Chương 15
Hành lang private club rất yên tĩnh. Tiếng nhạc piano từ phòng tiệc vọng ra xa dần sau lớp cửa đóng kín. Châu Vận vẫn đứng cạnh cửa kính nhìn Mạnh Thời Uyên. Câu hỏi vừa rồi còn treo giữa không khí.
“Vậy hôm nay tại sao lại đưa tôi tới?”
Anh không trả lời ngay. Ngón trỏ gõ nhẹ lên ly thủy tinh trong tay ba cái. Dừng.
“Tôi cần tư vấn dự án có mặt.”
Cô bật cười nhỏ.
“Nghe rất công việc.”
“Vốn là công việc.”
“Ừm.”
Châu Vận gật đầu nhưng không nói thêm nữa. Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây rồi quay đầu về phía cửa kính. Đèn xe dưới đường vành đai kéo dài thành từng vệt sáng liên tục trong màn đêm Bắc Kinh.
“Muốn về chưa?” anh hỏi.
“Cũng được.”
“Bên trong chắc còn khoảng 1 tiếng nữa.”
“Tôi nghĩ mình không cần ở lại.”
“Ừ.”
Anh lấy điện thoại nhắn gì đó rất ngắn. Khoảng chưa tới một phút sau, Tống Hiển bước ra khỏi phòng tiệc.
“Tôi xử lý phần còn lại.” Anh nhìn Mạnh Thời Uyên. “Cậu đưa cô Châu về đi.”
“Ừ.”
Tống Hiển gật đầu chào Châu Vận rồi quay lại phòng riêng. Không hề hỏi thêm gì. Xe đã đợi sẵn dưới sảnh. Mưa phùn rất nhẹ bắt đầu rơi khi hai người bước ra ngoài. Tài xế mở cửa sau. Châu Vận ngồi vào trong trước rồi vô thức nhìn đồng hồ. 23h17.
“Muộn thật.” Cô nói nhỏ.
“Mệt không?”
“Hơi thôi.”
Chiếc Maybach rời khỏi khu CBD rất chậm. Đường cuối tuần đông hơn bình thường. Ánh đèn thành phố phản lên cửa kính thành từng lớp mờ chuyển động liên tục. Trong xe khá tối. Châu Vận tháo khuyên tai đặt vào túi nhỏ rồi tựa đầu lên ghế.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Lúc làm việc anh luôn vậy à?”
“Thế nào?”
“Rất đáng sợ.”
“Tôi tưởng cô vừa bảo tôi không đáng sợ.”
“Trong công việc khác.”
Anh nhìn cô.
“Cô sợ à?”
“Không.” Cô suy nghĩ vài giây. “Nhưng tôi hiểu vì sao người khác áp lực.”
Mạnh Thời Uyên không đáp. Châu Vận quay đầu nhìn anh.
“Anh có biết lúc anh im lặng mọi người còn sợ hơn không?”
“Tôi không cố ý.”
“Nhưng rất có tác dụng.”
Khóe môi anh hơi động. Xe chậm dần rồi dừng hẳn gần đoạn đường ven sông phía đông. Tài xế nhìn qua gương chiếu hậu.
“Mạnh tổng, phía trước tai nạn nhẹ. Chắc phải chờ khoảng 20 phút.”
“Ừ.” Anh nhìn ra ngoài cửa kính. “Dừng đây đi.”
Chiếc xe đỗ sát ven đường. Ngoài kia là mặt sông tối đen phản chiếu ánh đèn vàng từ hai bên bờ. Mưa phùn vẫn còn. Không lớn nhưng đủ làm kính xe phủ lớp nước mỏng. Châu Vận nhìn cảnh bên ngoài rồi bất ngờ nói.
“Đẹp thật.”
“Ừ.”
“Bắc Kinh hiếm khi yên lặng như vậy.”
“Giờ này mới có.”
Trong xe lại trầm xuống. Không khó chịu. Chỉ rất tĩnh. Châu Vận kéo nhẹ tay áo lên rồi nhìn dòng xe phía xa.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Hồi còn học MBA anh cũng như bây giờ à?”
“Không.”
“Khác thế nào?”
“Ít im lặng hơn.”
Cô hơi ngạc nhiên.
“Tôi không tưởng tượng được.”
“Không cần tưởng tượng.”
“Vậy thời sinh viên anh nhiều bạn không?”
“Không nhiều.”
“Bạn gái?”
“Cũng không nhiều.”
“Nghe như đang trả lời phỏng vấn.”
“Tôi đang bị hỏi liên tục.”
Châu Vận bật cười thành tiếng. Âm thanh rất nhẹ nhưng làm không khí trong xe dịu đi hẳn.
“Mạnh tổng.”
“Sao?”
“Anh có từng thích ai rất lâu chưa?”
