Chương 61
“Tôi chưa từng nghĩ sẽ đi tới mức này.”
Giọng Mạnh Thời Uyên rất thấp. Anh đứng cạnh bàn trà, bóng người bị ánh chiều muộn kéo dài xuống nền gỗ. Châu Vận nhìn anh rất lâu rồi chậm rãi quay mặt đi.
Cô hiểu câu đó có nghĩa gì.
Ban đầu chỉ là một thiếu niên muốn biết đứa trẻ mình cứu có sống tốt hay không. Sau đó là nhìn thấy tranh cô trong gallery. Rồi dần dần đọc được quá nhiều cảm xúc của cô qua từng bức tranh tới mức không còn giữ nổi khoảng cách nữa.
Không ai trong hai người chủ động muốn mọi chuyện thành thế này ngay từ đầu.
Nhưng cuối cùng vẫn đi tới đây.
Ngoài sân, trời đã gần tối hẳn. Quản gia đứng phía xa hỏi nhỏ có cần chuẩn bị bữa tối không. Mạnh Thời Uyên chỉ khẽ lắc đầu. Người kia lập tức lui xuống, không làm phiền thêm nữa.
Trong trà thất lại yên tĩnh trở lại.
Châu Vận cúi xuống nhìn chén trà trước mặt. Nước trà đã nguội từ lâu, mặt nước phản chiếu ánh đèn hành lang vừa được bật lên phía ngoài.
“Mạnh Thời Uyên.” Cô khẽ hỏi. “Lúc nhìn thấy em ở gala hôm đó… anh đang nghĩ gì?”
Anh im lặng vài giây.
“Em khác trong tưởng tượng của tôi.”
“Khác thế nào?”
“Em cười nhiều hơn.”
Châu Vận khựng lại rất nhẹ.
“Trong tranh em không giống vậy.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Cô cúi đầu bật cười rất khẽ, nhưng lần này ý cười thật sự hiện lên trong mắt rồi nhanh chóng tắt đi.
“Anh biết không,” cô nói chậm, “bây giờ nghĩ lại em mới thấy nhiều chuyện rất kỳ lạ.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô.
“Ví dụ?”
“Ví dụ anh luôn biết lúc nào em không ổn.” Cô xoay nhẹ chén trà trong tay. “Có những lúc ngay cả Lâm Kỳ còn chưa nhận ra.”
Bởi vì anh đã nhìn cô quá lâu rồi. Ý nghĩ đó khiến lồng ngực Châu Vận lại nhói lên rất nhẹ.
“Có lần em sốt ở studio.” Cô ngẩng đầu nhìn anh. “Hôm sau anh mang thuốc tới.”
Mạnh Thời Uyên không nói gì.
“Lúc đó em còn nghĩ anh quá để ý người khác.” Cô cười nhạt. “Hóa ra không phải bắt đầu từ lúc đó.”
Một khoảng im lặng kéo dài giữa hai người.
Ánh đèn ngoài hành lang hắt qua khung cửa mở hé, rơi lên vai Mạnh Thời Uyên thành một lớp sáng lạnh nhạt. Từ lúc bước vào trà thất tới giờ anh gần như không thay đổi tư thế nhiều, giống như chỉ cần động thêm một bước sẽ khiến cô càng muốn tránh xa mình hơn.
Châu Vận nhìn anh rất lâu rồi khẽ hỏi: “Nếu hôm nay mẹ anh không nói, anh định giấu em tới bao giờ?”
Bàn tay đặt bên cạnh người anh hơi siết lại.
“Tôi không biết.”
“Anh thật sự nghĩ em sẽ không nhớ ra sao?”
“Không.” Anh đáp rất nhanh. “Tôi chỉ nghĩ… nếu chậm thêm một chút thì sẽ tốt hơn.”
“Tốt cho ai?”
Mạnh Thời Uyên không trả lời được ngay.
Cho cô. Hay cho chính anh. Có lẽ cả hai.
Châu Vận dựa lưng vào ghế, cảm giác mệt mỏi bắt đầu dâng lên chậm chạp. Hai ngày qua quá nhiều chuyện xảy ra liên tiếp. Cô vẫn còn thấy mọi thứ như bị phủ một lớp sương mỏng, chưa hoàn toàn thật.
“Mẹ anh…” Cô ngập ngừng một chút. “Bà không ghét em đúng không?”
Ánh mắt Mạnh Thời Uyên khựng lại.
