Chương 32
Hai ngày sau, Bắc Kinh có tuyết đầu mùa. Không lớn. Chỉ là những hạt trắng rất mỏng rơi chậm ngoài cửa kính tầng cao tập đoàn Mạnh Thị. 8h sáng, phòng họp đã kín người.
“Mạnh tổng, bên Tần gia muốn xác nhận lại lịch dùng bữa cuối tuần.” thư ký nói rất cẩn thận.
“Không cần xếp.”
“Phu nhân đã đồng ý trước rồi.”
Ngón tay Mạnh Thời Uyên gõ nhẹ lên mặt bàn ba cái. Dừng.
“Vậy hủy đi.”
Không khí trong phòng họp trầm xuống vài giây. Thư ký hơi khựng lại.
“Vâng.”
Tống Hiển ngồi phía đối diện nhìn phản ứng đó rồi rất chậm cúi xuống uống cà phê để giấu nụ cười. Cuộc họp tiếp tục thêm gần 1 tiếng. Nhưng rõ ràng tâm trạng Mạnh Thời Uyên không tốt. Anh vẫn bình tĩnh. Vẫn xử lý công việc chính xác như thường lệ. Chỉ là khí áp thấp hơn hẳn. Không ai dám nói nhiều câu thừa. Sau khi mọi người rời đi gần hết, Tống Hiển mới đóng laptop lại.
“Tôi bắt đầu thấy thương phòng thư ký rồi.”
“Cậu có việc gì?”
“Có.” Anh chống tay lên bàn. “Cậu định chiến tranh lạnh với cả Tần gia luôn à?”
“Không liên quan họ.”
“Vậy liên quan ai?”
Mạnh Thời Uyên không trả lời. Ngoài cửa kính, tuyết vẫn rơi rất nhẹ giữa những tòa nhà cao tầng. Tống Hiển nhìn anh vài giây rồi thở dài.
“Thời Uyên.”
“Ừ?”
“Cậu định để cô ấy ở trạng thái này bao lâu nữa?”
“Trạng thái gì?”
“Người ngoài nhìn vào đã biết hai người thích nhau.” Anh nhíu mày. “Chỉ còn cậu là vẫn giữ cái kiểu nửa bước.”
Ngón tay anh khẽ dừng trên tablet.
“Tôi không muốn ép cô ấy.”
“Cậu có chắc là không phải đang ép chính mình không?”
Không khí trầm xuống. Tống Hiển đứng dậy chỉnh lại tay áo.
“Dù sao tôi cũng nhắc trước.” Anh nhìn đồng hồ. “Nếu cậu còn tiếp tục chậm như vậy, sớm muộn cũng có người khác nhận ra cô ấy quan trọng với cậu.”
Ánh mắt Mạnh Thời Uyên hơi lạnh đi rất nhẹ.
“Ý cậu là gì?”
“Ý tôi là thế giới của cậu không sạch sẽ như studio của cô ấy.” Tống Hiển đáp thẳng. “Cậu càng kéo dài, cô ấy càng dễ bị kéo vào mớ phiền phức này.”
Câu nói khiến cả căn phòng im bặt. Mạnh Thời Uyên nhìn màn tuyết ngoài cửa kính rất lâu. Rồi cầm điện thoại lên.
“Mạnh tổng?” thư ký ngoài cửa lập tức đáp.
“Hủy toàn bộ lịch chiều.”
“... Vâng?”
“Tôi ra ngoài.”
Sau khi cúp máy, Tống Hiển nhướng mày.
“Ồ.”
“Cậu rất phiền.”
“Tôi biết.” Anh bật cười. “Nhưng cuối cùng cậu cũng chịu hành động rồi.”
40 phút sau, chiếc Maybach dừng trước khu 798 phủ tuyết trắng mỏng. Mạnh Thời Uyên bước xuống xe. Áo khoác đen gần như hòa vào trời đông xám lạnh. Studio của Châu Vận vẫn sáng đèn. Anh đứng trước cửa vài giây rồi mới gõ. Tiếng bước chân rất nhanh vang lên bên trong. Cửa mở ra. Châu Vận mặc áo len rộng màu kem, tóc buộc lỏng sau gáy. Trên tay còn dính màu xanh cobalt.
