Chương 33
“Tôi thích em.”
Không gian trong studio gần như đông cứng lại sau câu nói đó. Tuyết ngoài cửa kính vẫn rơi rất chậm. Máy sưởi phát ra tiếng rung nhỏ dưới góc tường. Nhưng Châu Vận không còn nghe rõ gì nữa. Cô chỉ nhìn Mạnh Thời Uyên. Khoảng cách giữa hai người không quá gần. Nhưng ánh mắt anh lúc này lại trực diện tới mức cô gần như không thể né đi.
“Mạnh tổng...” cô mở miệng rất khẽ.
Rồi dừng lại. Bởi vì đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Mạnh Thời Uyên vẫn đứng yên. Không thúc ép. Không lặp lại. Chỉ chờ. Châu Vận càng im lặng, anh càng hiểu theo hướng khác. Ngón tay anh rất khẽ gõ lên cạnh bàn ba cái. Dừng. Ánh mắt vẫn không rời khỏi cô.
“Tôi làm em áp lực?” anh hỏi thấp.
“Không phải.”
“Vậy là gì?”
Cô muốn trả lời. Thật sự muốn. Nhưng tim đập quá mạnh khiến cổ họng nghẹn lại. Từ trước tới giờ, Mạnh Thời Uyên luôn là người khó đoán. Người giữ khoảng cách. Người khiến cô phải tự đoán rất nhiều thứ. Cho nên cô chưa từng chuẩn bị cho một lời tỏ tình thẳng như thế này.
“Mạnh tổng...” cô lại gọi anh.
Lần này giọng còn nhỏ hơn lúc nãy. Mạnh Thời Uyên nhìn phản ứng đó vài giây. Rồi rất chậm dời mắt đi.
“Tôi hiểu rồi.”
Câu nói làm Châu Vận khựng mạnh.
“Anh hiểu gì?”
“Em không cần khó xử.”
“Không phải.”
“Không sao.” Anh cúi xuống lấy găng tay trên bàn. “Tôi nói trước hơi đột ngột.”
Châu Vận nhìn anh chuẩn bị lùi lại liền lập tức bước tới theo phản xạ.
“Mạnh tổng.”
Anh dừng động tác.
“Ừ?”
“Anh đừng tự kết luận.”
Ánh mắt anh quay lại nhìn cô. Studio tĩnh lặng tới mức nghe rõ tiếng gió ngoài cửa kính.
“Vậy em nói đi.” giọng anh vẫn rất bình tĩnh. “Em nghĩ gì?”
Cô nghĩ gì à? Quá nhiều. Nhiều tới mức không biết nên bắt đầu từ đâu. Châu Vận siết chặt tay áo len.
“Em chỉ...” cô hít nhẹ một hơi. “Tôi không ngờ anh sẽ nói thẳng vậy.”
“Tôi không giỏi vòng vo.”
“Không.” Cô bật cười rất nhỏ vì căng thẳng. “Anh thật ra vòng vo rất lâu rồi.”
Khóe môi anh hơi động. Không khí cuối cùng cũng mềm lại một chút.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Anh có biết từ lúc nào không?”
“Không.”
“Thích em ấy.”
Anh im lặng vài giây.
“Tôi nghĩ khá lâu rồi.”
“Bao lâu?”
“Lâu hơn em tưởng.”
Câu trả lời đó khiến tim cô mềm xuống rất rõ. Tuyết bên ngoài càng lúc càng dày hơn. Ánh sáng mùa đông phản vào studio thành màu trắng lạnh dịu.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh làm em rất khó xử.”
“Vì sao?”
“Vì em đang rất vui.”
Lần này tới lượt anh im lặng. Châu Vận nhìn biểu cảm hiếm hoi hơi khựng lại của anh rồi cuối cùng bật cười.
“Tôi không từ chối anh.” cô nhỏ giọng. “Anh đừng tự suy diễn.”
Ngón tay Mạnh Thời Uyên dừng hẳn trên găng tay. Rất lâu sau anh mới hỏi:
“Vậy cô đang làm gì?”
