Chương 69
Đêm đó tuyết rơi tới tận sáng.
Châu Vận ngủ dậy đã gần chín giờ. Cô kéo rèm cửa ra, cả khu sân ngoài hồ nước nóng gần như phủ trắng hoàn toàn. Hơi nước bốc lên giữa trời đông khiến cảnh vật mờ đi một lớp rất nhạt.
Mạnh Thời Uyên không có trong phòng.
Cô đi chân trần ra ngoài rồi mới thấy anh đang đứng dưới mái hiên cạnh hồ, một tay cầm điện thoại, tay còn lại đút túi áo khoác đen. Tuyết đọng trên lan can gỗ chưa bị chạm tới, chỉ có dấu giày của anh kéo dài một đoạn phía ngoài.
Nghe tiếng cửa mở, anh quay đầu lại.
“Dậy rồi?”
“Anh lại làm việc từ sáng sớm à?”
“Cuộc họp ngắn thôi.”
Châu Vận khoanh tay đứng cạnh cửa nhìn anh vài giây. “Anh có biết nghỉ dưỡng nghĩa là gì không?”
“Biết.”
“Em thấy anh không biết.”
Mạnh Thời Uyên cúp điện thoại rồi đi vào trong. Gió lạnh theo anh tràn vào một chút khiến Châu Vận vô thức rụt vai.
Anh nhìn thấy ngay.
“Đi dép vào.”
“Em chỉ đứng một lát.”
“Nền lạnh.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“…” Châu Vận bật cười. “Anh đúng là không bỏ sót chuyện gì.”
Mạnh Thời Uyên cúi xuống lấy dép đặt trước chân cô rất tự nhiên. Động tác quá quen thuộc tới mức chính Châu Vận cũng khựng lại một chút.
Cô cúi đầu nhìn đôi dép rồi chậm rãi hỏi: “Anh trước đây cũng vậy à?”
“Cái gì?”
“Chăm người khác từng chút thế này.”
Anh im lặng hai giây. “Không nhiều.”
“Vậy sao với em lại thành thạo thế?”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây rồi rất bình tĩnh đáp:
“Luyện nhiều năm rồi.”
Châu Vận lập tức bật cười thành tiếng.
Bữa sáng được mang tới không lâu sau đó. Hai người ngồi cạnh cửa kính ăn cháo nóng nhìn tuyết ngoài sân. Khung cảnh quá yên tĩnh khiến Châu Vận bỗng cảm thấy thời gian ở đây trôi chậm hơn hẳn Bắc Kinh.
“Mạnh Thời Uyên.”
“Ừm?”
“Em phát hiện một chuyện.”
“Gì?”
“Anh thật ra rất thích có người ở cạnh.”
Động tác cầm tách trà của anh hơi chậm lại.
“Không đúng à?” Châu Vận chống cằm nhìn anh. “Trước đây anh chỉ quen sống một mình nên tưởng mình không cần.”
Anh không trả lời ngay.
Bởi vì chính anh cũng chưa từng nghĩ tới chuyện đó.
Penthouse của anh luôn rất yên tĩnh.
Công ty, cuộc họp, lịch trình kín đặc.
Cuộc sống vận hành chính xác tới mức gần như không có chỗ cho người khác chen vào.
Cho tới khi Châu Vận xuất hiện.
Studio của cô lúc nào cũng có mùi màu vẽ và cà phê nóng. Sofa thường vứt áo khoác lung tung. Có hôm cô bận vẽ quên ăn, bắt anh ngồi chờ tới tận khuya.
Rõ ràng rất phiền.
Nhưng từ lúc nào anh lại bắt đầu quen với những thứ đó.
Châu Vận nhìn anh im lặng rồi bật cười nhẹ. “Thôi xong.”
“Cái gì?”
“Anh đang tự phân tích bản thân.”
“…”
“Chuyện rất hiếm.”
Mạnh Thời Uyên đặt tách trà xuống rồi rất bình tĩnh đổi chủ đề: “Ăn xong muốn đi đâu không?”
“Anh đang trốn vấn đề đấy à?”
“Không.”
“Rõ ràng là có.”
Anh nhìn cô vài giây rồi hỏi ngược lại: “Vậy em muốn nghe gì?”
“Ví dụ như…” Châu Vận cố ý nghiêm túc suy nghĩ. “Anh rất thích em ở cạnh?”
“Ừm.”
Cô khựng mất hai giây.
Mạnh Thời Uyên vẫn nhìn cô rất bình tĩnh. “Còn gì nữa không?”
Châu Vận lập tức quay mặt đi chỗ khác rồi bật cười bất lực.
“Anh bây giờ thật hết nói rồi.”
Buổi chiều, tuyết bắt đầu tan bớt.
Sau bữa sáng, hai người đi dạo quanh khu trang viên một vòng rồi quay về phòng nghỉ tránh lạnh. Châu Vận nằm nghiêng trên sofa xem phim bằng máy chiếu, còn Mạnh Thời Uyên ngồi cạnh cửa kính đọc tài liệu.
Ban đầu cô còn thấy cảnh này hơi kỳ.
Bây giờ lại bắt đầu quen dần.