“Mạnh tổng?” Cô rõ ràng bất ngờ. “Sao anh lại ở đây?”
“Đi ngang.”
Cô bật cười ngay lập tức.
“Anh hết lừa được tôi rồi.”
Khóe môi anh rất nhẹ.
“Ừ.”
Châu Vận tránh sang một bên cho anh vào. Studio hôm nay ấm hơn bình thường. Có mùi cà phê mới pha và mùi sơn dầu quen thuộc.
“Mưa tuyết mà anh còn ra ngoài?” cô đóng cửa lại. “Không họp à?”
“Hủy rồi.”
“Hả?”
“Không quan trọng.”
Cô nhìn anh vài giây. Rồi dường như nhận ra điều gì đó khác thường.
“Mạnh tổng.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Ừ?”
“Có chuyện gì à?”
Anh tháo găng tay đặt lên bàn rồi nhìn cô. Rất lâu. Lâu tới mức Châu Vận bắt đầu thấy tim mình đập nhanh hơn.
“Mạnh tổng?”
“Tôi hỏi cô chuyện này được không?”
“Ừ.”
“Cô có đang tránh tôi không?”
Cô ngẩn ra.
“Không có.”
“Thật à?”
“Ừ.” Cô kéo nhẹ tay áo. “Sao anh hỏi vậy?”
“Mấy hôm nay cô trả lời tin nhắn chậm hơn.”
Không khí trong studio im ắng. Châu Vận gần như không ngờ anh lại để ý cả chuyện đó.
“Tôi...” cô khựng vài giây. “Tôi chỉ nghĩ hơi nhiều thôi.”
“Nghĩ gì?”
“Rất nhiều thứ.”
“Ví dụ?”
Cô cúi xuống nhìn vệt sơn trên tay mình.
“Tôi thấy khoảng cách giữa chúng ta hơi lớn.”
Ánh mắt anh dừng trên cô.
“Vì chuyện Tần gia?”
“Một phần.”
“Còn gì nữa?”
“Thế giới của anh.” cô cười rất nhẹ. “Tôi thật sự không quen.”
“Tôi chưa từng yêu cầu cô phải quen.”
“Nhưng nếu...” Châu Vận dừng lại giữa chừng rồi lắc đầu. “Thôi bỏ đi.”
“Cô cứ nói.”
“Không.”
“Mạnh tổng.” cô ngẩng lên nhìn anh. “Anh có biết điều nguy hiểm nhất ở anh là gì không?”
“Không.”
“Anh luôn khiến người khác cảm thấy mình rất đặc biệt.”
Không khí giữa hai người gần như dừng lại. Tuyết ngoài cửa kính vẫn rơi rất chậm. Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây rồi rất thấp giọng hỏi:
“Cô nghĩ tôi đối xử với ai cũng vậy à?”
Châu Vận không trả lời được ngay. Bởi vì ánh mắt anh lúc này quá trực tiếp. Quá nghiêm túc.
“Mạnh tổng...”
Anh bước lại gần hơn một chút. Không quá sát. Nhưng đủ để khoảng cách giữa hai người thay đổi hẳn.
“Tôi không thích mập mờ.” giọng anh rất thấp. “Cô biết mà.”
Tim cô đập mạnh tới mức gần như nghe thấy rõ.
“Ừ.”
“Tôi cũng không có thời gian chơi trò đoán ý.”
Ngón tay cô vô thức siết chặt mép áo len.
“Mạnh tổng...”
Lần này anh không để cô né tiếp nữa. Ánh mắt vẫn giữ nguyên trên cô. Rất bình yên. Rất chắc chắn.
“Châu Vận.” anh gọi tên cô lần đầu tiên. “Tôi thích em.”
Bình luận
Đang tải bình luận...