Chương 17
Buổi preview nội bộ diễn ra trước ngày khai trương khách sạn đúng 2 tuần. Toàn bộ tầng sảnh đã hoàn thiện gần xong. Đèn vàng hắt xuống những mảng tường đá sáng màu, phản lên mặt sàn bóng thành từng lớp ánh sáng rất mềm. Nhạc piano sống vang lên từ khu lounge phía xa. Nhân viên phục vụ liên tục di chuyển giữa các nhóm khách. Châu Vận đứng trước cụm tranh treo gần quầy bar kiểm tra ánh sáng lần cuối.
“Màu bên trái hơi lạnh.” cô nói với nhân viên kỹ thuật.
“Để tôi chỉnh lại ngay.”
Cô lùi ra sau vài bước nhìn tổng thể không gian. Khách sạn cuối cùng cũng bắt đầu có cảm giác “sống”. Không còn kiểu sang trọng lạnh lẽo ban đầu nữa.
“Mạnh tổng tới chưa?”
Giọng Lâm Kỳ vang lên phía sau.
“Chưa thấy.” Châu Vận quay lại. “Cậu tới từ lúc nào?”
“5 phút trước.” Lâm Kỳ đưa cô ly champagne rồi nghiêng đầu nhìn quanh đại sảnh. “Hôm nay đông thật.”
“Nghe nói có cả vài quỹ đầu tư.”
“Ừ, vì đây là dự án Mạnh Thị mà.”
Châu Vận vừa định nói gì thì phía cửa chính có tiếng chào hỏi rất nhỏ lan dọc sảnh. Không ồn. Nhưng đủ để vài người cùng quay đầu. Mạnh Thời Uyên bước vào cùng Tống Hiển. Anh mặc suit tối màu như thường lệ. Kính gọng vàng phản ánh đèn sảnh rất nhạt. Trong tay vẫn là ly rượu gần như chưa từng đổi.
“Mỗi lần nhìn vẫn thấy quá giống phim.” Lâm Kỳ lẩm bẩm.
Châu Vận bật cười nhỏ.
“Cậu nói nhỏ thôi.”
“Mọi người đều đang nhìn anh ta.”
“Ừ.”
“Còn cậu đang nhìn ai?”
Châu Vận lập tức quay đầu sang chỗ khác. Lâm Kỳ cười rất thiếu thiện chí.
“Được rồi, tôi không nói nữa.”
Phía bên kia sảnh, vài nhà đầu tư đã chủ động bước tới bắt chuyện với Mạnh Thời Uyên. Anh vẫn giữ vẻ lịch sự rất vừa phải. Không lạnh tới mức khó gần. Nhưng cũng không để ai bước quá gần.
“Mạnh tổng.” Một người đàn ông trung niên cười lớn. “Khách sạn này đẹp hơn tôi tưởng.”
“Cảm ơn.”
“Nghe nói tư vấn nghệ thuật lần này rất giỏi.”
Ánh mắt người kia theo phản xạ nhìn sang phía Châu Vận. Mạnh Thời Uyên cũng nhìn theo. Khoảng cách giữa hai người khá xa. Nhưng Châu Vận vẫn thấy rõ ánh mắt anh dừng lại trên mình vài giây. Rồi anh gật đầu rất nhẹ. Cô vô thức siết ly champagne trong tay. Lâm Kỳ đứng cạnh nhìn toàn bộ cảnh đó rồi lắc đầu.
“Không cứu nổi.”
“Hả?”
“Không có gì.”
Một lúc sau, Châu Vận phải đi cùng quản lý dự án kiểm tra khu hành lang phía đông. Khi quay lại đại sảnh, cô nhìn thấy một người phụ nữ đang đứng rất gần Mạnh Thời Uyên. Khoảng hơn 30 tuổi. Váy đen ôm sát. Mùi nước hoa khá mạnh dù còn đứng cách vài mét.
“Tôi vừa từ Paris về.” Người phụ nữ cười. “Nghe nói anh hiếm khi tham gia mấy buổi preview thế này.”
“Tùy dự án.”
“Vậy dự án lần này đặc biệt?”
“Có thể.”
Cô ta bật cười rồi đặt tay lên cánh tay anh rất tự nhiên.
“Tôi nhớ lần trước mời anh ăn tối khó hơn nhiều.”
Mạnh Thời Uyên không tránh. Nhưng cũng không nhìn xuống bàn tay kia.
“Tôi khá bận.”
“Bây giờ thì sao?”
“Tôi vẫn bận.”
Người phụ nữ bật cười thêm lần nữa như thể đã quen kiểu trả lời này. Châu Vận đứng phía xa nhìn một lúc rồi cúi xuống uống champagne. Không hiểu sao vị rượu hôm nay hơi đắng.
“Ồ.” Lâm Kỳ xuất hiện cạnh cô cực nhanh. “Có người khó chịu à?”
“Không có.”
“Cậu vừa uống hết nửa ly trong 10 giây.”
“Tôi khát.”
“Châu Vận.”
“Gì?”