Trong phim đang chiếu tới đoạn nam chính cãi nhau với bạn gái rồi bỏ đi giữa trời mưa. Châu Vận vừa ăn quýt vừa nhìn màn hình, cuối cùng không nhịn được mà quay sang.
“Nếu là anh, anh sẽ bỏ đi thật à?”
Mạnh Thời Uyên ngẩng đầu khỏi tài liệu. “Trong trường hợp nào?”
“Cãi nhau.”
“Không biết.”
“Em thấy anh có vẻ rất hợp kiểu chiến tranh lạnh.”
“Em muốn thử?”
Châu Vận lập tức bật cười. “Anh đừng dùng giọng bình tĩnh như thế để nói mấy câu như vậy.”
Mạnh Thời Uyên đặt tài liệu xuống bàn rồi nhìn màn hình phim vài giây. “Nếu thật sự cãi nhau…”
“Ừm?”
“Chắc tôi sẽ chờ em nguôi trước.”
“Sau đó?”
“Rồi nói tiếp.”
“Nghe trưởng thành thật.” Châu Vận chống cằm nhìn anh. “Không giống kiểu người sẽ dỗ ai.”
“Em muốn được dỗ?”
“Em chỉ đang tưởng tượng thôi.”
Ngoài cửa kính, ánh nắng mùa đông hiếm hoi chiếu lên nền tuyết còn sót lại ngoài sân. Không khí trong phòng rất ấm, tới mức Châu Vận xem phim một lúc đã bắt đầu buồn ngủ.
Cô kéo chăn lên rồi nghiêng đầu nhìn anh thêm lần nữa. Mạnh Thời Uyên vẫn đang xem tài liệu. Ánh sáng từ cửa kính rơi nghiêng lên vai áo len tối màu khiến cả người anh trông dịu hơn hẳn lúc ở công ty.
“Anh biết không?”
“Ừm?”
“Em từng nghĩ anh rất khó sống chung.”
“Bây giờ thì sao?”
“Bây giờ thấy…” Cô suy nghĩ vài giây. “Cũng không tệ lắm.”
“Chỉ không tệ?”
“Anh muốn được đánh giá cao hơn à?”
“Không được sao?”
“Anh đúng là thay đổi thật rồi.”
Cô vừa nói xong đã bị cơn buồn ngủ kéo xuống rất nhanh. Có lẽ vì mấy ngày gần đây cuối cùng cũng bắt đầu thả lỏng được nên tinh thần không còn căng như trước nữa. Mạnh Thời Uyên nhìn cô ôm chăn nằm trên sofa thêm một lúc rồi đứng dậy giảm nhỏ âm lượng máy chiếu.
Động tác rất nhẹ.
Nhưng Châu Vận vẫn hé mắt nhìn anh. “Anh lại coi em như trẻ con.”
“Em đang buồn ngủ.”
“Vậy thì sao?”
“Không muốn em đau đầu lúc dậy.”
Cô nhìn anh vài giây rồi kéo chăn lên che nửa mặt. “… Anh đừng nói nữa.”
“?”
“Em bắt đầu thấy mình quá dễ mềm lòng rồi.”
Lần này Mạnh Thời Uyên thật sự bật cười rất khẽ.
Châu Vận nghe tiếng cười đó liền mở mắt nhìn anh. “Anh còn cười?”
“Không được?”
“Được.” Cô nằm nghiêng trên sofa nhìn anh. “Chỉ là trước đây em không nghĩ anh sẽ như thế này.”
“Như thế nào?”
“Nhẹ nhàng hơn.” Cô nói chậm. “Giống người bình thường hơn.”
Khoảng yên lặng ngắn trôi qua giữa hai người.
Rồi Mạnh Thời Uyên đi tới ngồi xuống cạnh sofa. “Có lẽ vì bây giờ tôi không cần lúc nào cũng căng thẳng nữa.”
Châu Vận hơi khựng lại.
“Trước đây em làm anh căng thẳng lắm à?”
“Ừm.”
“Vì sao?”
Anh nhìn cô vài giây.
“Vì sợ.”
Cô không nói gì nữa. Bởi vì cô hiểu anh đang nói tới điều gì.
Mạnh Thời Uyên trước đây giống người luôn đứng sát mép vực.
Tiến thêm một bước thì sợ mất cô.
Lùi lại một bước lại không làm được.
Cho tới khi sự thật cuối cùng cũng bị kéo ra ánh sáng.
Bây giờ ngược lại, anh dường như bình tĩnh hơn trước. Ít nhất không còn phải sống trong trạng thái luôn lo bí mật sẽ bị phát hiện nữa. Châu Vận nhìn anh rất lâu rồi bỗng đưa tay kéo nhẹ tay áo anh.
“Mạnh Thời Uyên.”
“Ừm?”
“Lại đây một chút.”
Anh cúi xuống theo phản xạ, còn chưa kịp hỏi gì đã bị cô hôn rất nhẹ lên môi.
Rất ngắn thôi.
Nhưng đủ khiến cả không khí trong phòng chậm lại một nhịp.
