Chương 1
Tối cuối tuần, sảnh tiệc của Peninsula Hotel sáng đến mức những ly champagne trên khay phục vụ phản chiếu thành một dải ánh bạc kéo dài. Châu Vận đứng cạnh bàn ký tên khách mời, cúi đầu xem lại điện thoại rồi mới bỏ vào túi áo khoác mỏng. Trên đầu ngón tay cô vẫn còn một vệt cobalt xanh nhạt chưa rửa sạch.
Lâm Kỳ nhìn thấy trước, lập tức kéo cổ tay cô lên. “Cậu thật sự đi gala với tay dính sơn?”
“Tớ vừa rời studio.” Châu Vận nhìn xuống. “Tớ nghĩ không ai để ý.”
“Ở đây người ta để ý mọi thứ.” Lâm Kỳ bật cười. “Đặc biệt là mấy ông thích nghệ thuật nhưng chưa từng cầm cọ.”
Nhân viên phục vụ đi ngang qua, mùi rượu vang đỏ và hoa trắng lẫn vào không khí lạnh của điều hòa. Châu Vận nhận lấy một ly nước lọc thay vì champagne. Cô không thích uống ở nơi đông người.
Lâm Kỳ chỉnh lại dây váy cho cô rồi nhìn quanh đại sảnh. “Hôm nay giới sưu tầm tới khá đông. Nghe nói Mạnh Thời Uyên cũng có mặt.”
Châu Vận ngẩng lên. “Người của tập đoàn Mạnh Thị?”
“Không phải người của tập đoàn Mạnh Thị.” Lâm Kỳ nhấn giọng. “Là chính tập đoàn Mạnh Thị.”
“Cậu nói hơi khoa trương.”
“Không hề.”
Lâm Kỳ vừa nói vừa đưa mắt về phía cầu thang xoắn dẫn lên khu trưng bày tầng hai. “32 tuổi, tiếp quản tập đoàn từ rất sớm. Là kiểu người mà phóng viên tài chính thích viết thành bài dài ba nghìn chữ.”
Châu Vận nghe xong chỉ gật đầu. Những chuyện đó cách cô khá xa.
Cô đến đây vì Hồ Phong đã gọi điện suốt hai ngày, nói rằng gallery cần đủ mặt nghệ sĩ trong buổi đấu giá từ thiện. Nếu không phải chú Hồ, tối nay cô vẫn đang ở studio.
“Đừng nhìn kiểu đó.” Lâm Kỳ chạm nhẹ vào tay cô. “Cậu không tò mò à?”
“Tò mò cái gì?”
“Người đàn ông mà nửa Bắc Kinh đồn lạnh hơn thời tiết mùa đông.”
Châu Vận còn chưa kịp đáp thì tiếng máy ảnh vang lên gần cửa chính. Một nhóm người bước vào cùng lúc, nhân viên khách sạn lập tức lùi sang hai bên.
Lâm Kỳ nghiêng đầu. “Đấy.”
Châu Vận nhìn theo.
Người đàn ông đứng giữa nhóm mặc suit tối màu, kính gọng vàng mảnh phản chiếu ánh đèn rất nhạt. Anh cao hơn những người xung quanh một khoảng rõ ràng, tay cầm ly rượu nhưng không uống.
Có người tiến lên bắt chuyện. Anh đáp vài câu ngắn rồi hơi gật đầu. Không nhanh cũng không chậm.
“Khí chất đúng là khó chịu thật.” Lâm Kỳ lẩm bẩm.
Châu Vận bật cười. “Cậu vừa khen người ta xong.”
“Tớ vẫn đang khen.”
Mạnh Thời Uyên không ở lại khu tiếp khách quá lâu. Sau vài phút xã giao, anh đi thẳng lên tầng trưng bày.
Lâm Kỳ cũng kéo Châu Vận theo. “Đi thôi, tranh cậu treo phía trong.”
Không gian triển lãm yên tĩnh hơn đại sảnh rất nhiều. Ánh sáng được hạ xuống vừa đủ để giữ màu tranh. Hồ Phong đang đứng nói chuyện với một nhà sưu tầm lớn tuổi, thấy hai người tới thì lập tức cười.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Cô Châu tới rồi.”
“Xin lỗi chú Hồ, cháu đến muộn.”
“Không muộn.” Hồ Phong nhìn tay cô rồi lắc đầu cười. “Cô lại vừa ở studio?”
“Vâng.”
Lâm Kỳ chen vào. “Cháu đã bảo cậu ấy rửa tay rồi.”
“Để thế cũng tốt.” Hồ Phong nói. “Ít nhất nhìn ra được cô thật sự là họa sĩ.”
Châu Vận cười nhẹ.
