Chương 25
Không khí trong studio lặng lẽ tới mức nghe rõ cả tiếng nước nhỏ từ vòi chưa khóa chặt trong bếp.
“Cô vẽ tôi bao nhiêu lần rồi?”
Giọng Mạnh Thời Uyên rất bình thường. Không ép người. Không trêu chọc quá mức. Nhưng chính vì vậy càng khiến Châu Vận khó trả lời hơn. Cô đứng cạnh sofa ôm sketchbook trước ngực vài giây rồi quay mặt đi.
“Không nhiều.”
“Bao nhiêu là không nhiều?”
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh đang rất giống người thẩm vấn.”
“Cô đang né tránh.”
Châu Vận bật cười bất lực.
“Được rồi.” cô cúi xuống mở sketchbook rất nhanh rồi lật qua vài trang. “Chỉ vài nét thôi.”
Anh nhìn xuống. Không chỉ vài nét. Có ít nhất hơn mười trang đều là anh. Có trang chỉ là góc nghiêng. Có trang là bàn tay đặt trên ly rượu. Có trang chỉ vẽ bóng lưng đứng trước cửa kính. Nhưng tất cả đều nhận ra được ngay. Mạnh Thời Uyên im lặng vài giây. Châu Vận lập tức đóng sập sketchbook lại.
“Xong rồi.” cô nói rất nhanh. “Anh không được xem nữa.”
“Vì sao?”
“Quá xấu hổ.”
“Không xấu.”
“Anh không hiểu.”
“Ừ.”
“Người vẽ người khác nhiều như vậy nhìn rất...” Cô dừng giữa chừng. “Rất kỳ.”
“Có thể.”
“Anh đừng đồng ý.”
Khóe môi anh hơi động.
“Tôi nên nói gì?”
“Ít nhất giả vờ lịch sự.”
“Tôi đang lịch sự.”
“Không hề.”
Châu Vận đặt mạnh sketchbook lên giá rồi đi thẳng ra cửa kính như muốn trốn khỏi chủ đề đó. Bên ngoài, mưa đã dừng hoàn toàn. Đường phố dưới tầng phản chiếu ánh đèn thành những mảng sáng vàng nhạt. Cô chống tay lên bệ cửa sổ thở ra một hơi rất khẽ. Mạnh Thời Uyên đứng phía sau cách cô không xa.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh có thấy tôi rất mất mặt không?”
“Không.”
“Thật à?”
“Ừ.”
“Nhưng tôi vừa bị bắt gặp vẽ anh cả chục lần.”
“Có thể là do cô thích quan sát.”
“Anh biết rõ không chỉ vậy.”
Phía sau lưng cô im ắng vài giây. Rồi Mạnh Thời Uyên rất chậm nói:
“Ừ.”
Chỉ một chữ. Nhưng đủ làm tai Châu Vận nóng lên ngay lập tức. Cô quay đầu nhìn anh.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh đừng trả lời kiểu đó.”
“Kiểu nào?”
“Kiểu như...” Cô nghẹn một chút rồi bỏ cuộc. “Thôi bỏ đi.”
Khóe môi anh lại hơi cong lên. Châu Vận nhìn thấy rất rõ lần này.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Anh thật sự cười nhiều hơn trước.”
“Có sao?”
“Có.”
“Chắc gần đây tâm trạng ổn hơn.”
Câu trả lời đó khiến cô khựng lại rất nhỏ. Studio lặng tới mức tiếng tim mình đập hơi nhanh cũng nghe rõ. Châu Vận cảm thấy nếu tiếp tục đứng đây thêm vài phút nữa, có thể cô sẽ hỏi điều gì đó quá mức hiện tại. Cho nên cô lập tức đổi hướng.
“Đã muộn rồi.” cô cầm áo khoác của anh đưa tới. “Tôi tiễn anh xuống.”
“Tôi tự xuống được.”
“Đây là phép lịch sự.”
“Cô vừa nói tôi không lịch sự.”
“Cho nên tôi phải cứu vãn lại.”
