Chương 45
“Mạnh tổng...” cô ôm mặt. “Anh thật sự học hư rồi.”
Không khí trong studio mềm tới mức gần như tan ra. Mạnh Thời Uyên vẫn giữ tay sau lưng cô. Khoảng cách giữa hai người gần tới mức Châu Vận còn cảm nhận được hơi thở anh rất rõ.
“Ừ.” giọng anh thấp hơn bình thường. “Có thể.”
Tim cô lại lệch thêm một nhịp. Người này thật sự quá nguy hiểm sau khi yêu. Châu Vận vùi mặt xuống vai anh thêm vài giây mới dám ngẩng lên. Tai vẫn nóng hoàn toàn.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Anh đừng nhìn em vậy.”
“Vì sao?”
“Em vừa bị hôn xong đấy.”
“Ừ.”
“Anh sao còn bình tĩnh được vậy?”
Khóe môi anh hơi động rất nhẹ. Rồi bàn tay đặt sau lưng cô khẽ siết thêm một chút.
“Cô nghĩ em bình tĩnh?”
“Rất giống.”
“Không giống.”
Cô ngẩng lên nhìn anh đầy nghi ngờ. Ánh đèn vàng phản trong mắt kính anh thành quầng sáng rất nhạt. Biểu cảm vẫn bình tĩnh như cũ.
“Em không tin.”
“Ừ.”
“Anh xem.” cô chỉ vào mặt anh. “Mặt anh còn chẳng đổi.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây. Rồi rất chậm đưa tay đặt lên cổ tay cô. Châu Vận khựng lại ngay lập tức. Nhịp tim dưới lớp áo sơ mi mỏng truyền rõ qua đầu ngón tay cô. Nhanh hơn bình thường rất nhiều. Cô mở to mắt.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Tim anh...” cô gần như bật cười vì kinh ngạc. “Anh đang căng thẳng thật à?”
“Ừ.”
“Trời ạ.”
Lần đầu tiên cô thật sự nhìn thấy anh “mất bình tĩnh”. Không phải qua ánh mắt. Không phải qua hành động nhỏ. Mà là trực tiếp như vậy. Điều đó làm tim cô mềm xuống cực kỳ rõ rệt.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Anh dễ thương quá.”
Không khí khựng một nhịp. Rất hiếm khi có người dùng từ đó với Mạnh Thời Uyên. Đặc biệt là ngay trước mặt anh. Khóe môi anh hơi động.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Đó không phải từ dùng cho tôi.”
“Có.” cô gật đầu rất nghiêm túc. “Hiện tại rất đúng.”
Anh nhìn cô vài giây. Rồi ngón tay rất khẽ nâng cằm cô lên lần nữa.
“Châu Vận.”
“Hửm?”
“Em đang rất nguy hiểm.”
Tim cô lệch hẳn thêm một nhịp.
“Vì sao?”
“Vì tôi đang không muốn nghe lời mình lắm.”
Không khí trong studio lập tức nóng lên rõ rệt. Châu Vận cảm thấy cả vành tai mình nóng bừng.
“Mạnh tổng...” cô kéo nhẹ tay áo anh. “Anh đừng nói kiểu đó.”
“Không thích?”
“Không phải.” cô gần như muốn trốn luôn xuống sofa. “Là em không chịu nổi.”
Khóe môi anh cuối cùng cong lên rõ hơn. Rất hiếm. Rất dịu. Châu Vận nhìn nụ cười đó vài giây rồi vô thức nói nhỏ:
“Anh nên cười nhiều hơn.”
“Có sao?”
“Ừ.” cô gật đầu. “Lúc anh cười sẽ không còn đáng sợ nữa.”
“Vậy em thích lúc nào hơn?”
“Bây giờ.”
Không khí lắng xuống rất nhẹ. Mạnh Thời Uyên nhìn cô lâu hơn bình thường. Giống vẫn chưa quen với việc có người nhìn mình bằng ánh mắt như vậy.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Anh biết không.”
“Gì?”
“Hồi mới gặp anh ở gala...” cô bật cười nhỏ. “Em còn tưởng anh rất khó yêu.”
“Bây giờ thì sao?”
“Bây giờ em thấy anh chỉ rất thiếu được chiều thôi.”
Ngón tay anh khẽ gõ lên lưng sofa ba cái. Dừng.
“Em thích chiều tôi vậy à?”
“Có một chút.”
“Chỉ một chút?”
“Rất nhiều.” cô sửa lại ngay. “Được chưa?”
Khóe môi anh cong lên cực nhẹ. Studio yên tĩnh tới mức nghe rõ tiếng tuyết tan nhỏ giọt ngoài ban công. Châu Vận tựa đầu lên vai anh. Động tác tự nhiên tới mức chính cô cũng hơi khựng lại sau đó. Nhưng Mạnh Thời Uyên không hề tránh. Ngược lại còn rất nhẹ nghiêng đầu chạm lên tóc cô. Không khí mềm tới mức gần như không thật.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh có muốn ở đây tối nay không?”
Câu hỏi vừa ra khỏi miệng, chính Châu Vận cũng đứng hình. Tim đập mạnh ngay lập tức.
“Em...” cô hoảng loạn sửa lại. “Ý em là ở thêm chút nữa.”
Khóe môi anh rất nhẹ.
“Ừ.”
“Anh đừng cười.”
“Em chưa cười.”
“Anh đang cười bằng mắt.”
“Cô nhìn ra được?”
“Rất rõ.”
Không khí giữa hai người càng lúc càng gần hơn sau nụ hôn đầu tiên. Không còn căng như trước. Chỉ là mỗi ánh mắt đều khiến tim đối phương rung lên rất dễ dàng.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Nụ hôn đầu của anh thật à?”
“Ừ.”
“Em vẫn thấy khó tin.”
“Vì sao?”
“Người như anh...” cô nhìn anh vài giây. “Rất dễ khiến người khác thích.”
Mạnh Thời Uyên im vài giây. Rồi thấp giọng:
“Nhưng tôi không muốn hôn người khác.”
Tim cô mềm xuống ngay lập tức. Người đàn ông này thật sự càng lúc càng biết nói.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh có biết mình đang làm em thích anh nhiều hơn rất nguy hiểm không?”
“Không tốt?”
“Rất tốt.” cô cười mềm. “Nhưng em bắt đầu thấy mình sắp chiều hư anh rồi.”
Lần này anh thật sự bật cười thành tiếng rất khẽ. Âm thanh thấp và ngắn. Nhưng rõ ràng tới mức tim cô lại mềm thêm một chút.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Anh cười nữa rồi.”
“Ừ.”
“Em thích nghe.”
Không khí trầm xuống vài giây. Rồi Mạnh Thời Uyên rất chậm cúi xuống gần cô hơn lần nữa. Khoảng cách lập tức nóng lên. Châu Vận còn chưa kịp phản ứng thì anh đã dừng lại sát bên môi cô.
“Châu Vận.”
“Hửm?”
“Lần này tôi không định dừng nhanh vậy.”
Tim cô gần như nổ tung ngay lập tức.
“Mạnh tổng...” cô ôm mặt đầy tuyệt vọng. “Anh thật sự không còn lạnh lùng nữa rồi.”
Bình luận
Đang tải bình luận...