Chương 16
Chiều cuối tuần, 798 Art Zone vắng hơn thường ngày. Trời âm nhẹ. Ánh sáng xám phủ lên những bức tường gạch cũ thành màu rất mềm. Mạnh Thời Uyên bước xuống xe trước studio của Châu Vận lúc gần 16h. Không có lịch hẹn chính thức. Cũng không có cuộc họp nào liên quan tới khách sạn. Tài xế giữ cửa cho anh rồi hỏi nhỏ.
“Mạnh tổng, tôi chờ dưới này?”
“Ừ.”
Anh bước vào tòa nhà. Hành lang tầng 4 vẫn còn mùi sơn dầu rất nhạt. Tiếng nhạc piano mờ vang ra từ cuối dãy. Mạnh Thời Uyên dừng trước cửa studio vài giây rồi mới gõ cửa. Bên trong có tiếng bước chân rất nhẹ. Cửa mở ra. Châu Vận mặc áo len mỏng màu kem, tóc buộc lỏng phía sau, trên tay còn dính một vệt màu xanh đậm. Cô rõ ràng bất ngờ.
“Mạnh tổng?”
“Ừ.”
“Sao anh lại ở đây?”
“Đi ngang.”
Cô nhìn anh vài giây rồi bật cười ngay.
“Bây giờ tôi không tin câu đó nữa.”
Mạnh Thời Uyên cũng không sửa lại. Anh nhìn vào trong studio.
“Có tiện không?”
“Có.” Cô nghiêng người tránh cửa. “Anh vào đi.”
Studio hôm nay sáng hơn mọi khi. Rèm cửa được kéo một nửa để lấy ánh sáng tự nhiên. Trên sàn vẫn là hàng loạt canvas dựng dọc theo tường. Một chiếc quạt nhỏ quay chậm cạnh cửa sổ.
“Mùi màu hôm nay nặng hơn.” anh nói.
“Tôi vừa phủ lớp dầu cuối.”
Châu Vận đi lấy nước cho anh.
“Anh uống trà hay cà phê?”
“Nước là được.”
“Đúng là dễ nuôi.”
Câu nói vừa bật ra, cô lập tức khựng lại. Mạnh Thời Uyên nhìn cô. Châu Vận ho nhẹ một tiếng rồi quay lưng mở tủ.
“Tôi nói chuyện với Lâm Kỳ nhiều quá.”
“Không sao.”
Giọng anh vẫn bình tĩnh như chưa nghe thấy gì lạ. Châu Vận đưa ly nước cho anh rồi ngồi xuống chiếc ghế gần giá vẽ.
“Mà hôm nay anh thật sự chỉ đi ngang à?”
“Không.”
“Ồ?”
“Tôi vừa xong việc gần đây.”
“Sau đó?”
“Muốn lên xem thử.”
Cô nhìn anh vài giây.
“Studio tôi?”
“Ừ.”
“Có gì để xem?”
Anh đưa mắt nhìn quanh không gian đầy tranh và màu vẽ.
“Khá nhiều.”
Châu Vận cười nhỏ rồi cúi xuống chỉnh lại hộp cọ dưới sàn. Lúc này Mạnh Thời Uyên mới nhìn thấy canvas đặt trên giá lớn giữa phòng. Một bức chân dung còn dang dở. Chỉ mới lên màu khoảng một nửa. Góc mặt người trong tranh quay nghiêng, đường nét rất mờ nhưng đủ để nhận ra là đàn ông. Châu Vận gần như lập tức bước chắn nửa bước trước giá vẽ.
“Đừng nhìn.”
“Tại sao?”
“Chưa xong.”
“Ừ.”
Anh thật sự dời mắt đi ngay. Phản ứng quá nhanh khiến cô hơi ngẩn ra.
“Tôi tưởng anh sẽ hỏi thêm.”
“Cô không muốn cho xem.”
“Anh lúc nào cũng nghe lời vậy à?”
“Không phải lúc nào.”
“Vậy hôm nay tâm trạng tốt?”
“Có thể.”
Châu Vận bật cười. Studio rất vắng. Tiếng quạt quay đều hòa với nhạc piano nhỏ phía xa. Mạnh Thời Uyên đứng cạnh giá sách nhìn từng chồng artbook được đánh dấu giấy note nhiều màu.
“Tôi tưởng họa sĩ sẽ bừa hơn.”
“Anh đang chê tôi không đủ nghệ sĩ à?”
“Tôi chỉ thấy cô khá gọn.”
“Đó là vì hôm qua tôi vừa dọn.”
Anh gật đầu như chấp nhận lời giải thích đó. Châu Vận nhìn anh đi quanh studio vài bước rồi bất ngờ hỏi.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh thấy nơi này thế nào?”
