Chương 11
Khách sạn vẫn còn trong giai đoạn cải tạo cuối. Mùi gỗ mới, bụi xi măng và sơn còn rất rõ trong không khí. Tiếng máy khoan vọng từ tầng dưới lên theo từng nhịp ngắt quãng. Châu Vận đứng giữa hành lang phía đông, tay cầm bảng màu và tablet, ngẩng đầu nhìn dãy đèn vừa lắp xong.
“Ánh sáng lạnh quá.” Cô nói.
Quản lý dự án lập tức quay sang nhân viên kỹ thuật. “Đổi thông số thử xem.”
“Không cần đổi hết.” Châu Vận bước tới gần bức tường mẫu. “Chỉ cần giảm độ trắng.”
“Mức bao nhiêu?”
“Khoảng 15%.”
Người kỹ thuật gật đầu rồi bắt đầu chỉnh hệ thống. Châu Vận lùi lại vài bước nhìn tổng thể lần nữa.
“Mạnh tổng tới chưa?” cô hỏi.
“Vừa vào thang máy rồi.”
Cô gật đầu rồi tiếp tục xem bản phối vật liệu trên tablet. Khoảng hai phút sau, tiếng bước chân ổn định vọng lại từ cuối hành lang. Không cần quay đầu cô cũng đoán được là ai. Mạnh Thời Uyên mặc áo sơ mi đen rất đơn giản, áo khoác vắt trên tay.
“Chào Mạnh tổng.”
“Ừ.” Anh dừng cạnh cô. “Tiến độ thế nào?”
“Ổn hơn lần trước.”
Anh nhìn dãy đèn mới đổi màu.
“Khác thật.”
“Tôi đã nói ánh sáng trắng quá lạnh.”
“Tôi nhớ.”
Quản lý dự án đứng bên cạnh nhìn hai người vài giây rồi rất thức thời kiếm cớ đi kiểm tra khu khác. Hành lang chỉ còn lại tiếng bước chân công nhân phía xa. Châu Vận cúi xuống xem lại bản vẽ.
“Chiều nay tôi muốn kiểm tra lounge tầng trên.”
“Tôi đi cùng cô.”
“Anh không họp à?”
“5h mới bắt đầu.”
Cô hơi ngẩng lên nhìn anh.
“Mạnh tổng gần đây khá rảnh.”
“Không hẳn.”
“Vậy chắc dự án này quan trọng thật.”
“Ừ.”
Câu trả lời quá ngắn khiến cô không biết anh đang nói về khách sạn hay chuyện khác. Hai người đi lên tầng 17 bằng thang máy công trường. Không gian nhỏ và hơi tối. Tiếng dây cáp kéo rất rõ. Châu Vận đứng cạnh bảng điều khiển nhìn số tầng nhảy chậm từng chút một.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh có bao giờ thấy công trường thú vị không?”
“Không.”
Cô bật cười. “Anh trả lời thật nhanh.”
“Vì tôi không cần suy nghĩ.”
“Vậy tại sao anh vẫn thường tự tới?”
“Muốn nhìn tận mắt.”
“Anh không tin báo cáo?”
“Tôi tin.” Mạnh Thời Uyên nhìn cửa thang máy phía trước. “Nhưng tôi thích tự xác nhận hơn.”
Cửa thang mở ra tầng 17. Khu lounge đang hoàn thiện gần xong. Ánh sáng vàng phản lên sàn đá thành từng mảng ấm hơn trước rất nhiều. Châu Vận vừa bước vào đã dừng lại giữa phòng. Cô luôn nhìn nguồn sáng đầu tiên. Thói quen gần như vô thức. Mạnh Thời Uyên đứng phía sau cô vài bước.
“Đẹp hơn rồi.” cô nói nhỏ.
“Ừ.”
“Ít nhất giờ nơi này trông giống có người sẽ sống ở đây.”
Anh nhìn cô.
“Cô luôn dùng từ đó.”
“Từ nào?”
“Sống.”
Châu Vận nghiêng đầu suy nghĩ một chút.
“Vì nhiều nơi quá hoàn hảo.” Cô bước chậm quanh lounge. “Hoàn hảo tới mức không ai thật sự muốn ở lại.”
“Còn cô?”
“Tôi thích nơi có dấu vết.”
“Ví dụ?”
“Ly nước đặt quên.” Cô chỉ lên quầy bar. “Sách mở dở. Ánh đèn chưa tắt.”
Mạnh Thời Uyên im lặng nghe. Ngón trỏ gõ nhẹ lên cạnh bàn ba cái. Dừng.
“Nghe rất cụ thể.”
“Tôi quan sát nghề nghiệp thôi.”
“Cô cũng hay quan sát người khác.”
“Có lẽ.”
Châu Vận đang cúi xuống chỉnh lại mẫu vải trên sofa thì toàn bộ tầng bất ngờ tối sầm. Tiếng điện cắt vang lên rất ngắn. Sau đó chỉ còn ánh sáng mờ từ cửa kính cuối hành lang. Một công nhân phía xa lập tức lên tiếng.
“Mất điện tạm thời thôi!”