Câu hỏi tới đột ngột tới mức không gian im hẳn vài giây. Ngoài xe, tiếng nước từ lốp xe chạy ngang vang đều trên mặt đường ướt. Mạnh Thời Uyên nhìn cô.
“Có thể.”
“Lại ‘có thể’.”
“Cô hỏi hơi riêng tư.”
“Anh có thể không trả lời mà.”
“Hiện tại tôi vẫn đang trả lời.”
Châu Vận chống cằm nhìn anh vài giây.
“Vậy người đó biết không?”
“Không.”
“Tại sao?”
“Không cần thiết.”
“Anh luôn nghĩ nhiều như vậy à?”
“Không.”
“Vậy tại sao chuyện thích ai lại thành không cần thiết?”
Mạnh Thời Uyên im lặng. Ngón tay gõ nhẹ lên thành cửa ba cái. Dừng. Châu Vận nhìn động tác đó rồi tựa lưng ra ghế.
“Thôi được.” Cô cười nhỏ. “Tôi không hỏi nữa.”
“Còn cô?”
“Hả?”
“Cô từng thích ai rất lâu chưa?”
Đến lượt cô im vài giây.
“Có một lần.”
“Ở đại học?”
“Ừ.”
“Sau đó?”
“Chia tay bình thường thôi.”
“Cô vẫn liên lạc?”
“Không nhiều.”
Mạnh Thời Uyên nhìn ra ngoài cửa kính.
“Người đó chắc không hiểu cô lắm.”
Châu Vận hơi bật cười.
“Anh nói như quen tôi lâu rồi.”
“Không quá khó đoán.”
“Vậy anh đoán tôi thế nào?”
“Cô dễ mềm lòng.”
“Nghe nguy hiểm thật.”
“Nhưng không giữ ai lại.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Nụ cười trên môi cô chậm lại rất nhẹ. Ngoài trời mưa bắt đầu lớn hơn một chút. Tiếng nước gõ đều lên mui xe.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Tôi hỏi anh chuyện này được không?”
“Cô đang hỏi rồi.”
“Nếu có ngày anh thích ai thật...” Cô nhìn ra ngoài cửa kính. “Anh sẽ nói chứ?”
Ánh mắt Mạnh Thời Uyên dừng trên cô lâu hơn bình thường. Rất trầm.
“Không biết.”
“Vì tự trọng à?”
“Có thể.”
“Nghe cực kỳ mệt.”
“Ừ.”
Cô quay sang nhìn anh như không ngờ anh lại đồng ý nhanh như vậy.
“Mạnh tổng.”
“Sao?”
“Anh thật ra tự biết tính mình khó chịu đúng không?”
“Biết.”
“Vậy sao không sửa?”
“Không dễ.”
Châu Vận bật cười tới mức phải cúi đầu xuống. Một lúc sau cô mới ngẩng lên lại.
“Tôi bắt đầu hiểu vì sao Tống tổng luôn nhìn anh bằng ánh mắt rất bất lực.”
“Cậu ấy quen rồi.”
“Còn tôi thì chưa.”
“Cô có thể từ từ.”
Câu nói tới quá tự nhiên. Không nhanh. Không thấp giọng. Nhưng Châu Vận vẫn im lặng vài giây sau đó. Bên ngoài cửa kính, dòng xe phía trước cuối cùng cũng bắt đầu di chuyển trở lại. Tài xế nhìn qua gương.
“Mạnh tổng, đường thông rồi.”
“Ừ.”
Chiếc Maybach chậm rãi hòa lại vào dòng xe. Không ai nói tiếp ngay. Không khí trong xe vẫn giữ nguyên sự yên tĩnh vừa rồi. Châu Vận nghiêng đầu nhìn ánh đèn lướt qua ngoài cửa sổ.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Tôi thấy anh lúc này dễ nói chuyện hơn ở bàn tiệc.”
“Có thể vì hiện tại không có người khác.”
“Vậy anh ghét đông người thật à?”
“Không ghét.”
“Chỉ không thích?”
“Ừ.”
Cô cười rất nhẹ.
“Tôi bắt đầu dịch được tiếng của anh rồi.”
“Tiếng của tôi?”
“Ừ.” Cô nhìn anh. “Ví dụ ‘có thể’ nghĩa là anh không muốn nói thẳng.”
“Còn gì nữa?”
“‘Ừ’ nghĩa là anh đang nghe.”
“Khá chính xác.”
“Còn im lặng?”
Ánh mắt anh dừng trên cô. Trong khoảnh khắc ngắn, ánh đèn ngoài đường phản chiếu rất rõ lên tròng kính mỏng màu vàng.
“Cái đó khó hơn.”
Châu Vận nhìn anh vài giây rồi quay đi trước. Khóe môi cô cong lên rất nhẹ. Chiếc xe tiếp tục chạy xuyên qua đêm Bắc Kinh còn lấm tấm mưa.
Bình luận
Đang tải bình luận...