “Em dễ cảm lạnh hơn.”
Châu Vận lập tức quay mặt đi chỗ khác.
Đúng là không nói mấy câu này thì thôi. Một khi đã bắt đầu biết nói rồi lại càng khó đỡ hơn trước.
Nhân viên dẫn hai người vào khu nghỉ riêng phía trong. Căn phòng nhìn ra hồ nước nóng ngoài trời, phía xa là dãy núi phủ sương lạnh mờ nhạt.
Châu Vận đứng cạnh cửa kính nhìn một lúc rồi mới lên tiếng: “Ở đây đẹp thật.”
“Ừm.”
“Bác gái chọn à?”
“Một phần.”
Cô quay đầu nhìn anh. “Em bắt đầu thấy bác thật ra rất hiểu anh.”
Mạnh Thời Uyên đang tháo đồng hồ đặt sang một bên, nghe vậy chỉ khẽ ngẩng đầu.
“Ý em là sao?”
“Vì bác luôn biết lúc nào nên đẩy anh một chút.” Châu Vận dựa vào cửa kính. “Nếu không chắc anh sẽ giữ mọi thứ trong lòng cả đời.”
Động tác của anh hơi chậm lại.
Vài giây sau mới thấp giọng nói: “Có lẽ vậy.”
Không gian trong phòng trở nên yên tĩnh hơn đôi chút.
Nhưng lần này không còn nặng nề nữa.
Ngoài trời bắt đầu có gió. Mặt hồ nước nóng bốc hơi trắng mỏng giữa không khí lạnh đầu đông. Châu Vận nhìn cảnh đó một lúc rồi đột nhiên quay sang hỏi:
“Mạnh Thời Uyên.”
“Ừm?”
“Nếu lúc trước anh không gặp lại em ở gala…” Cô nghiêng đầu nhìn anh. “Anh định độc thân cả đời thật à?”
Anh im lặng hai giây.
Rồi rất bình tĩnh đáp:
“Có khả năng.”
Châu Vận bật cười. “Anh nói nghe đáng sợ thật.”
“Không hẳn.”
“Còn không hẳn?” Cô ngồi xuống sofa nhìn anh. “Anh biết ngoài kia có bao nhiêu người thích anh không?”
“Không quan trọng.”
“Vậy cái gì mới quan trọng?”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô.
Ánh sáng mùa đông ngoài cửa kính phản chiếu rất nhạt trong mắt anh.
“Người tôi muốn ở cạnh.”
Bình luận
Đang tải bình luận...