Chương 36
Khi hai người rời khỏi quán dim sum, tuyết đã phủ trắng gần hết ven hồ. Không khí lạnh tới mức hơi thở cũng hóa thành sương trắng rất rõ. Châu Vận vừa bước xuống bậc thềm thì trượt nhẹ một cái. Bàn tay Mạnh Thời Uyên lập tức giữ lấy khuỷu tay cô.
“Cