Chương 63
Châu Vận nhìn tin nhắn trên màn hình gần nửa phút.
“Tối nay tôi qua lấy áo khoác được không?”
Cách nhắn rất giống Mạnh Thời Uyên lúc này.
Không hỏi thêm.
Không ép cô gặp mặt.
Cũng không giả vờ như mọi chuyện chưa xảy ra.
Chỉ đưa cho cô một lý do đủ hợp lý để xuất hiện.
Cô dựa lưng vào ghế, đầu ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn vài lần rồi mới trả lời.
“Anh đang ở công ty à?”
Tin nhắn được xem gần như ngay lập tức.
“Ừm.”
“Vậy chắc tối muộn mới xong.”
“Khoảng chín giờ.”
Châu Vận nhìn khung chat vài giây rồi đặt điện thoại xuống.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Lâm Kỳ quay lại rất đúng lúc. Cô ấy đặt ly cà phê lên bàn rồi liếc màn hình điện thoại của Châu Vận. “Mặt cậu hiện giờ giống người đang làm bài kiểm tra tình cảm.”
“Đừng nói linh tinh.”
“Anh ta muốn qua?”
“Ừm.”
Lâm Kỳ kéo ghế ngồi xuống. “Cậu định gặp không?”
“Áo khoác của anh ấy vẫn ở đây.”
“Cậu biết tớ đang hỏi chuyện khác.”
Châu Vận im lặng.
Ngoài cửa kính, trời Bắc Kinh càng lúc càng âm u hơn. Có lẽ tối nay sẽ lại mưa. Mấy ngày gần đây thời tiết thay đổi liên tục, ngay cả studio cũng lạnh hơn bình thường.
“Lâm Kỳ.”
“Hửm?”
“Nếu là cậu…” Châu Vận chậm rãi xoay ly cà phê trong tay. “Cậu có thấy chuyện này kỳ lạ không?”
“Kỳ lạ kiểu nào?”
“Có người nhìn mình lớn lên nhiều năm.” Cô dừng một chút. “Nghe giống phim quá.”
Lâm Kỳ bật cười. “Vấn đề là Mạnh tổng không giống kiểu người sống như phim.”
Châu Vận cũng cười nhẹ. Đó chính là điều khiến cô tới giờ vẫn chưa hoàn toàn đẩy anh ra được. Nếu đổi thành người khác, có lẽ cô đã thấy sợ hoặc mất kiểm soát từ lâu. Nhưng Mạnh Thời Uyên lại quá… ổn định.
Ngay cả việc âm thầm dõi theo cô nhiều năm, anh cũng chưa từng vượt giới hạn.
Không can thiệp cuộc sống cô.
Không xuất hiện vô cớ.
Không ép cô phải biết tới mình.
Cho tới khi chính anh bắt đầu không giữ nổi khoảng cách nữa.
“Tớ nghĩ nhiều nhất không phải chuyện anh ấy nhìn mình từ lâu.” Châu Vận cúi mắt xuống ly cà phê. “Mà là anh ấy đã sống với chuyện đó một mình bao nhiêu năm.”
Lâm Kỳ nhìn cô vài giây rồi chống cằm thở dài. “Xong rồi.”
“Cái gì?”
“Cậu lại bắt đầu đứng về phía anh ta.”
“Tớ không có.”
“Châu Vận.” Cô ấy nhướng mày. “Một người thật sự giận sẽ không ngồi phân tích tâm lý hộ đối phương như vậy.”
Châu Vận định phản bác nhưng cuối cùng lại im lặng. Bởi vì chính cô cũng nhận ra điều đó.
Điện thoại trên bàn rung thêm một lần nữa.
Lần này là Tống Hiển.
Châu Vận hơi bất ngờ rồi mới bắt máy. “Tống tổng?”
“Xin lỗi vì làm phiền.” Giọng anh ta vẫn bình tĩnh như thường lệ. “Mạnh tổng còn đang họp. Cậu ấy quên mang theo thuốc.”
“Thuốc?”
“Thuốc giảm đau.” Tống Hiển dừng một chút. “Vết thương cũ mấy hôm nay không ổn lắm.”
Đầu ngón tay Châu Vận khẽ siết lại.
“Cậu ấy vẫn ở công ty?”
“Ừm.” Tống Hiển đáp ngắn gọn. “Nếu cô tiện, lát nữa có thể nhắc cậu ấy ăn tối không?”
Cuộc gọi kết thúc rất nhanh.
Lâm Kỳ nhìn vẻ mặt cô rồi hỏi: “Sao thế?”
Châu Vận đặt điện thoại xuống bàn. “Anh ấy vẫn chưa ăn tối.”
“…” Lâm Kỳ bật cười bất lực. “Được rồi. Tớ rút lại lời lúc nãy.”
“Lời gì?”
“Không phải cậu đứng về phía anh ta.” Cô ấy chống cằm nhìn cô. “Là từ đầu tới giờ cậu chưa từng thật sự đứng ở phía đối lập với anh ta.”
Lâm Kỳ rời khỏi studio lúc gần sáu giờ tối.
Trước khi đi cô ấy còn đứng ở cửa nhìn Châu Vận vài giây rồi mới nói: “Tớ không bênh Mạnh tổng.”
“Ừm.”
“Nhưng hai người rõ ràng vẫn còn muốn nói chuyện với nhau.” Lâm Kỳ kéo cao khăn quàng cổ. “Vậy thì đừng biến mọi thứ thành chiến tranh lạnh.”
Cửa đóng lại rất khẽ phía sau. Studio lại trở về yên tĩnh.
Châu Vận đứng cạnh bàn bếp một lúc rồi cuối cùng vẫn mở điện thoại. Khung chat với Mạnh Thời Uyên vẫn dừng ở mấy tin nhắn từ trưa.
Cô nhìn vài giây rồi nhắn:
“Anh ăn tối chưa?”
Tin nhắn được xem gần như ngay lập tức.
“Chưa.”
Châu Vận nhíu mày.
“Bây giờ đã gần bảy giờ rồi.”
“Cuộc họp chưa xong.”
Cô nhìn màn hình rất lâu rồi mới gõ tiếp:
“Thuốc giảm đau đâu?”
Lần này đầu bên kia im lặng lâu hơn hẳn.
Một lúc sau mới trả lời:
“Tống Hiển nói với em?”
“Ừm.”
“Không nghiêm trọng.”
Châu Vận gần như bật cười. Đúng là kiểu trả lời của Mạnh Thời Uyên.
Cô mở tủ lạnh nhìn qua một lượt rồi lấy nguyên liệu ra khỏi ngăn mát. Động tác làm tới giữa chừng cô mới nhận ra mình đang làm gì.
Mười phút sau, điện thoại lại rung.
“Tôi qua lấy áo khoác muộn hơn một chút.”
Châu Vận nhìn dòng chữ kia rồi chậm rãi gõ:
“Không cần qua studio nữa.”
Khoảng vài giây sau, màn hình hiện chữ “đang nhập”.
“?”
Cô nhìn ký hiệu đó một lúc rồi nhắn tiếp:
“Em mang qua công ty cho anh.”
Lần này Mạnh Thời Uyên gọi thẳng lại.
Châu Vận bắt máy, còn chưa kịp lên tiếng đã nghe giọng anh phía bên kia. “Không cần.”
“Anh còn họp bao lâu?”
“Khoảng một tiếng nữa.”
“Vậy đúng lúc.”
“Châu Vận.”
Giọng anh thấp hẳn xuống. Cô gần như nhìn thấy được vẻ mặt anh lúc này qua điện thoại. Có lẽ anh đang nghĩ cô miễn cưỡng vì chuyện thuốc giảm đau Tống Hiển nói ra.
“Em chỉ tiện đường thôi.” Cô nói trước khi anh kịp mở miệng tiếp. “Anh đừng nghĩ nhiều.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Rồi anh rất khẽ đáp: “Ừm.”
Tám giờ hơn, Châu Vận tới trụ sở Tập đoàn Mạnh Thị.
Trời bắt đầu mưa lất phất trở lại. Tòa nhà vẫn còn sáng đèn gần như toàn bộ. Nhân viên lễ tân hiển nhiên đã quen mặt cô, vừa nhìn thấy đã lập tức đứng dậy.
“Châu tiểu thư.”
“Mạnh tổng còn họp?”
“Vẫn đang ở tầng trên.”
Cô gật đầu rồi đi thẳng vào thang máy.
Cửa phòng họp tầng cao nhất chưa đóng hẳn. Châu Vận vừa bước ra hành lang đã nghe tiếng người nói chuyện bên trong. Cô vốn định chờ ở khu lounge phía ngoài, nhưng cửa phòng họp đúng lúc mở ra.
Một nhóm quản lý cấp cao đi ra trước. Mạnh Thời Uyên là người cuối cùng bước ra khỏi phòng.
Anh vẫn mặc sơ mi đen từ sáng, cà vạt đã tháo xuống từ lúc nào. Có lẽ cuộc họp kéo dài rất lâu nên giữa chân mày còn đọng lại cảm giác mệt mỏi rất rõ.
Động tác của anh khựng lại khi nhìn thấy cô.
Toàn bộ hành lang cũng im đi một giây rất ngắn.
Mấy quản lý đứng gần đó gần như lập tức hiểu ý, nhanh chóng chào rồi rời đi trước. Chỉ còn Tống Hiển đứng cạnh cửa phòng họp nhìn hai người một lượt.
“Thuốc ở phòng làm việc cậu.” Anh ta nói với Mạnh Thời Uyên rồi quay sang Châu Vận gật đầu xem như chào hỏi. “Tôi xuống trước.”
Hành lang chỉ còn lại hai người.
Châu Vận đưa túi giấy trong tay cho anh. “Áo khoác của anh.”
Mạnh Thời Uyên không nhận ngay. Ánh mắt anh dừng trên cô vài giây rồi mới hỏi: “Em tự lái xe tới?”
“Ừm.”
“Trời đang mưa.”
“Có ô.”
Anh im lặng. Rõ ràng vẫn còn rất nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ đưa tay nhận lấy túi giấy từ cô.
Châu Vận nhìn anh một lúc rồi hỏi: “Thuốc đâu?”
“Trong văn phòng.”
“Anh chưa uống?”
“Quên.”
Cô gần như muốn cười vì câu trả lời đó.
“Mạnh tổng.” Châu Vận khoanh tay nhìn anh. “Anh năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
Khóe môi Mạnh Thời Uyên hơi động rất nhẹ.
Lần đầu tiên từ sau buổi chiều ở biệt viện, vẻ căng cứng trên người anh mới dịu xuống một chút.
“Ba mươi hai.”
“Vậy mà còn quên uống thuốc.”
“Không nghiêm trọng.”
“Anh có thể đổi câu khác được không?”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô rất lâu rồi cuối cùng thấp giọng đáp: “Được.”
Văn phòng tầng cao nhất vẫn sáng đèn.
Sau khi vào trong, Mạnh Thời Uyên cởi áo khoác đặt sang một bên rồi đi lấy thuốc từ ngăn kéo cạnh bàn làm việc. Châu Vận đứng gần cửa kính nhìn xuống Bắc Kinh dưới cơn mưa đêm. Đèn xe kéo thành từng vệt sáng dài giữa những con đường ướt nước.
Không ai nói chuyện ngay.
Cảm giác lúc này rất lạ. Không còn giống khoảng căng thẳng ở biệt viện chiều qua, nhưng cũng chưa hoàn toàn quay về như trước. Giữa hai người giống như có thêm một lớp hiểu biết mới, cần thời gian để làm quen lại.
Mạnh Thời Uyên uống thuốc xong mới đặt ly nước xuống bàn.
“Ăn tối chưa?” Châu Vận hỏi.
“Chưa.”
Cô quay đầu nhìn anh. “Em đoán được.”
“Em thì sao?”
“Ăn rồi.”
Mạnh Thời Uyên khẽ gật đầu. Ánh mắt anh dừng trên chiếc túi giữ nhiệt cô đặt cạnh sofa vài giây rồi lại nhìn sang cô.
Châu Vận bình thản mở túi ra. “Nhưng em có mang thêm.”
Không khí trong phòng im lặng một lúc ngắn.
“Mua trên đường?” Anh hỏi.
“Em nấu.”
Động tác cầm ly nước của Mạnh Thời Uyên hơi khựng lại rất nhẹ.
Châu Vận không nhìn anh nữa, chỉ cúi xuống lấy hộp thức ăn ra đặt lên bàn trà phía trước sofa. “Không phải vì thấy anh đáng thương.”
“Ừm.”
“Cũng không phải vì chuyện thuốc giảm đau.”
“Ừm.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh. “Anh đừng trả lời kiểu đó nữa.”
Lần này khóe môi Mạnh Thời Uyên thật sự cong lên rất nhẹ.