Bức tranh của cô được treo ở khu giữa phòng. Một khoảng màu xanh xám kéo dài qua nền trời, bên dưới là mặt nước tối màu gần như hòa vào nhau. Không có tiêu đề rõ ràng, chỉ ghi một dòng nhỏ bên cạnh.
“Khoảng lặng số 7.”
Lâm Kỳ đứng cạnh cô vài phút rồi bất chợt huých khuỷu tay. “Nhìn bên kia.”
Châu Vận quay đầu.
Mạnh Thời Uyên đang đứng trước bức tranh.
Không có ai ở cạnh anh lúc này. Ly rượu vẫn trong tay, gần như chưa động đến. Anh đứng yên rất lâu, ánh nhìn dừng trên phần màu tối gần mép tranh.
Một nhân viên đấu giá tiến lại định giới thiệu, nhưng anh chỉ khẽ lắc đầu.
Châu Vận nhìn theo vài giây rồi quay đi trước.
“Cậu không qua chào à?” Lâm Kỳ hỏi.
“Tại sao?”
“Người ta đứng trước tranh cậu gần năm phút rồi.”
“Có thể anh ấy chỉ đang nghỉ chân.”
Lâm Kỳ bật cười thành tiếng.
Hồ Phong nghe thấy thì nhìn sang phía Mạnh Thời Uyên một lúc. “Cậu Mạnh khá thích tranh phong cảnh.”
“Vậy sao?” Châu Vận đáp.
“Ừ.” Hồ Phong cầm ly trà trên tay. “Mắt nhìn tranh của cậu ấy rất ổn.”
Ông nói xong thì đổi chủ đề ngay sang chuyện buổi đấu giá tối nay. Châu Vận cũng không hỏi thêm.
Khách trong phòng dần đông hơn. Một vài người tới nói chuyện với cô, hỏi về kỹ thuật sơn dầu và nguồn cảm hứng. Châu Vận trả lời lịch sự, nhưng sau gần nửa tiếng cô đã bắt đầu thấy mệt.
Lâm Kỳ hiểu rất nhanh. “Ra ban công thở chút không?”
“Ừ.”
Hai người vừa bước tới hành lang thì gặp Mạnh Thời Uyên đi ngược chiều.
Khoảng cách đủ gần để Châu Vận ngửi thấy mùi gỗ đàn hương rất nhạt.
Lâm Kỳ phản ứng trước. “Mạnh tổng.”
Mạnh Thời Uyên hơi gật đầu. “Giám tuyển Lâm.”
Ánh mắt anh dừng trên Châu Vận khoảng một giây rồi mới lên tiếng. “Chào cô.”
“Chào Mạnh tổng.”
Hành lang yên tĩnh hơn trong phòng triển lãm, vì vậy giọng anh nghe thấp và rõ hơn lúc nãy.
“Tôi từng xem tranh của cô.”
Châu Vận hơi bất ngờ nhưng vẫn giữ nguyên nét mặt. “Cảm ơn Mạnh tổng.”
Mạnh Thời Uyên không nói thêm ngay. Anh nhìn vệt sơn còn trên tay cô một lúc rồi dời mắt.
Lâm Kỳ đứng cạnh, ánh mắt chạy qua chạy lại giữa hai người.
Một nhân viên khách sạn đi tới mời Mạnh Thời Uyên sang phòng VIP gặp khách khác. Anh đáp ngắn gọn rồi quay sang Châu Vận.
“Tranh hôm nay rất đẹp.”
“Cảm ơn.”
Anh gật đầu lần nữa rồi rời đi.
Sau khi bóng lưng khuất khỏi hành lang, Lâm Kỳ mới chậm rãi quay sang cô. “Tớ vừa thấy một chuyện hiếm.”
“Chuyện gì?”
“Mạnh Thời Uyên chủ động bắt chuyện với người khác.”
“Có thể đó chỉ là xã giao.”
“Đúng, nhưng người như anh ta không cần phải xã giao.”
Châu Vận không đáp. Cô tựa nhẹ vào lan can ngoài ban công, nhìn dòng xe chạy phía dưới.
Gió tối nay khá lạnh.
Lâm Kỳ lấy điện thoại ra xem tin nhắn rồi chậc một tiếng. “Tớ phải xuống gặp nhà tài trợ chút. Cậu ở đây được không?”
“Được.”
Sau khi Lâm Kỳ rời đi, không gian quanh cô yên tĩnh hẳn.
Châu Vận đứng ngoài ban công thêm vài phút rồi quay lại phòng triển lãm. Buổi đấu giá chuẩn bị bắt đầu.
Giá của vài tác phẩm tăng rất nhanh. Người dẫn chương trình liên tục mỉm cười cảm ơn khách quyên góp. Đến lượt tranh của Châu Vận, Hồ Phong đứng gần sân khấu hơn một chút. Ông có vẻ khá hài lòng.
