Chương 44
Studio rất yên ắng. Ngoài cửa kính, gió đêm thổi qua lớp tuyết cũ tạo thành tiếng xào xạc rất nhẹ. Châu Vận vẫn ôm Mạnh Thời Uyên. Không quá chặt. Chỉ vừa đủ để người kia biết mình không còn phải căng nữa. Mùi gỗ đàn hương nhạt quen thuộc quanh cô lúc này gần hơn bình thường rất nhiều.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh thả lỏng chút đi.”
Giọng cô rất nhỏ cạnh vai anh. Mạnh Thời Uyên không đáp ngay. Nhưng bàn tay đặt sau lưng cô cuối cùng cũng chậm rãi siết lại thêm một chút. Rất nhẹ. Rất cẩn thận. Giống anh vẫn chưa quen với việc có người ôm mình như thế này. Tim Châu Vận mềm xuống rõ rệt. Cô chưa từng nghĩ người đàn ông luôn lạnh và kiểm soát kia lại có lúc khiến cô thấy đau lòng như vậy.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Anh biết không.”
“Gì?”
“Anh thật sự rất dễ khiến người ta muốn chiều.”
Khóe môi anh hơi động.
“Em đang nói ngược.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Không có.” cô bật cười nhỏ. “Anh lúc nào cũng giống đang tự ép mình.”
Không khí trong studio lặng lại thêm vài giây. Rồi Mạnh Thời Uyên cuối cùng cũng chậm rãi buông cô ra một chút. Khoảng cách giữa hai người kéo giãn rất ngắn. Vẫn rất gần. Rất nguy hiểm. Ánh đèn vàng mềm phản lên gọng kính anh thành quầng sáng nhạt. Châu Vận ngẩng lên nhìn anh. Rồi khựng lại rất nhỏ. Ánh mắt anh lúc này hoàn toàn khác bình thường. Không còn lạnh. Cũng không còn giữ khoảng cách. Chỉ rất sâu. Rất trực diện. Tim cô bắt đầu đập nhanh hơn.
“Mạnh tổng...” cô gọi rất khẽ.
“Ừ?”
Giọng anh thấp tới mức gần như tan trong không khí. Khoảng cách hiện tại quá gần. Cô nhìn thấy rõ cả hơi mệt còn sót lại nơi đáy mắt anh. Cũng nhìn thấy thứ gì đó mềm hơn rất nhiều đang chậm rãi lộ ra.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Anh lại nhìn em kiểu đó.”
“Kiểu nào?”
“Kiểu...” cô vô thức siết tay áo anh. “Rất khó chống đỡ.”
Khóe môi anh hơi cong lên. Rất nhẹ. Rồi ánh mắt anh dừng xuống môi cô chỉ một thoáng ngắn. Nhưng đủ khiến tim cô lệch hẳn một nhịp. Không khí trong studio gần như ngừng lại. Châu Vận nhận ra chuyện gì sắp xảy ra quá muộn. Hoặc có lẽ cô vốn không muốn né.
“Mạnh tổng...” giọng cô nhỏ hơn lúc nãy rất nhiều.
“Ừ?”
“Lần này...” cô hít nhẹ một hơi. “Em sẽ không hỏi giữa chừng nữa.”
Không khí khựng lại cực nhẹ sau chữ “em”. Nhưng lần này không ai sửa nữa. Ánh mắt Mạnh Thời Uyên gần như tối hẳn đi trong một giây rất ngắn. Rồi anh đưa tay chạm nhẹ lên tóc cô. Động tác chậm và dịu dàng tới mức tim cô mềm xuống hoàn toàn.
“Châu Vận.”
“Hửm?”
“Tôi hôn em được không?”
Cô nhìn anh vài giây. Rồi cuối cùng rất khẽ gật đầu. Không còn điện thoại. Không còn ai cắt ngang. Mạnh Thời Uyên cúi xuống rất chậm. Giống vẫn luôn kiên nhẫn với cô như vậy. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp từng chút một. Tim Châu Vận đập mạnh tới mức gần như đau nhẹ trong lồng ngực. Rồi môi anh chạm xuống. Rất nhẹ. Rất chậm. Nụ hôn đầu tiên mềm tới mức gần như không thật. Không vội. Không mãnh liệt. Chỉ có hơi lạnh quen thuộc của anh và nhịp thở cả hai chậm rãi hòa vào nhau giữa studio yên tĩnh. Châu Vận vô thức siết nhẹ tay áo anh hơn. Mạnh Thời Uyên lập tức dừng lại một chút như sợ cô khó chịu. Nhưng cô lại kéo gần anh hơn rất khẽ. Tim anh lệch đi một nhịp rõ ràng. Nụ hôn thứ hai sâu hơn lần đầu rất nhẹ. Vẫn chậm. Vẫn cực kỳ dịu dàng. Nhưng lần này đã thật sự mang theo cảm xúc rõ rệt. Ngoài cửa kính, tuyết cũ phản ánh đèn thành phố thành ánh sáng trắng mờ. Máy sưởi rung khẽ nơi góc phòng. Cả studio chỉ còn tiếng hít thở rất nhẹ giữa hai người. Rất lâu sau Mạnh Thời Uyên mới chậm rãi rời ra. Khoảng cách vẫn gần tới mức chóp mũi gần như còn chạm nhau. Châu Vận mở mắt chậm hơn anh một chút. Tai đỏ hoàn toàn. Tim còn đập loạn.
“Mạnh tổng...” cô gọi nhỏ tới mức gần như không thành tiếng.
“Ừ?”
Giọng anh khàn hơn bình thường rất rõ. Điều đó khiến tim cô mềm thêm một chút.
“Anh...” cô cắn môi rất nhẹ. “Anh hôn giỏi hơn em tưởng.”
Không khí ngừng lại đúng một giây. Sau đó khóe môi Mạnh Thời Uyên cuối cùng cong lên rõ ràng.
“Cảm ơn?”
Châu Vận bật cười ngay lập tức rồi úp mặt vào vai anh vì xấu hổ.
“Trời ạ.”
Bàn tay anh rất tự nhiên đặt sau lưng cô lần nữa. Lần này không còn cẩn thận như lúc đầu nữa. Giống anh đã thật sự quen với việc ôm cô vào lòng.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Tim em đập nhanh quá.”
“Ừ.”
“Anh còn bình tĩnh được à?”
“Không hẳn.”
Cô ngẩng lên nhìn anh đầy nghi ngờ.
“Thật?”
“Ừ.”
“Em không tin.”
Ngón tay anh rất khẽ nâng cằm cô lên. Ánh mắt thấp xuống nhìn cô vài giây. Rồi giọng trầm hẳn đi.
“Vậy muốn thử lại không?”
Châu Vận đứng hình hoàn toàn trong hai giây. Tai nóng tới mức gần như bốc khói.
“Mạnh tổng...” cô ôm mặt. “Anh thật sự học hư rồi.”
Bình luận
Đang tải bình luận...