Chương 34
“Anh nghĩ tôi vẽ anh nhiều như vậy để làm gì?”
Không khí trong studio trầm lặng hẳn sau câu nói đó. Tuyết ngoài cửa kính vẫn rơi rất chậm. Ánh sáng trắng lạnh phủ lên tóc Châu Vận thành một lớp mềm rất mỏng. Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây. Rồi khóe môi cuối cùng cũng cong lên rõ hơn bình thường một chút. Không nhiều. Nhưng đủ khiến tim Châu Vận đập lệch thêm một nhịp.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Anh đừng cười kiểu đó.”
“Kiểu nào?”
“Kiểu như vừa thắng một cuộc đàm phán lớn.”
“Em không có.”
“Có.”
Cô vừa nói vừa cúi xuống tránh ánh mắt anh theo phản xạ. Nhưng khóe môi vẫn không ép xuống được. Studio yên tĩnh tới mức tiếng tuyết va rất nhẹ lên kính cũng nghe rõ. Hai người vừa chính thức xác nhận tình cảm. Vậy mà không ai biết phải làm gì tiếp theo. Mà là cả hai đều thiếu kinh nghiệm nghiêm trọng.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Bây giờ chúng ta nói gì đây?”
“Không biết.”
Cô bật cười ngay lập tức.
“Anh thật sự không có kinh nghiệm à?”
“Ừ.”
“Nghe rất khó tin.”
“Em thì có?”
“Không nhiều.”
“Vậy khá công bằng.”
Không khí mềm xuống rất rõ. Mạnh Thời Uyên tháo áo khoác đặt lên sofa rồi nhìn quanh studio.
“Em định làm việc tiếp?”
“Có lẽ.”
“Còn tôi?”
Châu Vận hơi khựng lại.
“Anh muốn về à?”
“Em muốn tôi về?”
Câu hỏi tới quá thẳng khiến cô lập tức quay sang chỗ khác.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Anh đừng hỏi kiểu đó liên tục.”
“Vì sao?”
“Tim tôi không ổn.”
Lần này anh thật sự bật cười rất khẽ. Âm thanh thấp và ngắn. Nhưng rõ ràng. Châu Vận nhìn anh vài giây rồi vô thức cũng cười theo.
“Anh ở lại đi.” cô cuối cùng nhỏ giọng. “Em muốn vẽ nốt phần này.”
“Ừ.”
Mạnh Thời Uyên kéo ghế ngồi cạnh cửa kính. Không mở laptop. Không xem tài liệu. Chỉ ngồi đó nhìn cô pha màu. Cảm giác rất lạ. Trước kia họ luôn có lý do rõ ràng để gặp nhau. Dự án. Commission. Khảo sát. Bây giờ đột nhiên không còn cần những thứ đó nữa.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh đừng nhìn em mãi.”
“Tôi đang nhìn tranh.”
“Anh nói dối.”
“Ừ.”
Châu Vận gần như nghẹn cười. Cô cúi xuống bảng màu để che khóe môi đang cong lên. Không khí trong studio ấm tới mức cả tiếng máy sưởi cũng nghe mềm hơn.
“Anh uống cà phê không?” cô hỏi.
“Được.”
“Ít đường?”
“Ừ.”
“Anh thật sự rất dễ nhớ.”
Mạnh Thời Uyên nhìn bóng lưng cô trong bếp mini vài giây rồi hỏi:
“Em nhớ nhiều thứ về tôi vậy à?”
“Khá nhiều.”
“Ví dụ?”
“Anh không uống rượu ở sự kiện đông người.” cô vừa pha cà phê vừa nói. “Anh ghét bệnh viện. Anh thích màu tối. Anh không thích người khác động vào tranh mình đã mua.”
Ánh mắt anh dừng trên cô.
“Còn gì nữa?”
“Anh hay gõ tay lúc suy nghĩ.”
Ngón tay anh vừa định gõ xuống bàn liền khựng lại. Châu Vận quay đầu nhìn thấy cảnh đó rồi bật cười thành tiếng.
“Anh xem.”
Khóe môi anh hơi động.
“Cô đúng là quan sát rất kỹ.”
“Tôi là họa sĩ mà.”
Cô mang hai cốc cà phê tới rồi ngồi xuống thảm cạnh sofa. Mạnh Thời Uyên nhìn cô ngồi dưới sàn vài giây rồi cũng kéo ghế gần hơn một chút. Khoảng cách giữa hai người hiện tại gần hơn trước rất nhiều. Nhưng lại không còn khiến không khí căng như cũ. Chỉ có cảm giác lạ lẫm dịu dàng.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Chúng ta đang hẹn hò rồi à?”
Câu hỏi khiến anh im hai giây.
“Không phải sao?”
“Anh hỏi em à?”
“Tôi cũng chưa từng xác nhận chuyện này.”
Châu Vận bật cười tới mức phải ôm gối.
“Trời ạ.”
“Có vấn đề?”
“Anh thật sự nghiêm túc tới mức đáng sợ.”
“Không tốt?”
“Không.” cô lắc đầu rất nhanh. “Rất tốt.”
Không khí lại trầm xuống. Nhưng là kiểu trầm rất thoải mái. Ngoài trời, tuyết rơi dày hơn lúc chiều. Đèn đường dưới tầng bắt đầu phủ lớp trắng rất mỏng.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh có thấy mọi thứ đang hơi nhanh không?”
“Em thấy nhanh?”
“Không hẳn.” Cô chống cằm nhìn anh. “Chỉ là hôm qua chúng ta còn mập mờ.”
“Hôm nay thì không.”
“Ừ.”
Anh nhìn cô vài giây rồi rất chậm nói:
“Tôi không thích để em đoán.”
Tim cô mềm xuống ngay lập tức. Câu này quá giống anh. Ít cảm xúc khoa trương. Nhưng lại chân thành tới mức không cần thêm gì nữa.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Anh biết không.”
“Gì?”
“Em từng nghĩ người như anh sẽ rất khó yêu.”
“Bây giờ thì sao?”
“Bây giờ em thấy...” cô cúi xuống cười nhẹ. “Anh chỉ rất vụng thôi.”
Khóe môi anh cong lên rất nhỏ.
“Em đang cười tôi?”
“Một chút.”
“Không công bằng.”
“Vì sao?”
“Em cũng vụng.”
Châu Vận đang uống cà phê liền suýt sặc.
“Em không có.”
“Có.”
“Ví dụ?”
“Em thích tôi lâu rồi nhưng vẫn giả vờ bình thường.”
Tai cô lập tức đỏ lên thấy rõ.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh thật sự học hư rồi.”
“Có thể.”
Không khí trong studio mềm tới mức gần như tan ra. Châu Vận kéo chăn mỏng phủ lên chân rồi tựa đầu vào sofa phía sau.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Anh còn phải về tập đoàn không?”
“Không.”
“Thật à?”
“Ừ.”
“Anh bỏ việc cả chiều chỉ để tới đây lời tỏ tình?”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây. Rồi rất bình tĩnh đáp:
“Đúng.”
Châu Vận im hẳn. Tim cô gần như mềm tới mức đau nhẹ lần nữa. Ngoài cửa kính, tuyết vẫn rơi chậm trong ánh đèn Bắc Kinh. Studio nhỏ đầy mùi sơn dầu bỗng trở nên rất ấm. Ấm tới mức cô bắt đầu hiểu một chuyện. Người đàn ông này thật sự đang từng bước đi về phía cô. Không còn giữ khoảng cách nữa.
Bình luận
Đang tải bình luận...