Chương 59
Câu hỏi của Châu Vận rơi xuống giữa trà thất tĩnh lặng.
“Gia đình anh liên quan chuyện năm đó?”
Mặt hồ ngoài sân bị gió thổi lay động từng vòng nhỏ. Ánh chiều cuối ngày phản chiếu lên khung cửa gỗ mở hé, kéo bóng hai người dài xuống nền nhà. Mạnh Thời Uyên đứng đối diện cô, rất lâu không lên tiếng. Anh vốn đã nghĩ tới ngày này từ rất lâu rồi, chỉ là chưa từng nghĩ sẽ thật sự nhìn thấy vẻ mặt cô lúc hỏi ra câu đó.
Mạnh phu nhân đặt chén trà xuống trước tiên. “Hai đứa tự nói chuyện đi.” Bà nhìn sang con trai mình. “Con càng kéo dài, mọi chuyện sẽ càng khó nhìn hơn thôi.”
Tiếng cửa trà thất khép lại rất khẽ phía sau.
Không gian còn lại lập tức trở nên ngột ngạt hơn nhiều.
Châu Vận vẫn đứng nguyên tại chỗ. Cô không nhìn anh ngay. Ánh mắt chỉ dừng trên mặt hồ phía ngoài, nhưng đầu óc lại hoàn toàn rối loạn. Từ tối hôm ở gallery tới giờ, ký ức trong cô bắt đầu xuất hiện ngày một rõ hơn. Không còn chỉ là cảm giác mơ hồ nữa.
Khói đặc.
Tiếng còi báo cháy.
Có người ôm cô chạy xuống cầu thang.
Và giọng nói kia.
“Đừng nhìn xuống.”
Cô bỗng thấy cổ họng mình nghẹn lại. “Người cứu em năm đó… là anh đúng không?”
Bàn tay đặt bên cạnh người Mạnh Thời Uyên hơi siết lại. Anh không phủ nhận nữa.
“Ừm.”
Một tiếng đáp rất thấp, gần như tan vào khoảng yên lặng trong phòng.
Châu Vận quay đầu nhìn anh. Đây là lần đầu tiên anh thừa nhận trực tiếp như vậy. Không né tránh. Không đổi chủ đề. Cũng không nói dối thêm nữa.
Tim cô đập mạnh tới mức đau âm ỉ.
“Vậy từ đầu anh đã nhận ra em.”
“Ừm.”
“Ngay từ gala đầu tiên?”
“Ừm.”
Cô bật cười rất khẽ nhưng trong mắt hoàn toàn không có ý cười. “Còn em thì chẳng biết gì.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô rất lâu rồi mới chậm rãi lên tiếng. “Lúc đầu tôi không định xuất hiện trước mặt em.”
“Nhưng anh vẫn xuất hiện.”
“Ừm.”
“Vẫn tới gần em.”
Anh không trả lời nữa.
Gió ngoài sân thổi qua mặt hồ mang theo hơi lạnh đầu đông. Châu Vận khẽ ôm lấy cánh tay mình theo phản xạ. Mạnh Thời Uyên gần như lập tức bước tới nửa bước rồi dừng lại, giống như cơ thể đã quen tự phản ứng trước cô nhanh hơn cả suy nghĩ.
Châu Vận nhìn động tác đó, lồng ngực bỗng nhói lên một chút.
Ngay cả lúc này anh vẫn như vậy.
Cô khẽ hỏi: “Anh bắt đầu theo dõi em từ khi nào?”
Mạnh Thời Uyên im lặng vài giây. “Sau khi em xuất viện.”
“Lúc đó em mới bao nhiêu tuổi?”
“Mười tuổi.”
Châu Vận cảm thấy đầu ngón tay mình lạnh đi rất nhanh.
Mười tuổi.
Thảo nào ký ức của cô chỉ còn lại những mảnh rất rời rạc. Cô nhớ cảm giác sợ hãi, nhớ mùi khói, nhớ có người ôm mình rất chặt, nhưng khuôn mặt lại luôn mờ đi mỗi lần cố nghĩ tới.