Không gian rộng lớn đột nhiên trầm hơn hẳn. Châu Vận đứng khựng lại. Bàn tay đang cầm tablet siết chặt hơn một chút. Mạnh Thời Uyên nhìn cô.
“Không sao.” Anh nói rất bình tĩnh. “Khoảng 5 phút.”
“Ừm.”
Cô đáp rất nhanh nhưng không di chuyển. Bên ngoài trời chiều đang chuyển âm. Một tia chớp lóe rất xa sau lớp mây xám. Dù chưa có tiếng sấm, vai Châu Vận đã hơi cứng lại. Mạnh Thời Uyên bước tới gần hơn một chút.
“Cô muốn xuống dưới không?”
“Không cần.” Cô lắc đầu. “Tôi ổn.”
Anh không nói thêm. Chỉ đứng cạnh cô thay vì quay đi nghe điện thoại như thường ngày. Không gian tối khiến tiếng công trường phía xa nghe nhỏ đi nhiều. Châu Vận nhìn ánh đèn thành phố lờ mờ ngoài cửa kính.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh có sợ gì không?”
Câu hỏi tới rất bất ngờ. Mạnh Thời Uyên im hai giây.
“Có.”
“Cái gì?”
“Không nhớ.”
Cô quay sang nhìn anh trong bóng tối mờ.
“Đó là kiểu trả lời né tránh.”
“Có thể.”
“Anh thật sự rất khó hỏi chuyện riêng.”
“Cô vẫn đang hỏi.”
“Vì anh chưa bảo tôi dừng.”
Ánh mắt anh dừng trên gương mặt cô lâu hơn một nhịp. Ngoài trời cuối cùng cũng vang lên tiếng sấm đầu tiên. Âm thanh không lớn. Nhưng Châu Vận gần như lập tức quay đầu nhìn xuống sàn. Rất nhanh. Như phản xạ cơ thể. Mạnh Thời Uyên đưa tay cầm lấy tablet trên tay cô trước khi nó trượt xuống. Đầu ngón tay hai người chạm nhau rất ngắn. Tay anh lạnh.
“Tôi giữ giúp cô.”
“Cảm ơn.”
Giọng cô nhỏ hơn bình thường một chút. Không gian lại lặng đi. Mưa bắt đầu rơi lộp bộp lên lớp kính lớn ngoài lounge.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh có thấy tôi phiền không?”
“Không.”
“Ngay cả lúc tôi cứ sửa hết thứ này tới thứ khác?”
“Cô sửa đúng.”
“Nhưng người khác đều sợ anh.”
“Cô có sợ không?”
Châu Vận im vài giây.
“Tôi tưởng là có.”
“Còn bây giờ?”
Cô ngẩng đầu nhìn anh. Ánh sáng ngoài trời rất yếu, chỉ đủ để thấy đường nét gương mặt anh mờ trong bóng tối.
“Bây giờ...” Cô cười nhẹ. “Tôi thấy anh hơi khó hiểu hơn.”
Khóe môi Mạnh Thời Uyên động rất nhẹ. Đúng lúc đó điện bật trở lại. Toàn bộ lounge sáng lên lần nữa. Ánh đèn vàng phủ xuống không gian vừa rồi còn tối mờ. Châu Vận chớp mắt một cái rồi hơi quay đi như vừa tỉnh khỏi thứ gì đó rất ngắn. Quản lý dự án chạy lên từ cuối hành lang.
“Xin lỗi Mạnh tổng, hệ thống vừa thử điện.”
“Không sao.”
“Mọi thứ ổn chứ?”
“Ổn.” Châu Vận đáp trước.
Cô bước lùi lại khỏi chỗ đứng cạnh anh rất tự nhiên. Khoảng cách vừa rồi biến mất nhanh như chưa từng tồn tại.
“Màu đèn hiện tại được rồi.” Cô cúi xuống lấy lại tablet. “Đừng đổi nữa.”
Quản lý dự án gật đầu liên tục.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Mạnh tổng, 4h40 rồi.”
Anh nhìn đồng hồ.
“Ừ.”
Châu Vận đóng tablet lại.
“Anh phải đi họp đúng không?”
“Ừ.”
“Vậy tôi xem nốt bên này là được.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây.
“Để tài xế đưa cô về.”
“Không cần đâu.”
“Trời sắp mưa lớn.”
“Studio tôi gần mà.”
Anh im lặng rất ngắn rồi vẫn gật đầu.
“Được.”
Châu Vận chờ thêm nửa giây như thể nghĩ anh sẽ nói thêm gì đó. Nhưng anh chỉ cầm áo khoác lên.
“Tôi đi trước.”
“Ừm.” Cô cười nhẹ. “Tạm biệt Mạnh tổng.”
Mạnh Thời Uyên rời lounge. Tiếng bước chân anh dần xa khỏi hành lang. Châu Vận đứng yên tại chỗ vài giây rồi mới cúi xuống mở lại tablet. Nhưng màn hình vẫn dừng ở một trang trắng chưa ghi gì thêm.
Bình luận
Đang tải bình luận...