Chương 2
8h10 sáng thứ Hai, tầng cao nhất của tập đoàn Mạnh Thị vẫn yên tĩnh hơn phần còn lại của tòa nhà.
Mạnh Thời Uyên bước ra khỏi thang máy riêng, áo khoác tối màu còn dính hơi lạnh từ bên ngoài. Trợ lý hành chính đứng cạnh quầy tiếp tân lập tức cúi đầu chào.
“Chào Mạnh tổng.”
Anh gật đầu rồi đi thẳng về văn phòng.
Kính cửa vừa đóng lại, điện thoại trên bàn đã rung lên hai lần liên tiếp. Một cuộc gọi từ London, một tin nhắn về lịch họp chiều.
Mạnh Thời Uyên tháo kính đặt xuống cạnh tài liệu, ngồi im vài giây rồi mới mở máy tính. Bên ngoài cửa kính sát trần, bầu trời Bắc Kinh xám nhạt sau cơn mưa đêm. Anh xem nhanh báo cáo tài chính quý, ký ba văn bản rồi mới cầm ly cà phê lên. Cà phê đã nguội bớt.
9h đúng, cửa văn phòng vang lên hai tiếng gõ ngắn.
“Tôi vào nhé.”
Tống Hiển bước vào cùng một xấp tài liệu màu đen.
“Buổi sáng của cậu lúc nào cũng giống hệt nhau.” Anh ta đặt tài liệu xuống bàn. “Tôi bắt đầu nghi ngờ cậu là người máy.”
Mạnh Thời Uyên lật trang cuối của báo cáo. “Nếu là người máy, tôi sẽ không cần nghe cậu nói chuyện.”
“Tôi xem như cậu vừa đùa.”
Tống Hiển kéo ghế ngồi xuống đối diện. Hai người làm việc cùng nhau gần 10 năm, vì vậy những đoạn đối thoại kiểu này gần như thành thói quen.
“Tòa khách sạn ở Đông Thành đã chốt phương án cải tạo.” Tống Hiển mở tài liệu. “Đội thiết kế muốn bổ sung hướng nghệ thuật đương đại cho không gian công cộng.”
Mạnh Thời Uyên xem bản vẽ vài giây. “Ai phụ trách?”
“Hiện tại chưa có tư vấn cố định.”
“Tìm gallery hợp tác là được.”
“Tôi cũng nghĩ vậy.” Tống Hiển chống tay lên bàn. “Nhưng bên dự án muốn người theo sát từ đầu, không phải chỉ chọn tranh treo tường.”
Mạnh Thời Uyên không đáp. Tống Hiển quen với khoảng dừng đó nên tiếp tục nói.
“Bên tổ thiết kế đề cử một người.”
Mạnh Thời Uyên lật sang trang khác. “Ai?”
“Châu Vận.”
Động tác của anh dừng lại đúng một nhịp. Rất ngắn. Nếu không ngồi đối diện nhiều năm, Tống Hiển sẽ không nhận ra.
“Một họa sĩ?”
“Ừ.” Tống Hiển nhìn anh. “Cậu biết?”
“Một chút.”
“Phong cách khá hợp dự án.”
“Tôi biết.”
“Cậu biết?”
Mạnh Thời Uyên không giải thích. Trong phòng yên tĩnh vài giây.
Tống Hiển mở máy tính bảng, kéo ra vài bản concept khách sạn. “Không gian hiện tại quá giống showroom cao cấp. Người thiết kế muốn có cảm giác sống hơn.”
Mạnh Thời Uyên nhìn hình phối cảnh trên màn hình. Đắt tiền. Gọn gàng. Cũng rất lạnh.
Anh gõ nhẹ ngón trỏ lên mặt bàn ba cái rồi dừng.
“Tòa này nhắm tới nhóm khách dài ngày.” Anh nói. “Nếu chỉ đẹp để chụp ảnh, khách sẽ không quay lại.”
“Tôi cũng đã nói vậy với đội dự án.”
“Tống Hiển.”
“Ừ?”
“Mời Châu Vận tham gia.”
Tống Hiển im lặng nhìn anh một lúc. Quá nhanh. Thông thường, Mạnh Thời Uyên sẽ xem thêm ít nhất hai phương án trước khi quyết định. Nhưng lần này anh gần như không suy nghĩ.
Mạnh Thời Uyên vẫn đang xem bản vẽ trước mặt, vẻ mặt không thay đổi. Tống Hiển đóng máy tính bảng lại. “Được.” Anh không hỏi thêm.
Mấy năm qua, anh đã học được rằng những chuyện Mạnh Thời Uyên không muốn giải thích thì tốt nhất đừng hỏi.
Điện thoại nội bộ vang lên. Trợ lý nhắc lịch họp với đối tác châu Âu lúc 9h30.
Mạnh Thời Uyên đứng dậy lấy áo khoác. “Tài liệu để lại đây.”
