Chương 27
11h45. Studio của Châu Vận ngập nắng mùa đông. Cô đang ngồi dưới sàn chỉnh lại bảng màu thì nghe tiếng gõ cửa. Không nhanh. Rất đều. Khóe môi cô gần như tự động cong lên trước cả khi đứng dậy.
“Mạnh tổng.”
“Ừ.”
Mạnh Thời Uyên đứng ngoài cửa với chiếc khăn màu kem gấp gọn trên tay. Anh vẫn mặc suit tối màu như buổi sáng. Chỉ là hôm nay khí chất lạnh hơn bình thường một chút.
“Anh thật sự tự mang tới à?”
“Tiện đường.”
Châu Vận nhận khăn rồi nhìn anh vài giây.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Anh có chuyện à?”
Ánh mắt anh khẽ dừng lại trên cô.
“Vì sao hỏi vậy?”
“Không biết.” Cô kéo nhẹ khăn trong tay. “Chỉ thấy anh hôm nay hơi khác.”
“Khác chỗ nào?”
“Ít nói hơn.”
“Có sao?”
“Có.”
Bởi vì Mạnh Thời Uyên thật sự đang căng. Nhưng anh vẫn không có thói quen giải thích.
“Có vài việc công ty.” anh đáp ngắn.
“Rắc rối?”
“Không nghiêm trọng.”
Châu Vận nhìn anh thêm vài giây rồi tránh sang một bên.
“Anh vào đi.”
Studio hôm nay mở cửa kính lớn nên ánh sáng rất đẹp. Gió lạnh thổi rèm trắng lay động rất nhẹ. Mạnh Thời Uyên vừa bước vào đã thấy canvas mới dựng giữa phòng. Nền tranh còn dang dở. Nhưng đã nhìn ra là mặt hồ mùa đông.
“Tranh mới?”
“Ừ.”
“Vẽ ở đâu?”
“Hồ Sát Hải.” Cô đi tới chỉnh lại góc đèn. “Tôi qua đó tuần trước.”
“Ừ.”
Anh đứng nhìn bức tranh khá lâu. Châu Vận ngồi xuống sofa nhìn nghiêng anh.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh thật sự không sao chứ?”
Ngón tay anh rất khẽ gõ lên cạnh khung tranh ba cái. Dừng.
“Cô quan sát hơi nhiều.”
“Đó là công việc của tôi.”
Khóe môi anh hơi động rất nhẹ. Cuối cùng Châu Vận đứng dậy.
“Đi uống trà không?”
Anh nhìn cô.
“Bây giờ?”
“Ừ.” cô kéo tóc ra sau tai. “Anh trông như cần ra khỏi văn phòng một lúc.”
Mạnh Thời Uyên im lặng vài giây. Lịch chiều của anh kín tới tối. Điện thoại cũng vừa rung thêm hai lần từ thư ký. Nhưng cuối cùng anh vẫn đáp:
“Được.”
Quán trà nằm cạnh hồ phía tây thành phố. Không quá đông. Kính sát mặt nước. Bên ngoài còn thấy vài cành liễu trụi lá lay nhẹ trong gió lạnh. Châu Vận chọn chỗ sát cửa kính.
“Anh uống được trà trắng không?”
“Được.”
Cô gọi trà rất quen thuộc với chủ quán. Rõ ràng đã tới đây nhiều lần.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh chưa từng tới mấy chỗ kiểu này đúng không?”
“Ít.”
“Đúng rồi.” Cô chống cằm cười nhẹ. “Anh hợp khách sạn hơn.”
“Cô đang phân loại tôi?”
“Có một chút.”
“Vậy cô thuộc kiểu nào?”
“Tôi à?” Cô nhìn mặt hồ ngoài cửa kính. “Quán nhỏ, ghế cũ, nhạc nhẹ.”
“Ừ.”
“Còn anh là kính cao tầng với hợp đồng 300 trang.”
“Khá chính xác.”
Cô bật cười. Nhân viên mang trà ra đúng lúc đó. Hơi nóng trắng mỏng chậm rãi lan giữa hai người.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Hôm nay thật sự có chuyện gì?”
Anh cầm tách trà lên nhưng không uống ngay. Ánh mắt dừng ngoài mặt hồ vài giây.
“Gia đình tôi muốn sắp xếp gặp mặt.”
“Xem mắt?”
“Có thể hiểu vậy.”
Châu Vận đang cầm tách trà cũng hơi khựng lại. Chỉ một chút. Nhưng Mạnh Thời Uyên vẫn nhìn thấy.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Anh đồng ý không?”
“Không.”
Cô cúi xuống nhìn trà trong tay.
“Ồ.”
Vài giây trôi qua. Rồi Châu Vận bật cười rất nhỏ.
“Xin lỗi.”
“Vì sao?”
“Tôi vừa thấy nhẹ nhõm.”
Lần này tới lượt Mạnh Thời Uyên im lặng. Gió ngoài hồ thổi nhẹ làm mặt nước rung thành từng vòng nhỏ. Châu Vận đáng lẽ sẽ đổi chủ đề như mọi lần. Nhưng hôm nay cô lại không muốn.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh từng thích ai nghiêm túc chưa?”
Câu hỏi tới rất nhẹ. Nhưng đủ khiến anh dừng động tác đặt tách trà xuống.
“Vì sao hỏi?”
“Chỉ tò mò thôi.”
“Chưa.”
“Thật à?”
“Ừ.”
“Không ai khiến anh muốn ở cạnh lâu hơn?”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô. Ánh mắt cô lúc này rất bình tĩnh. Nhưng ngón tay đang siết nhẹ mép tách trà.
“Có.”
Châu Vận hơi ngẩng lên. Không khí quanh bàn trà đột nhiên im ắng hơn rất nhiều.
“Sau đó thì sao?” cô hỏi nhỏ.
“Vẫn đang nghĩ.”
Tim cô gần như lệch một nhịp. Bởi vì cả hai đều hiểu câu trả lời kia đang hướng tới ai. Nhưng không ai gọi tên. Nhân viên phía xa vô tình làm rơi muỗng xuống sàn. Tiếng kim loại vang lên khiến Châu Vận như tỉnh lại. Cô lập tức cúi xuống uống trà để tránh ánh mắt anh.
“Nóng à?” anh hỏi.
“Không.”
“Tai cô đỏ rồi.”
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh đừng nói thẳng vậy.”
“Cô vừa hỏi chuyện riêng của tôi.”
“Đó là hai chuyện khác nhau.”
Khóe môi anh cuối cùng cũng cong lên rất nhẹ. Rất hiếm. Châu Vận nhìn thấy nụ cười đó rồi bỗng thấy cổ họng mình khô đi một chút.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Có phải gần đây anh hơi thích bắt nạt tôi không?”
“Không.”
“Anh có.”
“Vì cô phản ứng thú vị.”
Cô gần như nghẹn trà.
“Anh thật sự học hư rồi.”
“Có thể.”
Gió lạnh ngoài hồ tiếp tục thổi qua mặt kính. Nhưng không khí giữa hai người lúc này lại ấm hơn rất nhiều. Ấm tới mức Châu Vận bắt đầu thấy nguy hiểm.
Bình luận
Đang tải bình luận...