Chương 6
Ngày hôm sau. Đêm Bắc Kinh cuối thu lạnh hơn dự báo.
Mạnh Thời Uyên ngồi phía sau xe, ánh đèn đường lướt qua cửa kính thành từng dải sáng ngắn. Áo khoác của anh vẫn đang ở chỗ Châu Vận.
Tài xế nhìn gương chiếu hậu. “Mạnh tổng, về thẳng CBD chứ?”
Anh im lặng vài giây.
“Qua studio của cô Châu trước.”
“Vâng.”
Chiếc xe rẽ khỏi đường lớn, đi vào khu phố gần 798 Art Zone. Không gian yên tĩnh hơn trung tâm rất nhiều. Một vài cửa hàng vẫn sáng đèn, nhưng phần lớn đã kéo cửa xuống gần hết. Điện thoại trên tay anh sáng lên vì tin nhắn công việc. Tống Hiển gửi lịch họp ngày mai cùng vài tài liệu chỉnh sửa thiết kế. Bên dưới còn thêm một câu.
“Châu tiểu thư sửa lounge khá đẹp.”
Mạnh Thời Uyên đọc xong rồi khóa màn hình. Ngón trỏ gõ nhẹ lên thành điện thoại ba cái. Dừng.
Xe đứng trước tòa nhà studio lúc 23h15. Tầng hai vẫn sáng đèn. Châu Vận đang đứng trước cửa dưới nhà, tay ôm áo khoác của anh.
Có lẽ cô vừa xuống đúng lúc. Tài xế bước xuống mở cửa sau. Mạnh Thời Uyên vừa ra khỏi xe thì Châu Vận đã đi tới.
“Tôi nghĩ ngày mai mới trả lại được.” Cô đưa áo khoác cho anh. “May mà anh còn chưa ngủ.”
“Cô cũng chưa ngủ.”
“Tôi vừa sửa sketch.”
Cô nói xong thì nâng túi giấy trên tay lên.
“Tôi mua thêm trà nóng.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cốc trà giấy cô đưa.
“Cho tôi?”
“Ừm.” Châu Vận cười nhẹ. “Coi như cảm ơn bữa mì.”
Anh nhận lấy. Hơi ấm từ cốc trà còn khá rõ. Gió lạnh thổi qua con phố nhỏ. Châu Vận vô thức kéo tóc ra sau tai.
“Mạnh tổng về khu CBD giờ này chắc mất khá lâu.”
“Khoảng 40 phút.”
“Vậy anh nên về sớm.”
Câu nói rất tự nhiên. Cũng rất khách sáo. Mạnh Thời Uyên nhìn cô. Dường như cô thật sự nghĩ anh chỉ tiện đường ghé qua trả áo khoác rồi sẽ đi ngay.
Anh vốn định hỏi thêm vài câu. Ví dụ studio của cô thường làm việc tới mấy giờ. Hoặc cô có thật sự ăn tối thất thường như vừa nói không. Nhưng Châu Vận đã lùi lại nửa bước.
“Tối nay cảm ơn Mạnh tổng.”
“Ừ.”
“Dự án bên khách sạn tôi sẽ sửa tiếp rồi gửi anh.”
“Không cần thức quá khuya.”
“Tôi quen rồi.”
Không khí lại trầm xuống. Đèn từ cửa sổ tầng hai hắt xuống vai cô một lớp sáng rất mỏng. Mạnh Thời Uyên nhìn thấy vài vệt màu còn dính trên đầu ngón tay cô.
Có lẽ cô vừa vẽ xong thật.
“Tôi đi lên trước nhé.”
“Được.”
Châu Vận hơi gật đầu rồi quay người đi vào cửa chính. Bước chân rất nhanh. Như thể cô sợ mình giữ anh lại quá lâu. Mạnh Thời Uyên đứng cạnh xe nhìn theo. Cửa kính tầng một phản chiếu bóng cô vài giây rồi biến mất.
Tài xế khẽ hỏi.
“Mạnh tổng, đi chứ?”
“Chờ một lát.”
“Vâng.”
Anh vẫn cầm cốc trà nóng trong tay. Nắp giấy mỏng khiến hơi nóng thoát ra rất chậm. Trên tầng hai, đèn studio lại sáng thêm. Qua lớp rèm chưa kéo kín, có thể nhìn thấy bóng người di chuyển bên trong. Mạnh Thời Uyên ngẩng lên nhìn.
Không quá lâu.
Nhưng cũng không ngắn.
Điện thoại lại rung. Lần này là cuộc gọi từ hội đồng quản trị. Anh nhìn màn hình vài giây rồi mới nghe máy.
“Ừ.”
Giọng anh thấp và bình tĩnh như thường lệ. Người bên kia nói liên tục về lịch gặp đối tác Singapore cuối tuần này. Mạnh Thời Uyên nghe hết rồi chỉ đáp ngắn gọn.
“Tôi biết rồi.”
Trong lúc cuộc gọi vẫn tiếp tục, ánh mắt anh vẫn dừng trên tầng hai. Đèn studio chưa tắt. Một lát sau, bóng Châu Vận xuất hiện cạnh cửa sổ. Cô hình như đang tìm thứ gì đó trên kệ. Rồi cô vô thức quay đầu nhìn xuống phố. Khoảng cách quá xa để nhìn rõ biểu cảm. Nhưng cô vẫn đứng yên vài giây khi thấy xe anh còn ở đó.
Mạnh Thời Uyên nghe người bên kia nói hết rồi mới đáp.
“Dời lịch sang chiều thứ Bảy.”
Anh cúp máy. Đúng lúc đó, rèm cửa tầng hai cũng được kéo lại. Ánh sáng chỉ còn hắt ra một đường rất mỏng. Tài xế nhìn đồng hồ rồi quay lại hỏi nhỏ.
“Mạnh tổng?”
Mạnh Thời Uyên cúi xuống nhìn cốc trà trong tay. Trà hoa nhài. Không quá ngọt. Anh đặt cốc cạnh ghế rồi mở cửa xe. Chiếc Maybach chậm rãi rời khỏi con phố nhỏ. Ánh đèn phía sau kéo dài trên mặt đường ướt mưa.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Trong xe rất yên tĩnh. Mạnh Thời Uyên tháo kính đặt sang một bên rồi ngả lưng ra ghế. Tài xế mở nhạc rất nhỏ. Anh nhìn dòng tin nhắn chưa đọc trên điện thoại nhưng không mở tiếp.
Một lúc sau, điện thoại lại sáng lên. Là tin nhắn từ Châu Vận.
“Trà còn nóng chứ?”
Mạnh Thời Uyên nhìn dòng chữ vài giây. Rồi trả lời.
“Vẫn còn.”
Tin nhắn hiển thị đã xem gần như ngay lập tức. Nhưng bên kia không gửi thêm gì nữa. Chiếc xe hòa vào dòng đường đêm phía trung tâm thành phố. Mạnh Thời Uyên tựa đầu vào ghế sau, ánh mắt dừng ngoài cửa kính. Ngón tay anh khẽ chạm lên nắp cốc trà. Rồi dừng lại.
Bình luận
Đang tải bình luận...