“Đứng hình.”
“Chỉ vậy?”
“Anh nghĩ lời tỏ tình của mình rất bình thường à?”
“Không.”
“Rất đáng sợ.”
“Xin lỗi.”
“Không được xin lỗi kiểu đó.” Cô lắc đầu cười bất lực. “Nghe như tôi đang trách anh.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây. Rồi lần đầu tiên từ lúc lời tỏ tình tới giờ, vai anh mới hơi thả lỏng xuống. Rất nhẹ. Nhưng Châu Vận vẫn nhận ra.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Em hỏi thật nhé.”
“Ừ.”
“Anh đã chuẩn bị câu đó bao lâu rồi?”
“Không lâu.”
“Anh nói dối.”
“Tại sao?”
“Vì người như anh không thể tự nhiên chạy tới studio rồi lời tỏ tình được.”
Anh im lặng vài giây. Cuối cùng mới thấp giọng:
“Tống Hiển nói nếu tôi còn chậm, sẽ có người khác nhìn ra em quan trọng với tôi.”
Châu Vận khựng lại.
“Rồi sao?”
“Tôi thấy cậu ấy nói đúng.”
Tim cô gần như mềm hẳn lần này.
“Anh thật sự...” cô cúi xuống cười nhỏ. “Rất không giống em tưởng.”
“Em tưởng thế nào?”
“Em nghĩ anh sẽ giữ khoảng cách lâu hơn.”
“Tôi cũng nghĩ vậy.”
“Vậy sao đổi ý?”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô rất lâu. Rồi giọng thấp xuống rõ rệt.
“Vì em bắt đầu sợ.”
Không khí trong studio lập tức trầm hẳn. Châu Vận nhìn anh không chớp mắt vài giây. Rồi mới nhận ra anh đang nói tới cuộc gọi đêm trước.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Anh nhận ra à?”
“Ừ.”
“Em tưởng mình giấu khá ổn.”
“Không ổn.”
Cô bật cười nhỏ rồi kéo tóc ra sau tai. Động tác quen thuộc mỗi lần bối rối.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh có biết mình đáng sợ nhất ở điểm nào không?”
“Lại nữa?”
“Ừ.” Cô nhìn anh. “Anh luôn nhìn thấy em đang nghĩ gì.”
“Không phải luôn luôn.”
“Gần như vậy.”
Không khí giữa hai người cuối cùng cũng trở nên nhẹ hơn sau cú va chạm ban đầu. Nhưng vẫn còn thứ gì đó rất khác. Rất mới. Rất gần. Mạnh Thời Uyên đứng cách cô chưa tới hai bước. Lần đầu tiên từ lúc quen nhau, không ai còn phải giả vờ đây chỉ là công việc hay trùng hợp nữa.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Vậy bây giờ sao đây?”
“Ý em là?”
“Chúng ta.” Cô bật cười rất khẽ. “Anh vừa lời tỏ tình xong đấy.”
Ngón tay anh rất nhẹ gõ lên cạnh bàn ba cái. Dừng. Rồi anh nhìn cô.
“Tôi chưa có kinh nghiệm.”
Châu Vận gần như bật cười thành tiếng ngay lập tức.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh nói câu đó với mặt nghiêm túc như đang họp hội đồng quản trị.”
“Đó là sự thật.”
“Trời ạ.”
Cô cúi đầu cười tới mức vai run nhẹ. Không khí căng suốt từ đầu cuối cùng cũng vỡ ra hoàn toàn. Mạnh Thời Uyên đứng nhìn cô vài giây. Rồi rất chậm hỏi:
“Vậy em thì sao?”
Châu Vận ngẩng lên.
“Gì cơ?”
“Em thích tôi không?”
Tim cô khẽ lệch một nhịp nữa. Tuyết ngoài cửa kính vẫn rơi rất chậm. Cô nhìn anh rất lâu. Rồi cuối cùng khóe môi cong lên cực nhẹ.
“Anh nghĩ em vẽ anh nhiều như vậy để làm gì?”
Bình luận
Đang tải bình luận...