Chương 18
Penthouse tầng cao gần như không có tiếng động. Đồng hồ trên tường vừa qua 0h. Ngoài cửa kính, Bắc Kinh vẫn sáng rực. Mạnh Thời Uyên đứng cạnh quầy bar rót nước. Suit ngoài đã cởi bỏ từ lúc về nhà, chỉ còn sơ mi tối màu xắn nhẹ tay áo. Điện thoại trên bàn rung một cái.
“Tới rồi.”
Là tin nhắn của Tống Hiển. Mạnh Thời Uyên đặt ly xuống rồi đi mở cửa.
“Tôi tưởng cậu ngủ rồi.” Tống Hiển bước vào, trên tay còn cầm folder tài liệu.
“Chưa.”
“Tôi đoán cũng vậy.”
Anh thay giày rồi rất quen đường đi thẳng vào khu lounge. Penthouse của Mạnh Thời Uyên rộng nhưng cực kỳ trống. Ít đồ. Nhiều tranh. Đèn vàng thấp khiến không gian càng trầm hơn. Tống Hiển nhìn quanh một vòng rồi ngồi xuống sofa.
“Cậu lại đổi tranh?”
“Ừ.”
“Của Châu Vận?”
“Ừ.”
“Tôi thật sự không hiểu nổi cậu.”
Mạnh Thời Uyên đưa cho anh ly nước.
“Dự án phía đông có vấn đề?”
“Không lớn.” Tống Hiển mở folder. “Tôi chỉ tiện mang qua luôn.”
Hai người bắt đầu nói công việc gần 40 phút. Tiến độ xây dựng. Nhà đầu tư mới. Điều chỉnh ngân sách khu rooftop. Mọi thứ diễn ra rất nhanh và gọn. Đến lúc ký xong tài liệu cuối cùng, Tống Hiển mới tựa lưng ra sofa.
“Xong rồi.”
“Ừ.”
“Cuối cùng cũng quay lại chuyện chính được.”
Mạnh Thời Uyên ngẩng lên nhìn anh.
“Còn chuyện gì?”
“Châu Vận.”
Không khí yên lặng vài giây. Bên ngoài cửa kính, trực thăng quảng cáo bay ngang rất xa thành một chấm sáng nhỏ.
“Tôi đoán hôm nay ai cũng nhìn ra.” Tống Hiển nói tiếp.
“Nhìn ra gì?”
“Cậu đang để ý cô ấy.”
Mạnh Thời Uyên cầm ly nước lên uống một ngụm nhỏ. Không trả lời ngay. Tống Hiển nhìn phản ứng đó rồi bật cười.
“Cậu biết không, người khác mà im kiểu này là tôi hiểu ngay rồi.”
“Hiểu gì?”
“Hiểu là đúng.”
Mạnh Thời Uyên đặt ly xuống.
“Tôi không nói vậy.”
“Nhưng cậu cũng không phủ nhận.”
“Không cần thiết.”
“Thấy chưa.” Tống Hiển chống cằm nhìn anh. “Lại kiểu đó.”
“Kiểu gì?”
“Cái kiểu tự mình biết hết nhưng nhất định không nói.”
Mạnh Thời Uyên không đáp. Tống Hiển nhìn anh vài giây rồi quay đầu sang bức tranh treo cạnh cửa kính. Là một bức sơn dầu phong cảnh màu rất tối.
“Cậu mua tranh của cô ấy bao nhiêu năm rồi?”
“6 năm.”
“Tôi nhớ lúc đầu cậu còn không chịu nói tên họa sĩ.”
“Không quan trọng.”
“Bây giờ thì quan trọng rồi?”
Ngón tay Mạnh Thời Uyên gõ nhẹ lên thành ly ba cái. Dừng. Tống Hiển bật cười ngay.
“Đừng gõ nữa, tôi biết cậu đang nghĩ.”
“Cậu nói quá nhiều.”
“Vì cậu không chịu nói.”
Không gian trầm xuống vài giây. Tống Hiển vốn không phải người thích can thiệp chuyện riêng người khác. Nhưng anh quen Mạnh Thời Uyên quá lâu. Lâu tới mức hiểu sự khác biệt nhỏ nhất trong phản ứng của đối phương. Ví dụ như chuyện tự mình rời bàn tiệc sớm hôm nay. Ví dụ như ánh mắt nhìn Châu Vận ở preview. Hoặc việc một người gần như sống trong công ty như Mạnh Thời Uyên lại bắt đầu xuất hiện ở 798 nhiều tới mức bảo vệ dưới đó nhớ mặt.
“Thời Uyên.”
“Ừ?”