“Cậu biết ánh mắt mình hiện tại giống gì không?”
“Tôi không muốn biết.”
Lâm Kỳ cười tới mức phải quay mặt đi.
“Được rồi, tôi im.”
Phía bên kia sảnh, người phụ nữ kia vẫn tiếp tục nói chuyện với Mạnh Thời Uyên. Cô ta hơi nghiêng người lại gần anh. Rất quen kiểu xã giao thượng lưu. Châu Vận nhìn thêm vài giây rồi quay đầu sang chỗ khác.
“Tôi đi xem ánh sáng tầng 2.”
“Trốn à?”
“Không.”
“Cậu rõ ràng đang trốn.”
“Tôi thật sự có việc.”
Lâm Kỳ còn chưa kịp nói tiếp thì phía đại sảnh đột nhiên vang lên tiếng ai đó gọi.
“Cô Châu.”
Châu Vận quay lại. Là Tống Hiển. Anh đứng gần quầy bar nhìn cô rồi nói rất tự nhiên.
“Mạnh tổng đang tìm cô.”
Ánh mắt vài người xung quanh gần như lập tức chuyển sang phía cô. Bao gồm cả người phụ nữ váy đen kia. Châu Vận đứng khựng nửa giây rồi mới bước lại.
“Mạnh tổng.”
“Ừ.” Anh nhìn ly champagne gần cạn trong tay cô. “Cô uống nhiều rồi.”
“Tôi mới uống một ly.”
“Cô tửu lượng kém.”
Người phụ nữ đứng cạnh bật cười.
“Mạnh tổng còn nhớ cả chuyện này à?”
Mạnh Thời Uyên không trả lời câu đó. Anh chỉ nhìn Châu Vận.
“Khu phía đông xong chưa?”
“Rồi.”
“Có vấn đề gì không?”
“Không nhiều.”
“Ừ.”
Cuộc nói chuyện giữa hai người quá tự nhiên. Tự nhiên tới mức người ngoài gần như chen không vào được. Người phụ nữ kia im lặng vài giây rồi mới cười nhẹ.
“Không giới thiệu tôi sao?”
Mạnh Thời Uyên quay sang.
“Đây là Châu Vận.”
Rồi anh nhìn sang phía còn lại.
“Đổng tổng.”
Hết. Không thêm bất cứ thông tin nào khác. Châu Vận gần như phải cúi đầu che nụ cười. Người phụ nữ tên Đổng tổng rõ ràng cũng nhận ra điều đó. Cô ta nhìn Châu Vận một lượt rồi mỉm cười.
“Cô Châu rất xinh.”
“Cảm ơn.”
“Nghe nói cô là tư vấn nghệ thuật chính?”
“Chỉ phụ trách một phần thôi.”
“Mạnh tổng trước giờ rất khó tính.” Đổng tổng nghiêng đầu nhìn cô. “Làm việc với anh ấy chắc áp lực lắm?”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Châu Vận còn chưa kịp trả lời thì Mạnh Thời Uyên đã đặt ly xuống bàn.
“Đổng tổng.”
“Hửm?”
“Không phải ai cũng thích bị hỏi liên tục.”
Không khí quanh quầy bar lập tức lắng xuống vài nhịp. Đổng tổng hơi khựng lại rồi bật cười rất nhanh.
“Tôi chỉ tò mò thôi.”
“Ừ.”
Giọng anh vẫn bình thản. Nhưng rõ ràng không định tiếp tục chủ đề đó nữa. Tống Hiển đứng gần đó cúi xuống uống trà để giấu biểu cảm. Châu Vận nhìn Mạnh Thời Uyên vài giây rồi rất khẽ kéo tay áo anh.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Đừng dọa khách mời.”
Ánh mắt anh dừng xuống ngón tay cô đang giữ nhẹ tay áo suit mình. Rất ngắn. Nhưng đủ làm cô lập tức buông ra.
“Xin lỗi.” Châu Vận ho nhẹ.
“Không sao.”
Đổng tổng nhìn cảnh đó rồi cuối cùng cũng hiểu điều gì đó. Cô ta cười rất nhạt.
“Tôi đi chào vài người trước.”
“Ừ.”
Sau khi cô ta rời đi, Châu Vận mới thở nhẹ một hơi.
“Tôi tưởng chị ấy sẽ ghét tôi.”
“Vì sao?”
“Không biết.” Cô cúi xuống nhìn ly champagne. “Phụ nữ thường khá nhạy.”
“Mấy chuyện này không liên quan cô.”
“Có thật không?”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây.
“Cô đang để ý à?”
Châu Vận lập tức ngẩng lên.
“Tôi không có.”
“Ừ.”
“Anh vừa cười đúng không?”
“Không.”
“Anh rõ ràng vừa cười.”
Khóe môi anh rất nhẹ, gần như khó nhìn thấy dưới ánh đèn vàng của đại sảnh.
“Tôi thấy cô uống đủ rồi.” anh nói. “Đổi sang nước lọc đi.”
Bình luận
Đang tải bình luận...