Mức giá được nâng lên ba lần rồi dừng.
Châu Vận không quá để tâm chuyện ai mua tranh mình. Với cô, chỉ cần bức tranh tìm được nơi phù hợp đã đủ. Sau khi kết thúc vòng đấu giá, khách bắt đầu tản ra trò chuyện. Châu Vận nhận thêm vài danh thiếp rồi lặng lẽ đi tìm nước uống. Cô vừa lấy một ly trà nóng thì thấy Mạnh Thời Uyên đứng phía cuối phòng.
Vẫn ly rượu ban nãy.
Vẫn chưa uống.
Có người đang nói chuyện với anh, nhưng ánh mắt anh lại dừng trên khu tranh thêm vài giây trước khi quay lại cuộc trò chuyện. Châu Vận nhìn một lúc rồi cúi xuống thổi hơi nóng trên mặt trà.
“Cô Châu.”
Hồ Phong đi tới cạnh cô. “Tối nay thấy thế nào?”
“Đông hơn cháu nghĩ.”
“Quen dần là được.” Ông cười. “Giới này thích náo nhiệt.”
Châu Vận khẽ gật đầu. Hồ Phong nhìn theo hướng cô vừa nhìn. “Cậu Mạnh khá thích tranh của cô.”
“Chú Hồ nói vậy hai lần rồi.”
“Có sao đâu, thích thì nói thích.” Hồ Phong bật cười. “Người chịu đứng lâu trước tranh giữa gala thế này không nhiều.”
“Nhưng anh ấy không đấu giá.”
“Không phải ai thích cũng sẽ giành trước mặt người khác.”
Hồ Phong nói xong thì bị gọi sang chỗ khác. Châu Vận đứng yên thêm vài phút rồi lấy điện thoại xem giờ.
Gần 22h.
Cô định nhắn cho Lâm Kỳ thì nghe tiếng người dẫn chương trình mời khách sang khu tiệc tối. Không khí trong phòng lại ồn hơn trước. Châu Vận không thích quá đông người nên quyết định ra về sớm. Cô gửi tin nhắn cho Lâm Kỳ rồi đi xuống sảnh.
Nhân viên khách sạn vừa mở cửa chính thì gió lạnh ngoài phố tràn vào. Didi còn khoảng 5 phút nữa mới tới. Châu Vận đứng cạnh cột đèn trước khách sạn, kéo nhẹ tay áo lên che gió. Đúng lúc đó, cửa kính phía sau lại mở.
Mạnh Thời Uyên bước ra. Anh dừng cách cô không xa. Tài xế đã chờ sẵn bên đường. Châu Vận định gật đầu chào rồi thôi. Nhưng Mạnh Thời Uyên lên tiếng trước.
“Cô về rồi?”
“Vâng.”
“Bên ngoài lạnh hơn tôi nghĩ.”
“Tôi cũng vừa nhận ra.”
Anh nhìn màn hình điện thoại trong tay cô. “Cô gọi xe?”
“Didi sắp tới rồi.”
Mạnh Thời Uyên gật đầu.
Không khí lại yên tĩnh.
Châu Vận vốn không thấy khó chịu với im lặng, nhưng đứng cạnh người đàn ông này lại có cảm giác rất lạ. Anh không cố kéo cuộc trò chuyện dài thêm, cũng không tỏ ra mất kiên nhẫn. Như thể anh vốn quen với việc để mọi thứ dừng đúng lúc.
Chiếc xe của anh dừng hẳn trước bậc thềm. Tài xế bước xuống mở cửa sau. Mạnh Thời Uyên khẽ nghiêng người:
“Tôi đi trước.”
“Tạm biệt Mạnh tổng.”
Anh hơi gật đầu rồi bước vào xe. Cửa xe đóng lại rất khẽ. Châu Vận nhìn chiếc Maybach rời khỏi khách sạn vài giây trước khi điện thoại rung lên báo xe tới.
20 phút trước
Trên tầng cao của Peninsula, ánh đèn phòng triển lãm vẫn chưa tắt. Trong thang máy riêng dẫn xuống bãi xe, Hồ Phong đứng cạnh Mạnh Thời Uyên, chậm rãi chỉnh lại khăn quàng cổ.
“Cậu Mạnh hôm nay xem tranh khá lâu.”
“Vâng.”
“Cô Châu còn trẻ nhưng rất ổn định.”
Mạnh Thời Uyên không đáp ngay.
Thang máy xuống thêm một tầng.
Hồ Phong vốn quen sự im lặng của anh nên cũng không thúc ép.
Một lúc sau, Mạnh Thời Uyên mới lên tiếng.
“Họa sĩ Châu hôm nay đến à?”
Bình luận
Đang tải bình luận...