“Cậu định làm gì?”
“Không làm gì.”
“Cậu nghĩ tôi tin à?”
“Đó là sự thật.”
Tống Hiển nhìn anh vài giây.
“Cậu thích cô ấy.”
“Tôi chưa nói vậy.”
“Được.” Anh gật đầu. “Vậy đổi câu khác. Cậu muốn cô ấy ở gần mình.”
Lần này Mạnh Thời Uyên im lặng lâu hơn. Không phủ nhận. Cũng không tiếp tục né tránh như trước. Cuối cùng anh chỉ nói rất ngắn.
“Ở cạnh cô ấy khá yên tĩnh.”
Tống Hiển khựng lại nửa giây. Rồi anh thở ra một hơi như vừa nghe thấy thứ cực kỳ hiếm.
“Trời đất.” Anh ngửa đầu ra sofa. “Cuối cùng cậu cũng nói tiếng người.”
“Cậu phiền thật.”
“Vì cậu đáng bị phiền.”
Tống Hiển ngồi thẳng dậy lại.
“Cô ấy biết không?”
“Không.”
“Cậu định giấu tới bao giờ?”
“Không cần nói.”
“Tại sao?”
Mạnh Thời Uyên nhìn ra ngoài cửa kính. Đèn thành phố phản lên tròng kính mỏng thành màu rất nhạt.
“Hiện tại như vậy ổn rồi.”
“Ổn cho ai?”
“Cho cô ấy.”
“Tôi thấy cô ấy đâu có khó chịu khi ở cạnh cậu.”
“Đó là chuyện khác.”
“Thời Uyên.” Tống Hiển đặt folder xuống bàn. “Cậu biết điều khó chịu nhất ở cậu là gì không?”
“Không muốn biết.”
“Cậu luôn nghĩ mình đang bảo vệ người khác.” Anh nói chậm. “Nhưng thật ra nhiều lúc chỉ là tự nhốt mình.”
Không khí phòng khách im hẳn. Mạnh Thời Uyên không phản ứng gì rõ ràng. Chỉ đứng dậy đi tới cạnh cửa kính.
“Tôi không cần nghe lecture lúc 0h30.”
“Tôi cũng không muốn tăng ca cảm xúc với cậu.” Tống Hiển đứng lên theo. “Nhưng tôi thật sự tò mò.”
“Tò mò gì?”
“Lần đầu tiên thấy cậu để ý ai lâu như vậy.”
Mạnh Thời Uyên nhìn thành phố phía dưới.
“Không lâu.”
“6 năm mua tranh chưa đủ lâu?”
Ngón tay anh khựng rất nhẹ trên ly nước. Chỉ một thoáng. Nhưng Tống Hiển vẫn thấy.
“Cậu thật sự điên rồi.” Anh lắc đầu cười bất lực. “Tôi còn tưởng cậu chỉ thích tranh.”
“Ban đầu đúng là vậy.”
“Còn bây giờ?”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Mạnh Thời Uyên im lặng. Bên ngoài cửa kính, một tầng mây rất thấp đang trôi qua giữa các tòa nhà. Cả căn penthouse sáng mờ dưới ánh đèn vàng.
“Tôi không biết.”
Đó là câu thành thật nhất anh nói suốt tối nay. Tống Hiển nhìn anh vài giây rồi cuối cùng bật cười.
“Được.” Anh cầm áo khoác đứng dậy. “Ít nhất cậu còn biết mình không biết.”
“Tống Hiển.”
“Hửm?”
“Đừng nói linh tinh trước mặt cô ấy.”
“Tôi đâu ngu.” Anh đi tới cửa rồi dừng lại. “Nhưng tôi nhắc trước.”
“Nhắc gì?”
“Nếu cậu tiếp tục nhìn người ta như hôm nay...” Khóe môi anh nhếch lên rất nhạt. “Sớm muộn cô ấy cũng tự hiểu thôi.”
Cửa khép lại sau lưng Tống Hiển. Penthouse lại trở về yên tĩnh. Mạnh Thời Uyên đứng một mình cạnh cửa kính rất lâu. Ly nước trong tay đã nguội. Điện thoại trên bàn sáng lên một cái. Tin nhắn WeChat từ Châu Vận.
“Hôm nay cảm ơn anh.”
Anh nhìn màn hình vài giây. Rồi trả lời rất ngắn.
“Vì chuyện gì?”
Bên kia hiện dòng chữ “đang nhập tin nhắn” gần nửa phút. Cuối cùng chỉ gửi lại một câu.
“Vì đã đứng về phía tôi.”
Bình luận
Đang tải bình luận...