“Vì sao em hỏi vậy?”
“Em không biết.” Châu Vận cúi mắt xuống chén trà. “Em chỉ cảm thấy bà không giống kiểu muốn chia rẽ chúng ta.”
Mạnh Thời Uyên im lặng vài giây rồi mới đáp: “Mẹ tôi chỉ không muốn mọi chuyện đi quá xa trước khi em biết sự thật.”
Châu Vận khẽ siết tay.
“Bà từng nói,” anh chậm rãi tiếp tục, “nếu một ngày em biết tất cả từ người khác, mọi chuyện sẽ khó cứu vãn hơn nhiều.”
Không gian trong trà thất lại yên tĩnh xuống.
Lần đầu tiên Châu Vận hiểu vì sao Mạnh phu nhân lại chọn cách gọi cô tới hôm nay. Không phải để ép cô rời khỏi Mạnh Thời Uyên. Cũng không phải để dùng quá khứ chia cắt hai người. Chỉ là bà biết chuyện này sớm muộn cũng phải bị kéo ra ánh sáng.
Nếu kéo dài thêm nữa, vết thương sẽ chỉ sâu hơn.
“Mạnh Thời Uyên.”
“Ừm?”
“Anh giận mẹ anh không?”
Anh nhìn cô một lúc rồi lắc đầu. “Không.”
“Dù bà ấy gần như ép anh phải nói ra?”
“Mẹ tôi không ép sai.”
Châu Vận khẽ ngẩng đầu.
Trong ánh đèn mờ của trà thất, lần đầu tiên cô nhìn thấy trên người anh một cảm giác rất mệt mỏi mà trước đây chưa từng thật sự hiểu được. Mười mấy năm qua, anh vừa giữ bí mật này, vừa giữ khoảng cách với cô, vừa không thể hoàn toàn rời mắt khỏi cô.
Cho tới khi mọi thứ vượt khỏi kiểm soát.
“Mạnh Thời Uyên.” Giọng cô nhỏ đi rất nhiều. “Anh có từng hối hận vì đã gặp lại em không?”
Người đàn ông trước mặt gần như không cần suy nghĩ.
“Chưa từng.”
Câu trả lời tới quá nhanh khiến Châu Vận khựng lại.
Mạnh Thời Uyên nhìn cô rất lâu rồi mới chậm rãi nói tiếp: “Có những lúc tôi nghĩ nếu không gặp lại em sẽ tốt hơn.”
“Nhưng anh vẫn tới.”
“Ừm.”
“Vì sao?”
Ánh mắt anh dừng trên cô.
Rất sâu.
Cũng rất yên tĩnh.
“Bởi vì gặp rồi,” anh khàn giọng, “không bỏ được nữa.”
Lúc rời khỏi trà thất đã gần tám giờ tối.
Quản gia dẫn người làm mang bữa tối lên nhưng gần như không ai động đũa bao nhiêu. Châu Vận ngồi cạnh cửa sổ nhìn mặt hồ ngoài sân đã chìm hẳn vào bóng đêm. Gió lạnh đầu đông thổi qua hành lang gỗ khiến mặt nước rung lên từng đợt nhỏ.
Mạnh phu nhân không xuất hiện lại.
Không khí trên bàn ăn cũng không căng thẳng như cô từng tưởng tượng. Chỉ là giữa cô và Mạnh Thời Uyên tồn tại một khoảng lặng rất khó gọi tên. Sau khi biết toàn bộ sự thật, rất nhiều thứ cần thời gian để sắp xếp lại.
Chiếc điện thoại đặt cạnh tay Mạnh Thời Uyên rung lên vài lần vì công việc. Anh chỉ nhìn qua rồi tắt màn hình.
Châu Vận đặt chén xuống. “Anh không nghe sao?”
“Không gấp.”
“Công ty anh lúc nào chẳng gấp.”
Anh nhìn cô vài giây rồi mới cầm điện thoại đứng dậy. “Tôi ra ngoài một chút.”
Cửa kéo mở rồi khép lại rất khẽ phía sau anh.
Châu Vận ngồi lại một mình trong trà thất thêm vài phút. Cô vốn nghĩ sau khi biết sự thật mình sẽ rất giận, hoặc ít nhất phải khó chấp nhận hơn bây giờ. Nhưng tới lúc thật sự đối diện với mọi thứ, cảm giác rõ nhất lại là mệt.