Rất ngắn thôi. Nhưng đủ để Châu Vận nhận ra anh cuối cùng cũng thả lỏng được một chút từ sau hôm qua.
Mùi cháo nóng nhanh chóng lan trong văn phòng. Ngoài cửa kính, mưa vẫn chưa ngừng. Tiếng gõ bàn phím từ khu thư ký bên ngoài đã gần như biến mất, có lẽ nhân viên tăng ca cũng sắp về hết.
Mạnh Thời Uyên ngồi xuống sofa đối diện cô. “Em không cần phải qua đây.”
“Em biết.”
“Vậy sao còn tới?”
Châu Vận im lặng vài giây rồi mới đáp: “Vì em không muốn hai người cứ tránh nhau mãi.”
Ánh mắt anh dừng trên cô.
“Chuyện hôm qua…” Cô cúi xuống mở nắp hộp cháo. “Em vẫn còn đang nghĩ.”
“Ừm.”
“Nhưng nghĩ tiếp không có nghĩa là muốn kết thúc.”
Bàn tay đặt trên đầu gối của Mạnh Thời Uyên khẽ siết lại. Rất nhỏ.
Nếu là trước đây Châu Vận có lẽ sẽ không nhận ra. Nhưng bây giờ cô bắt đầu hiểu anh hơn trước rất nhiều. Hiểu rằng phần lớn cảm xúc của anh đều nằm ở những phản ứng rất nhỏ như vậy.
Cô đưa thìa cho anh. “Ăn đi.”
Mạnh Thời Uyên nhận lấy nhưng không động ngay. “Em không cần ép mình bình thường hóa mọi thứ.”
“Em không ép.”
“Châu Vận.”
“Thật mà.” Cô tựa lưng vào sofa, nhìn màn mưa phía ngoài cửa kính. “Em chỉ cảm thấy… chuyện đã tới đây rồi thì cũng không thể giả vờ chưa từng xảy ra.”
Ngoài hành lang có tiếng bước chân rất khẽ rồi nhanh chóng đi xa. Có lẽ thư ký tới xác nhận lịch ngày mai. Trong văn phòng chỉ còn ánh đèn vàng dịu phía bàn trà và tiếng mưa ngoài cửa kính.
Mạnh Thời Uyên ăn được vài thìa rồi mới thấp giọng hỏi: “Hôm nay em ở studio cả ngày?”
“Ừm. Lâm Kỳ qua một lúc.”
“Cô ấy nói gì?”
“Bảo anh không giống kiểu người sống như phim.”
Khóe môi anh hơi động nhẹ. “Đó là khen hay chê?”
“Khó nói.”
Châu Vận nhìn anh thêm vài giây rồi chậm rãi lên tiếng: “Mạnh Thời Uyên.”
“Ừm?”
“Sau khi gặp lại em ở gala… anh từng nghĩ sẽ nói sự thật không?”
Anh im lặng.
Rất lâu sau mới đáp: “Có.”
“Rồi vì sao không nói?”
“Lúc đầu nghĩ không cần thiết.”
“Sau đó?”
Ánh mắt anh dừng trên cô lâu hơn.
“Sau đó càng lúc càng khó mở miệng.”
Câu trả lời này quá thật. Không phải kiểu biện minh hoàn hảo thường thấy. Chỉ đơn giản là một chuyện bị kéo dài quá lâu, lâu tới mức người trong cuộc không biết nên bắt đầu từ đâu nữa.
Châu Vận cúi đầu xoay nhẹ ly nước ấm trong tay. “Thật ra em hiểu.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô.
“Nếu đổi lại là em…” Cô khẽ thở ra. “Có lẽ em cũng sẽ sợ.”
Ngoài cửa kính, một tia chớp lóe lên rất xa phía cuối đường chân trời. Ánh sáng trắng phản chiếu qua lớp kính rồi nhanh chóng biến mất. Châu Vận gần như khựng lại theo bản năng.
Mạnh Thời Uyên lập tức nhìn cô. “Sợ?”
Cô im lặng hai giây rồi mới gật đầu rất nhẹ. Đây là chuyện anh đã biết từ lâu. Nhưng lần này cảm giác lại khác hẳn. Bởi vì bây giờ cả hai đều hiểu nỗi sợ ấy bắt đầu từ đâu.
Bình luận
Đang tải bình luận...