Chương 31
Sau khi cúp máy, studio lại trở về yên tĩnh. Nhưng tim Châu Vận thì không. Cô ngồi bó gối trên sofa nhìn màn hình điện thoại sáng trong tay rất lâu.
“Nếu không ngủ được thì gọi tôi.”
Câu đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô. Quá nguy hiểm. Cũng quá dịu dàng. Ngoài cửa kính, Bắc Kinh đã gần như chìm hẳn vào đêm khuya. Đèn vài tòa nhà phía xa lần lượt tắt đi. Máy sưởi phát ra tiếng rung rất nhỏ. Châu Vận kéo chăn cao hơn rồi úp mặt xuống gối vài giây. Cô thật sự không ngủ được. Không phải vì tin đồn liên hôn nữa. Mà vì người đàn ông kia. Điện thoại vẫn nằm trong tay cô. Màn hình chat WeChat mở dở. Ảnh đại diện của Mạnh Thời Uyên chỉ là nền đen rất đơn giản. Giống chính anh. Ít lời. Khó đoán. Nhưng một khi tiến lại gần lại khiến người ta không cách nào rời mắt. Châu Vận lăn người sang bên cạnh sofa rồi thở dài rất khẽ.
“Điên thật.”
Cô mở danh bạ. Dừng ở tên anh vài giây. Rồi lại thoát ra. Làm vậy lặp lại tới lần thứ ba. Cuối cùng điện thoại rung trước.
“Mạnh tổng: Cô vẫn chưa ngủ.”
Châu Vận gần như bật cười ngay. Cô gọi luôn lần này. Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.
“Alo?”
Giọng anh thấp và còn rõ hơn lúc nãy vì không còn tiếng động khác xung quanh.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh chưa ngủ thật à?”
“Chưa.”
“Vì công việc?”
“Một phần.”
Cô kéo chăn phủ kín chân rồi ngồi dựa vào sofa.
“Còn phần kia?”
Bên kia im lặng vài giây.
“Cô nghĩ sao?”
Tim cô khẽ lệch một nhịp.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Anh gần đây nói chuyện càng lúc càng nguy hiểm.”
“Có sao?”
“Có.”
Khóe môi cô vô thức cong lên rất nhẹ dù không nhìn thấy mặt anh. Ngoài trời có gió nhẹ thổi qua cửa kính. Studio vắng vẻ tới mức giọng nói trong điện thoại nghe gần hơn bình thường rất nhiều.
“Cô đang làm gì?” anh hỏi.
“Nằm trên sofa.”
“Không về phòng?”
“Tôi lười.”
“Cô sẽ đau cổ.”
“Ngày mai mới đau.”
Anh bật cười rất nhẹ. Âm thanh nhỏ tới mức nếu không yên tĩnh thế này cô sẽ không nghe thấy. Châu Vận khựng lại.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh vừa cười đúng không?”
“Không rõ.”
“Anh thật sự nghiện câu đó rồi.”
“Khá tiện.”
Cô bật cười theo. Không khí giữa hai người mềm xuống rất nhiều. Không còn căng như mấy ngày trước. Cũng không còn khoảng giữ ý quá rõ. Chỉ giống hai người đang thật sự ở cạnh nhau trong một đêm rất muộn.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Hồi trước anh cũng nói chuyện điện thoại khuya với người khác vậy à?”
“Không.”
“Thật?”
“Ừ.”
“Bạn gái cũ cũng không?”
“Không nhiều.”
“Vậy anh làm gì lúc mất ngủ?”
“Làm việc.”
“Đúng là rất anh.”
“Còn cô?”
“Tôi nghe nhạc.” Châu Vận nhìn trần nhà. “Hoặc ngồi nhìn đèn ngoài cửa kính.”
“Cô hay mất ngủ?”
“Không hẳn.” Cô kéo chăn lên cằm. “Chỉ lúc nghĩ nhiều.”
“Hiện tại đang nghĩ gì?”
Câu hỏi tới quá trực tiếp. Châu Vận im vài giây. Rồi thành thật hơn cô tưởng.
“Đang nghĩ về anh.”
Đầu dây bên kia im ắng. Không có tiếng trả lời ngay. Chỉ còn tiếng hít thở rất khẽ qua điện thoại. Châu Vận lập tức kéo chăn che nửa mặt.
“Tôi nói đùa thôi.”
“Ừ.”
“Anh không tin à?”
“Không.”
“Vì sao?”
“Cô không giống đang đùa.”
Tim cô gần như đập lệch hẳn lần này.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh có biết mình đáng sợ ở đâu không?”
“Không.”
“Anh luôn nghe ra lúc người khác nói thật.”
“Không khó.”
“Rất khó với tôi.”
Không khí giữa hai đầu điện thoại lại trầm xuống. Nhưng không khó xử. Chỉ rất gần. Châu Vận xoay người nằm nghiêng trên sofa.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Anh đang ở đâu?”
“Phòng khách.”
“Không ngủ thật à?”
“Ừ.”
“Penthouse của anh lúc đêm nhìn thế nào?”
“Giống bình thường.”
“Anh trả lời thật thiếu tưởng tượng.”
“Vậy cô muốn nghe gì?”
“Ví dụ như...” Cô nhìn ánh đèn ngoài cửa kính studio. “Ngoài kia rất đẹp.”
“Ừ.” Anh dừng vài giây. “Ngoài kia rất đẹp.”
Cô bật cười tới mức vùi mặt xuống gối.
“Anh thật sự học nói chuyện kiểu này ở đâu vậy?”
“Tôi đang học.”
“Từ ai?”
“Cô.”
Không khí lần nữa khựng lại rất nhẹ. Châu Vận cắn môi dưới theo phản xạ. Rồi nhỏ giọng:
“Anh đừng làm tôi quen.”
“Quen gì?”
“Quen việc lúc mất ngủ có người nói chuyện cùng.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Rồi giọng Mạnh Thời Uyên thấp xuống rất khẽ.
“Nếu cô muốn, có thể quen.”
Studio im ắng hẳn. Gió ngoài cửa kính làm rèm trắng lay rất nhẹ. Châu Vận nhìn trần nhà rất lâu. Tim cô mềm xuống tới mức gần như đau nhẹ.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh có biết mình đang rất chiều tôi không?”
“Có sao?”
“Có.”
“Vậy cô thích không?”
Cô không trả lời ngay. Khóe môi cong lên rất chậm. Rồi cuối cùng nhỏ giọng:
“... Thích.”
Đầu dây bên kia lặng đi vài giây. Sau đó Châu Vận nghe thấy tiếng ngón tay anh gõ rất nhẹ lên mặt bàn. Ba cái. Dừng. Thói quen quen thuộc đó bỗng khiến tim cô mềm thêm một chút.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Anh đang cười đúng không?”
Lần này anh không phủ nhận nữa.
“Ừ.”
Bình luận
Đang tải bình luận...