Châu Vận kéo chăn lên che nửa mặt rồi quay đi chỗ khác. “Xem như thưởng cho anh mấy ngày gần đây biểu hiện không tệ.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô thêm vài giây rồi thấp giọng hỏi:
“Chỉ vậy thôi?”
Châu Vận lập tức quay đầu lại nhìn anh.
“Mạnh Thời Uyên.”
“Ừm?”
“Anh bây giờ thật sự rất biết được voi đòi tiên.”
Giọng cô vẫn còn dính ý cười, nhưng vành tai đã đỏ lên thấy rõ dưới ánh đèn vàng trong phòng.
Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây rồi rất bình tĩnh đáp: “Tôi chỉ đang hỏi.”
“Anh còn hỏi?”
“Không được?”
Châu Vận kéo chăn cao thêm một chút rồi bật cười bất lực. “Trước đây rõ ràng anh đâu như vậy.”
“Trước đây em cũng đâu chủ động hôn tôi.”
“…”
Lần này cô thật sự nghẹn lời mất hai giây.
Mạnh Thời Uyên ngồi cạnh sofa nhìn phản ứng của cô, đáy mắt hiện lên chút ý cười rất nhạt nhưng không nói thêm nữa.
Ngoài cửa kính, tuyết gần như đã ngừng rơi. Ánh nắng cuối chiều phản chiếu trên nền tuyết ngoài sân khiến cả căn phòng sáng hơn đôi chút.
Châu Vận ôm chăn nằm nghiêng nhìn anh một lúc rồi mới hỏi: “Anh có phát hiện từ sau khi mọi chuyện bị lộ ra, anh thoải mái hơn trước nhiều không?”
“Có sao?”
“Có.” Cô chống cằm nhìn anh. “Trước đây anh giống người lúc nào cũng phải căng thần kinh.”
Mạnh Thời Uyên im lặng vài giây.
Bởi vì cô nói đúng.
Suốt thời gian ở cạnh Châu Vận trước đây, anh gần như luôn sống trong trạng thái vừa muốn tới gần vừa phải tự giữ khoảng cách. Có những lúc nhìn cô ngủ trên sofa studio, chính anh cũng không biết mình đang mong bí mật kia mãi mãi không bị phát hiện hay chỉ muốn tự kết thúc nó sớm hơn.
“Mấy hôm nay em cũng nhẹ nhõm hơn.” Anh nhìn cô.
“Em?”
“Ừm.”
“Vì sao?”
“Em bắt đầu chịu nói thẳng suy nghĩ.”
Châu Vận khựng lại rất nhẹ.
Sau đó cô bật cười. “Nghe như trước đây em áp lực lắm.”
“Không phải áp lực.” Mạnh Thời Uyên chậm rãi nói. “Là dễ giấu chuyện.”
“Anh còn nói em?”
“Khác nhau.”
“Khác chỗ nào?”
“Em giấu vì không muốn người khác lo.” Ánh mắt anh dừng trên cô. “Tôi giấu vì sợ mất em.”
Không khí chậm lại đôi chút.
Châu Vận nhìn người trước mặt vài giây rồi cuối cùng kéo chăn che nửa mặt như muốn trốn tránh.
“Anh đúng là càng ngày càng biết nhiều.”
Mạnh Thời Uyên không đáp nữa.
Điện thoại đặt trên bàn đúng lúc rung lên. Là cuộc gọi của Mạnh phu nhân.
Anh nhìn màn hình rồi mở loa ngoài.
“Mẹ.”
“Làm phiền hai đứa à?” Giọng bà rất bình thản ở đầu dây bên kia.
Châu Vận nghe thấy lập tức ngồi bật dậy. “Không có đâu bác.”
Mạnh phu nhân bật cười nhẹ. “Ta chỉ muốn hỏi tuyết bên đó có dày không.”
“Khá đẹp ạ.” Châu Vận đáp.
“Thời Uyên lúc nhỏ rất thích tuyết.” Bà nói chậm rãi. “Nhưng sau này càng lớn càng ít ra ngoài.”
Mạnh Thời Uyên day nhẹ trán. “Mẹ.”
“Được rồi, không nói nữa.” Giọng bà rõ ràng đang cười. “Hai đứa chơi đi.”
Cuộc gọi kết thúc rất nhanh.
Châu Vận quay sang nhìn anh. “Anh hồi nhỏ thích tuyết thật à?”
“Không nhớ rõ.”
“Em thấy bác gái nhớ rất rõ.”
“Mẹ tôi nhớ mọi chuyện.”
“Vậy chắc bác biết rất nhiều chuyện mất mặt của anh.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây rồi rất bình tĩnh hỏi ngược lại: “Em muốn nghe?”
“Muốn.”
“Không kể.”
Châu Vận lập tức bật cười thành tiếng. “Anh bảo vệ hình tượng ghê thật.”
“Vẫn cần giữ một chút.”
“Muộn rồi.” Cô chống cằm nhìn anh. “Bây giờ em biết anh sẽ quên ăn, quên ngủ, còn thích dùng vẻ mặt mệt mỏi để người khác mềm lòng. Em thật sự hết cách với anh rồi.”
Bình luận
Đang tải bình luận...