Chương 39
Ba ngày sau tuyết đầu mùa, Bắc Kinh lạnh hẳn. Gallery của Hồ Phong mở triển lãm nhỏ cho nhóm họa sĩ trẻ từ chiều. Khách tới khá đông. Mùi gỗ, rượu vang và giấy in catalogue hòa lẫn trong không khí ấm áp của phòng trưng bày. Châu Vận đứng cạnh một bức canvas mới treo chỉnh lại bảng giới thiệu. Hôm nay cô mặc váy len màu kem dài qua mắt cá chân, tóc buộc thấp phía sau.
“Cô Châu.” Hồ Phong cầm tách trà bước tới. “Bức này treo ở đây đẹp hơn nhiều.”
“Cháu cũng nghĩ vậy.”
“Ừ.” Ông nhìn cô vài giây rồi đột nhiên cười. “Hôm nay tâm trạng tốt nhỉ?”
Châu Vận hơi khựng lại.
“Có sao?”
“Có.” Hồ Phong chống tay sau lưng. “Người vui nhìn khác hẳn.”
Tai cô hơi nóng lên rất nhẹ.
“Cháu chỉ ngủ ngon thôi.”
“Ồ.”
Giọng kéo dài đầy ý vị khiến cô lập tức đổi chủ đề.
“Chú Hồ.” cô chỉ sang phía đối diện. “Đèn bên kia hơi vàng quá.”
“Ừ, để chú gọi người chỉnh.”
Đúng lúc đó có một người đàn ông khoảng hơn 30 tuổi bước tới gần cô. Vest xám nhạt, ngoại hình khá lịch thiệp.
“Xin chào.” anh ta mỉm cười đưa danh thiếp. “Tôi là Trình Nghiên, làm bên quỹ đầu tư nghệ thuật.”
Châu Vận nhận danh thiếp rất lịch sự.
“Xin chào.”
“Tôi xem tranh cô vài lần rồi.” Anh ta nhìn bức canvas sau lưng cô. “Phong cách rất đặc biệt.”
“Cảm ơn.”
“Không biết cô Châu có thời gian dùng bữa tối sau triển lãm không?”
Câu hỏi tới khá trực tiếp. Châu Vận còn chưa kịp trả lời thì Hồ Phong đã liếc cô đầy hóng chuyện.
“Xin lỗi.” cô cười nhẹ. “Gần đây em hơi bận.”
“Vậy đổi sang cà phê?”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Thật sự ngại quá.”
Người đàn ông kia vẫn không bỏ cuộc.
“Tôi nghĩ chúng ta sẽ nói chuyện hợp.” Anh ta cười rất tự tin. “Ít nhất cho tôi cơ hội mời em một bữa?”
Châu Vận đang nghĩ cách từ chối mềm hơn thì phía cửa gallery bỗng im lặng đi. Không nhiều. Nhưng đủ để vài nhân viên quay đầu nhìn. Mạnh Thời Uyên bước vào. Suit đen tối màu như mọi khi. Tuyết ngoài trời còn chưa tan hẳn nên vai áo anh dính vài chấm nước nhỏ. Khí chất quá nổi bật khiến cả gallery như chậm đi một nhịp. Hồ Phong lập tức bật cười trong lòng.
“Cậu Mạnh tới rồi à.”
“Chú Hồ.”
Mạnh Thời Uyên gật đầu chào ông rồi ánh mắt gần như ngay lập tức dừng trên Châu Vận. Không che giấu. Cũng không vòng vo như trước. Tim cô khẽ lệch một nhịp theo phản xạ.
“Mạnh tổng.”
“Ừ.”
Ánh mắt anh lướt sang người đàn ông đứng cạnh cô. Rất ngắn. Nhưng đủ khiến đối phương tự động im vài giây.
“Cậu tới đúng lúc đấy.” Hồ Phong cực kỳ vui vẻ. “Có người đang muốn mời cô Châu nhà chúng ta ăn tối.”
Tai Châu Vận lập tức nóng lên.
“Chú Hồ.”
“Chú nói sai à?”
Người tên Trình Nghiên kia nhìn Mạnh Thời Uyên vài giây rồi nhanh chóng nhận ra thân phận đối phương.
“Xin chào Mạnh tổng.”
“Ừ.”
Chỉ một chữ rất lịch sự. Nhưng khí áp đã khác hẳn. Châu Vận đứng cạnh nhìn nghiêng anh vài giây. Ngón tay anh đang cầm ly champagne. Không uống. Thói quen quen thuộc mỗi lần ở chỗ đông người.
“Mạnh tổng tới xem tranh à?” cô hỏi nhẹ để kéo không khí bớt căng.
“Ừ.”
“Bức nào?”
“Chưa xem.”
“Vậy anh đang nhìn gì?”
Khóe môi anh hơi động rất nhẹ.
“Người.”
Hồ Phong gần như sặc trà. Châu Vận đứng hình hai giây rồi lập tức quay sang chỗ khác vì tai đỏ lên thấy rõ. Trình Nghiên lúc này cuối cùng cũng nhận ra không khí có gì đó không đúng.
“Tôi không làm phiền hai người nữa.” anh ta rất nhanh cười xã giao. “Hẹn gặp lại cô Châu.”
Sau khi người kia đi xa, Hồ Phong cuối cùng không nhịn nổi nữa.
“Ôi trời.”
“Chú Hồ.”
“Chú già rồi nhưng chưa mù đâu.” Ông nhìn qua nhìn lại hai người. “Hai đứa định giấu tới bao giờ?”
Châu Vận lập tức ho khan.
“Không có gì cả.”
“Ừ.” Hồ Phong gật đầu đầy giả vờ nghiêm túc. “Không có gì nên cậu Mạnh nhìn người ta như chuẩn bị mua luôn gallery của chú.”
“Chú nói quá rồi.”
“Cháu cũng thấy quá.”
Hai giọng gần như vang lên cùng lúc. Không khí khựng một nhịp. Hồ Phong nhìn phản ứng đồng bộ đó rồi bật cười thành tiếng.
“Xong rồi.” Ông lắc đầu cảm thán. “Hai đứa này thật sự xong rồi.”
Châu Vận kéo nhẹ tóc ra sau tai theo phản xạ bối rối.
“Mạnh tổng tới đây có việc à?”
“Có.”
“Gì vậy?”
Anh nhìn cô vài giây.
“Tôi nhớ em.”
Không khí xung quanh gần như trầm hẳn. Hồ Phong đứng cạnh lập tức quay đầu đi chỗ khác đầy tự giác. Châu Vận mở to mắt nhìn anh.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Đây là gallery.”
“Ừ.”
“Có rất nhiều người.”
“Tôi thấy rồi.”
“Vậy anh còn nói thẳng vậy?”
Khóe môi anh cong lên cực nhẹ.
“Không được?”
Tim cô mềm xuống ngay giữa tiếng nhạc jazz nhẹ trong gallery đông người. Người đàn ông này thật sự càng lúc càng nguy hiểm.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Anh biết không.”
“Gì?”
“Em bắt đầu hiểu vì sao người ta sợ anh rồi.”
“Vì sao?”
“Vì anh luôn giữ vẻ mặt rất bình tĩnh...” cô nhìn anh vài giây rồi nhỏ giọng. “Trong lúc làm người khác chịu không nổi.”
Lần này anh thật sự cười. Rất nhẹ. Nhưng rõ ràng tới mức Hồ Phong phía xa quay lại nhìn đầy chấn động.
“Trời đất.” ông lẩm bẩm. “Cậu Mạnh biết cười thật luôn à?”
Bình luận
Đang tải bình luận...