Chương 55
23h06. Studio chỉ bật một đèn vàng nhỏ cạnh sofa. Châu Vận ngồi bó gối trên thảm nhìn điện thoại rất lâu. Khung chat với Mạnh Thời Uyên vẫn dừng ở câu:
“Tới nơi nhắn em.”
Cô đã nhắn “Tới rồi” từ 20 phút trước. Anh chưa trả lời. Điều này không bình thường. Hoặc chính xác hơn. Từ lúc ở bên nhau tới giờ, Mạnh Thời Uyên chưa từng để cô cảm thấy khoảng cách rõ như tối nay. Tiếng gõ cửa vang lên đúng lúc đó.
“Châu Vận, mở cửa.”
Là Lâm Kỳ. Châu Vận đứng dậy mở cửa rồi quay lại sofa ngay lập tức. Lâm Kỳ nhìn biểu cảm cô vài giây rồi nhíu mày.
“Cãi nhau?”
“Không có.”
“Vậy sao mặt cậu giống vừa xem phim BE.”
Châu Vận kéo chăn lên ôm lấy đầu gối.
“Lâm Kỳ.”
“Hửm?”
“Cậu có bao giờ cảm thấy người mình rất gần bỗng nhiên xa đi không?”
Lâm Kỳ đứng khựng hai giây. Sau đó lập tức ngồi xuống cạnh cô.
“Khoan.” Cô ấy kéo khăn xuống nhìn kỹ mặt bạn mình. “Mạnh Thời Uyên làm gì?”
“Không làm gì.”
“Thế càng đáng sợ.”
Châu Vận bật cười rất nhẹ. Nhưng không thật sự cười nổi. Không khí trong studio quạnh quẽ. Lâm Kỳ nhìn cô thêm vài giây rồi chủ động rót trà nóng.
“Nói đi.”
Châu Vận kể rất chậm. Về gallery. Bức ảnh cũ. Cảm giác quen thuộc kỳ lạ. Và phản ứng của Mạnh Thời Uyên. Lâm Kỳ ban đầu còn khá bình thường. Nhưng tới đoạn “vụ cháy”, cô ấy chậm rãi ngẩng lên.
“Cháy?”
“Ừ.”
“Ở ngoại ô?”
“Chú Hồ nói vậy.”
Không khí trong studio khựng lại rất nhẹ.
“Lâm Kỳ?”
“Ờ...” cô ấy rất chậm đặt tách trà xuống. “Tớ hình như từng nghe vụ đó.”
Tim Châu Vận khẽ siết lại.
“Cậu biết à?”
“Không rõ lắm.” Lâm Kỳ nhíu mày nhớ lại. “Hồi trước có thời gian giới thượng lưu Bắc Kinh nhắc khá nhiều.”
“Vì sao?”
“Hình như có thiếu gia nhà nào lao vào cứu người.”
Không khí lập tức lặng đi. Câu nói gần như trùng khớp hoàn toàn với lời Hồ Phong. Tim Châu Vận đập nhanh hơn.
“Mạnh tổng cũng phản ứng rất lạ khi thấy ảnh.”
Lâm Kỳ nhìn cô vài giây.
“Cậu nghĩ người đó là anh ta?”
“Không biết.”
Châu Vận ôm chặt đầu gối hơn.
“Nhưng tớ có cảm giác...” cô dừng rất lâu. “Anh ấy đang giấu tớ chuyện gì đó.”
Không khí trong studio chậm lại. Lâm Kỳ vốn định nói gì đó để cô bớt nghĩ nhiều. Nhưng nhìn biểu cảm hiện tại của Châu Vận, cô ấy lại im. Bởi vì trực giác của Châu Vận rất hiếm khi sai.
“Cậu hỏi chưa?”
“Hỏi rồi.”
“Anh ta nói sao?”
“Bọn tớ chưa từng gặp trước gala.”
Lâm Kỳ tựa lưng vào sofa suy nghĩ vài giây.
“Vậy cậu tin không?”
Câu hỏi khiến Châu Vận im luôn. Studio cực kỳ lặng lẽ. Máy sưởi kêu rất nhỏ trong góc phòng. Rất lâu sau cô mới thấp giọng:
“Trước tối nay thì có.”
“Còn bây giờ?”
Ngực cô bỗng nặng xuống rất nhẹ.
“Không biết.”
Đây là lần đầu tiên. Lần đầu tiên từ lúc yêu nhau, cô không chắc mình đã thật sự hiểu Mạnh Thời Uyên chưa. Điều đó khiến tim cô khó chịu hơn tưởng tượng rất nhiều. Điện thoại trên bàn rung lên đúng lúc đó.
“Mạnh tổng: Đừng nghĩ nhiều. Ngủ sớm.”
Chỉ một câu rất ngắn. Nhưng tim cô lại đau nhẹ một chút. Bởi vì anh biết cô đang nghĩ nhiều. Và cũng biết nguyên nhân là chính anh. Lâm Kỳ nhìn biểu cảm cô rồi thở dài.
“Người đàn ông này đúng là rất biết làm người ta đau đầu.”
Châu Vận cúi xuống nhìn màn hình vài giây. Rồi cuối cùng nhắn lại:
“Anh đang ở đâu?”
Tin nhắn seen gần như ngay lập tức. Nhưng hơn 1 phút sau mới có trả lời.
“Ở nhà.”
Ngực cô lại khẽ siết thêm một chút. Quá chậm. Giống anh đã đứng nhìn màn hình rất lâu mới quyết định trả lời.
“Mạnh tổng.”
Cô vô thức đọc nhỏ tên anh. Lâm Kỳ nhìn bạn mình vài giây rồi nhẹ giọng hơn:
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Châu Vận.”
“Hửm?”
“Nếu thật sự có chuyện gì đó...” cô ấy ngập ngừng một chút. “Cậu định làm sao?”
Không khí trầm hẳn. Châu Vận nhìn ánh đèn vàng phản trên sàn gỗ rất lâu. Rồi cuối cùng thấp giọng:
“Tớ không biết.”
“Cậu giận anh ta à?”
“Không phải.”
“Vậy là gì?”
Cô ôm đầu gối im thêm vài giây.
“Là tớ thấy anh ấy rất mệt.”
Lâm Kỳ khựng lại.
“Dù đang giấu chuyện?” cô ấy hỏi lại.
“Ừ.”
Châu Vận cúi đầu rất thấp.
“Lúc ở trên xe...” giọng cô nhỏ dần. “Anh ấy nhìn tớ như đang rất sợ.”
Không khí trong studio gần như ngừng lại. Bởi vì cảm xúc đó quá thật. Thật tới mức khiến cô không giận nổi. Chỉ thấy tim đau nhẹ. Lâm Kỳ thở dài rất khẽ.
“Cậu tiêu rồi.”
“Gì cơ?”
“Cậu yêu anh ta nhiều quá rồi.”
Châu Vận bật cười rất nhẹ. Nhưng vành mắt lại đỏ lên một chút.
“Có lẽ vậy.”
Điện thoại trên bàn lại sáng lên lần nữa.
“Mạnh tổng: Châu Vận.”
Chỉ tên cô. Không thêm gì nữa. Tim cô lập tức lệch hẳn một nhịp.
“Mạnh tổng?”
Tin nhắn tiếp theo hiện ra rất chậm.
“Nếu tôi thật sự có chuyện giấu em.”
“Cô còn muốn ở cạnh em không?”
Không khí trong studio đông cứng hoàn toàn.
Bình luận
Đang tải bình luận...