Cuối cùng hai người vẫn cùng đi xuống tầng. Hành lang khu studio lúc đêm rất yên tĩnh. Đèn cảm ứng bật sáng từng đoạn khi họ đi ngang. Thang máy xuống chậm hơn bình thường. Châu Vận đứng cạnh cửa kim loại nhìn con số giảm dần. Cô vẫn còn thấy nóng mặt.
“Mạnh tổng.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Ừ?”
“Anh sẽ không kể chuyện sketchbook cho ai chứ?”
“Tôi không có thói quen bàn chuyện riêng.”
“Lâm Kỳ cũng không?”
“Không.”
“May quá.”
“Cô rất sợ bị biết?”
“Có.”
“Vì sao?”
“Vì nghe rất giống...” Cô mím môi rồi nhỏ giọng. “Rất giống tôi thích anh quá nhiều.”
Cửa thang máy vừa mở đúng lúc đó. Không khí gần như khựng lại một nhịp. Châu Vận lập tức bước ra ngoài trước. Cô đi quá nhanh tới mức gần như quên mất người phía sau. Mạnh Thời Uyên nhìn bóng lưng cô vài giây rồi chậm rãi bước theo. Bãi đỗ xe dưới tầng khá trống. Tài xế đã đứng cạnh xe chờ sẵn.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh đừng để ý câu lúc nãy.”
“Câu nào?”
“...”
“Cô nói quá nhiều câu.”
Châu Vận quay sang nhìn anh. Anh rõ ràng đang cố tình. Không quá lộ liễu. Nhưng đủ để cô nhận ra.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh học hư rồi.”
“Không có.”
“Có.”
Cô vừa nói vừa lùi lại một bước theo phản xạ. Nhưng gót giày lại vướng mép gờ xi măng phía sau. Cả người chao nhẹ. Mạnh Thời Uyên gần như lập tức đưa tay giữ lấy cổ tay cô. Động tác rất nhanh. Rất chắc. Châu Vận đứng khựng lại. Khoảng cách giữa hai người bỗng gần tới mức cô nhìn rõ cả phản chiếu ánh đèn trong mắt kính của anh. Bàn tay anh lạnh như mọi khi. Nhưng lực giữ cổ tay cô lại rất ổn định. Không ai nói ngay. Bãi đỗ xe im ắng hẳn. Chỉ còn tiếng điều hòa chạy rất nhẹ phía xa.
“Mạnh tổng...” cô mở miệng rất khẽ.
“Ừ?”
“Anh có thể buông rồi.”
Anh nhìn xuống cổ tay mình như lúc đó mới nhận ra. Rồi rất chậm thả tay ra.
“Xin lỗi.”
“Không sao.”
Nhưng sau khi buông ra, khoảng cách giữa hai người vẫn chưa lập tức giãn lại. Châu Vận đứng nguyên tại chỗ vài giây. Mạnh Thời Uyên cũng không lùi ngay. Mà là cả hai đều nhận ra điều gì đó vừa vượt qua ranh giới cũ một chút. Rồi cùng lúc dừng lại trước khi đi xa hơn. Tài xế phía xa cực kỳ chuyên nghiệp nhìn sang hướng khác. Cuối cùng Châu Vận là người lùi trước. Cô kéo nhẹ tay áo rồi cười rất nhỏ.
“Được rồi.” cô cố giữ giọng tự nhiên. “Anh về nghỉ đi.”
“Ừ.”
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Lần sau anh đừng hỏi trực tiếp vậy nữa.”
“Câu nào?”
“Chuyện tôi vẽ anh.”
“Vì sao?”
“Tim tôi không chịu nổi.”
Cô nói xong gần như lập tức quay người đi thẳng về phía thang máy. Nhanh tới mức tóc dài còn khẽ quét qua vai áo. Mạnh Thời Uyên đứng cạnh xe nhìn theo bóng cô. Cửa thang máy khép lại rất nhanh. Không gian dưới tầng lại yên tĩnh như cũ. Tài xế bước tới mở cửa xe.
“Mạnh tổng?”
Anh vẫn nhìn về phía thang máy thêm vài giây nữa. Rồi mới cúi xuống vào xe. Ngón tay rất khẽ chạm lên nơi vừa nắm cổ tay cô khi nãy.
Bình luận
Đang tải bình luận...