“Anh khi đó bao nhiêu tuổi?”
“Mười bảy.”
Cô ngẩng lên nhìn anh lần nữa.
Một thiếu niên mười bảy tuổi lao vào đám cháy cứu một đứa trẻ xa lạ.
Ý nghĩ đó khiến cô gần như không thở nổi.
“Vậy suốt những năm qua…” Giọng cô chậm dần. “Anh chỉ đứng nhìn em lớn lên như vậy?”
Ánh mắt Mạnh Thời Uyên dừng trên cô rất lâu. “Ban đầu chỉ muốn biết em sống thế nào.”
“Sau đó?”
Anh không trả lời ngay.
Tiếng nước trong ấm trà sôi rất nhỏ ở góc bàn. Hương trà đã nguội đi quá nửa, chỉ còn lại mùi nhàn nhạt trong không khí lạnh dần của buổi chiều muộn.
“Tôi thấy tranh của em trước.” Cuối cùng anh lên tiếng. “Lúc đó em còn chưa nổi tiếng.”
Châu Vận nhớ triển lãm đầu tiên của mình ở khu 798. Gallery rất nhỏ, khách cũng không nhiều. Khi ấy cô vẫn chỉ là một sinh viên mới tốt nghiệp, gần như không ai thật sự để ý tới tranh của cô.
“Anh mua tranh em từ lúc đó?”
“Ừm.”
“Vì áy náy?”
Mạnh Thời Uyên gần như đáp ngay lập tức. “Không.”
Giọng anh khàn đi rõ rệt.
“Vậy vì cái gì?”
Anh nhìn cô rất lâu.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Lúc đầu tôi chỉ muốn biết em sống có tốt không.” Bàn tay anh khẽ siết lại bên cạnh người. “Sau này nhìn tranh em nhiều quá, tôi bắt đầu biết em đang nghĩ gì.”
Châu Vận đứng im.
“Có giai đoạn em gần như không vẽ màu sáng.” Anh nói rất chậm, giống như từng câu đều đã giữ trong lòng quá lâu. “Có một năm em chỉ vẽ cửa sổ.”
Tim cô đập mạnh.
Đó là thời gian tệ nhất của cô sau đại học. Ngay cả Lâm Kỳ cũng chỉ biết cô xuống tinh thần một thời gian, không ai hiểu vì sao tranh cô khi ấy gần như chỉ còn những căn phòng đóng kín và ánh sáng lạnh.
Nhưng Mạnh Thời Uyên biết. Anh nhìn thấy tất cả từ rất lâu trước khi cô biết tới sự tồn tại của anh.
Châu Vận bỗng cảm thấy khó chịu tới nghẹn thở. “Cho nên trong lúc em còn nghĩ chúng ta chỉ mới gặp nhau…” Cô nhìn anh chằm chằm. “Anh đã biết em rất nhiều rồi.”
“Ừm.”
“Và anh vẫn không nói.”
“Châu Vận.” Giọng anh rất thấp. “Tôi chưa từng muốn lừa em.”
Cô bật cười nhạt. “Nhưng anh vẫn làm.”
Lần này Mạnh Thời Uyên không phủ nhận nữa.
Bởi vì anh biết cô nói đúng.
Ánh chiều ngoài sân dần tối xuống. Bóng cây đổ nghiêng qua mặt hồ. Châu Vận cúi đầu rất lâu rồi mới khẽ hỏi tiếp: “Gia đình họ Mạnh liên quan vụ cháy tới mức nào?”
Đây mới là câu hỏi thật sự khiến sắc mặt Mạnh Thời Uyên thay đổi.
Rất nhỏ thôi.
Nhưng cô vẫn nhìn thấy. Một khoảng im lặng kéo dài giữa hai người.
Rồi anh chậm rãi đáp:
“Khu triển lãm đó thuộc một dự án của Mạnh Thị.”
Bình luận
Đang tải bình luận...