“Tôi sẽ báo đội dự án.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Hai người cùng ra khỏi văn phòng. Hành lang tầng cao nhất gần như không có tiếng động ngoài tiếng giày trên thảm.
Khi đi ngang phòng họp kính, vài quản lý cấp cao lập tức đứng dậy chào. Mạnh Thời Uyên chỉ gật đầu ngắn gọn.
Tống Hiển nhìn nghiêng sang anh. “Cuối tuần cậu tới gala?”
“Ừ.”
“Hiếm thật.”
“Chú Hồ gửi thư mời.”
“Tôi đoán vậy.”
Thang máy mở ra. Hai người bước vào trong. Tống Hiển dựa nhẹ vào tay vịn. “Dự án khách sạn lần này kéo dài ít nhất nửa năm.”
Mạnh Thời Uyên nhìn con số tầng đang giảm dần. “Tôi biết.”
“Tư vấn nghệ thuật sẽ phải họp khá thường xuyên.”
“Ừ.”
“Cậu đồng ý nhanh quá nên tôi hơi tò mò.”
Mạnh Thời Uyên quay sang nhìn anh. “Tò mò chuyện gì?”
“Tôi tưởng cậu sẽ mất thêm vài ngày cân nhắc.”
“Tôi đã cân nhắc rồi.”
“Lúc nào?”
“Ở gala.”
Tống Hiển bật cười rất khẽ. “Được rồi.”
Cửa thang máy mở ở tầng họp chính. Một nhóm thư ký đã chờ sẵn bên ngoài. Mạnh Thời Uyên bước ra trước. Cuộc họp kéo dài gần hai tiếng. Đối tác bên London liên tục thay đổi điều khoản đầu tư.
Không khí trong phòng căng đến mức một trợ lý trẻ vô tình làm đổ nước lên tập tài liệu. Mạnh Thời Uyên chỉ kéo phần giấy bị ướt sang một bên rồi tiếp tục trao đổi. Giọng anh vẫn đều và chậm.
Đến cuối buổi, phía đối tác cuối cùng cũng đồng ý lùi thời hạn bàn giao thêm ba tuần. Sau khi khách rời đi, phòng họp chỉ còn lại anh và Tống Hiển.
Tống Hiển tháo cà vạt, thở dài. “Tôi ghét họp xuyên múi giờ.”
Mạnh Thời Uyên đóng laptop. “Cậu vẫn sống sót đấy thôi.”
“Tôi sống vì lương.”
Anh không đáp. Tống Hiển nhìn đồng hồ rồi tiện tay kéo lại chủ đề lúc sáng.
“Bên gallery nói Châu Vận không thích chờ người khác.”
Mạnh Thời Uyên ngẩng lên. “Ý cậu là?”
“Nếu muốn hợp tác lâu dài thì tốt nhất đừng để cô ấy phải ngồi đợi trong phòng họp một tiếng.”
“Tôi chưa từng để ai chờ một tiếng.”
“Tôi biết.” Tống Hiển cười. “Nhưng cậu thường để người khác cảm thấy như đang chờ.”
Trong vài giây, không ai nói tiếp. Mạnh Thời Uyên cầm điện thoại xem lịch tuần này.
Lịch kín gần như toàn bộ. Anh kéo xuống khoảng trống chiều thứ Tư rồi dừng lại. “Tôi sẽ gặp cô ấy trực tiếp.”
“Tôi tưởng cậu sẽ giao cho đội dự án.”
“Dự án này do tôi duyệt cuối.”
Lý do rất hợp lý. Tống Hiển không nói gì thêm. Trở lại văn phòng, Mạnh Thời Uyên đứng cạnh cửa kính một lúc. Dòng xe bên dưới di chuyển chậm trong màn sương mỏng.
Điện thoại rung lên. Là tin nhắn từ Hồ Phong. “Cô Châu hôm nay vừa tới gallery. Tranh mới rất đẹp.”
Mạnh Thời Uyên đọc xong rồi tắt màn hình. Anh đặt điện thoại xuống cạnh tập hồ sơ khách sạn. Ngón trỏ gõ nhẹ lên mặt bàn ba cái. Dừng.
Một lát sau, thư ký gõ cửa báo lịch ăn trưa với đối tác ngân hàng. “Hoãn 30 phút.”
“Vâng, Mạnh tổng.”
Cửa đóng lại. Mạnh Thời Uyên mở portfolio điện tử lần nữa. Ảnh chụp tranh của Châu Vận hiện trên màn hình. Màu sắc rất yên tĩnh. Anh xem hết từng bức rồi mới đóng máy tính.
12h05, Tống Hiển quay lại văn phòng. “Đội dự án hỏi khi nào liên hệ tư vấn.”
Mạnh Thời Uyên cầm bút ký nhanh lên trang cuối. “Liên hệ cô ấy đi.”
Bình luận
Đang tải bình luận...