“Giống cô.”
“Lại nữa?”
“Ừ.”
“Chỗ nào giống?”
“Nhìn mềm.” Anh đặt tay lên gáy ghế sofa rất nhẹ. “Nhưng không dễ bước vào.”
Cô im vài giây rồi cười bất lực.
“Anh thật sự quan sát đáng sợ.”
“Cô đã nói rồi.”
“Nhưng lần nào nghe vẫn thấy đáng sợ.”
Mạnh Thời Uyên nhìn về phía bức chân dung dở dang lần nữa.
“Người kia là ai?”
“Anh vừa bảo không hỏi thêm.”
“Tôi đổi ý.”
Châu Vận chống cằm nhìn anh vài giây.
“Không nói.”
“Bạn trai cũ?”
“Không phải.”
“Vậy là ai?”
“Người tôi nhìn thấy gần đây.”
Ngón tay Mạnh Thời Uyên khẽ gõ lên thành bàn ba cái. Dừng.
“Nghe khá tùy hứng.”
“Vẽ chân dung vốn tùy hứng mà.”
“Cô thường vẽ người mình gặp?”
“Không.”
“Vậy lần này đặc biệt?”
Cô hơi nheo mắt nhìn anh.
“Mạnh tổng.”
“Sao?”
“Hôm nay anh hỏi hơi nhiều.”
“Có sao?”
“Rất có.”
Anh im lặng vài giây rồi thật sự không hỏi tiếp nữa. Châu Vận nhìn phản ứng đó rồi bật cười thành tiếng.
“Anh đúng là kỳ lạ.”
“Tôi nghe nhiều rồi.”
“Không ai nói anh tò mò à?”
“Có.”
“Nhưng anh lại giả vờ như mình không quan tâm gì.”
Mạnh Thời Uyên cầm ly nước lên uống một ngụm nhỏ đầu tiên từ lúc bước vào studio.
“Không phải giả vờ.”
“Vậy là thật sự không quan tâm?”
“Có quan tâm.”
Câu trả lời tới quá trực tiếp. Không vòng vo. Châu Vận gần như im luôn hai giây sau đó. Ngoài cửa sổ, ánh chiều bắt đầu ngả tối hơn. Màu trời xám phản lên lớp kính mỏng thành những vệt lạnh.
“Mạnh tổng.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Ừ?”
“Anh biết không.”
“Sao?”
“Nếu người khác nghe anh nói kiểu này chắc sẽ hiểu lầm.”
“Hiểu lầm gì?”
“Rằng anh đang...” Cô dừng lại giữa chừng rồi lắc đầu. “Không có gì.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây.
“Cô nghĩ tôi đang gì?”
“Không nói.”
“Vì sao?”
“Vì rất kỳ.”
“Cô thường nói mọi thứ.”
“Không phải mọi thứ.”
Anh gật đầu rất nhẹ. Không ép thêm. Châu Vận đứng dậy đi về phía cửa sổ kéo rèm lại bớt.
“Mà hôm nay anh không có tiệc à?”
“Không.”
“Không họp?”
“Không.”
“Không xã giao?”
“Không.”
Cô quay đầu nhìn anh.
“Vậy hôm nay anh thật sự rảnh.”
“Ừ.”
“Và anh dùng thời gian rảnh để tới studio tôi?”
“Ừ.”
Giọng anh bình thản tới mức gần như không nhận ra đây là câu rất khác bình thường. Châu Vận đứng yên cạnh cửa sổ vài giây. Rồi cô bước lại gần giá vẽ.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Nếu tôi cho anh xem tranh dở...” Cô nghiêng đầu nhìn anh. “Anh không được cười.”
“Tôi chưa từng cười tranh cô.”
“Vậy cũng đúng.”
Cô lùi sang một bên. Bức chân dung trên giá vẽ hiện ra hoàn chỉnh hơn dưới ánh đèn studio. Đường nét vẫn chưa xong. Nhưng đủ rõ để nhận ra người trong tranh đeo kính gọng mảnh màu vàng. Không khí lặng đi. Mạnh Thời Uyên nhìn bức tranh rất lâu. Lâu hơn mức Châu Vận dự tính. Cô bắt đầu thấy hơi mất tự nhiên.
“Mạnh tổng?”
“Ừ?”
“Anh đừng đứng im như vậy.”
“Tôi đang xem.”
“Nhìn đáng áp lực lắm.”
Cuối cùng anh mới dời mắt khỏi canvas. Ngón tay khẽ gõ lên mép bàn ba cái. Dừng.
“Cô vẽ tôi à?”
Bình luận
Đang tải bình luận...