Mệt vì nhìn thấy Mạnh Thời Uyên đã tự nhốt mình trong chuyện này quá lâu.
Mười bảy tuổi cứu một đứa trẻ khỏi đám cháy.
Sau đó âm thầm nhìn cô lớn lên từ xa.
Rồi cuối cùng lại tự để mình mắc kẹt trong mối quan hệ không còn cách nào lùi nữa.
Cô khẽ day trán rồi đứng dậy đi ra ngoài hành lang.
Mạnh Thời Uyên đang nghe điện thoại ở cuối cầu gỗ cạnh hồ. Ánh đèn ngoài sân hắt lên vai anh thành một lớp sáng lạnh nhạt. Giọng anh rất thấp, vẫn là kiểu điềm tĩnh thường ngày trong công việc.
“Dời cuộc họp sáng mai.”
“Ừm.”
“Tài liệu gửi qua mail cho tôi.”
Châu Vận đứng yên nhìn anh vài giây.
Đây mới là cảm giác kỳ lạ nhất.
Dù đã biết một phần quá khứ của anh, người trước mặt vẫn là Mạnh Thời Uyên cô quen suốt thời gian qua. Không phải đột nhiên biến thành một người xa lạ chỉ sau một buổi tối.
Anh vừa cúp máy đã nhìn thấy cô đứng phía sau.
“Lạnh không?”
Châu Vận lắc đầu. “Anh luôn xử lý công việc như vậy à?”
“Như nào?”
“Giống như dù có chuyện gì xảy ra cũng không ảnh hưởng được anh.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô một lúc rồi mới đáp: “Có ảnh hưởng.”
“Nhưng anh không để ai nhìn ra.”
Gió trên mặt hồ thổi mạnh hơn một chút. Anh bước tới kéo cửa kính hành lang khép lại phía sau cô theo phản xạ rồi mới nói: “Quen rồi.”
Châu Vận tựa lưng lên lan can gỗ. “Mạnh Thời Uyên.”
“Ừm?”
“Em chưa biết sau này sẽ thế nào.”
Ánh mắt anh dừng trên cô.
“Nhưng hiện tại em không muốn cãi nhau với anh.”
Không gian giữa hai người lặng đi vài giây.
Mạnh Thời Uyên khẽ gật đầu. “Được.”
Cô nhìn phản ứng bình tĩnh đó của anh rồi bật cười rất nhẹ. “Anh lúc nào cũng ‘được’ như vậy à?”
“Nếu không thì sao?”
“Ít nhất anh cũng nên hỏi em đang nghĩ gì.”
“Tôi đoán được.”
“Anh lại tự quyết định thay em.”
Lần này khóe môi Mạnh Thời Uyên hơi động rất nhẹ. Không hẳn là cười, nhưng vẻ căng cứng từ đầu buổi tối tới giờ cuối cùng cũng dịu xuống đôi chút.
Châu Vận nhìn anh rồi chậm rãi hỏi: “Sau này nếu em muốn biết chuyện gì, anh còn giấu em nữa không?”
Mạnh Thời Uyên im lặng vài giây.
“Không giấu được nữa rồi.”
Cô cúi đầu bật cười khẽ. Đây có lẽ là câu thành thật nhất anh nói tối nay.
Ngoài sân, đèn trong biệt viện lần lượt sáng lên dọc hành lang ven hồ. Không khí lạnh hơn trước nhưng không còn ngột ngạt như lúc trong trà thất nữa.
Châu Vận đứng cạnh lan can một lúc rồi mới lên tiếng: “Em muốn xem lại mấy bức tranh anh giữ.”
“Ở penthouse?”
“Ừm.”
“Được.”
“Và cả ảnh triển lãm cũ nữa.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô. “Em muốn tự ghép lại mọi thứ?”
“Chuyện đã xảy ra rồi.” Châu Vận khẽ thở ra. “Trốn tránh cũng không có ích.”
Anh không đáp ngay.
Một lúc sau mới thấp giọng hỏi: “Em còn sợ tôi không?”
Câu hỏi khiến Châu Vận khựng lại.
Cô nhìn người đàn ông trước mặt rất lâu rồi mới lắc đầu.
“Em chỉ đang cố làm quen lại với anh thôi.”
Ánh mắt Mạnh Thời Uyên hơi dừng lại trên cô.
Rất lâu.
Rồi anh khẽ gật đầu. “Ừm.”
Bình luận
Đang tải bình luận...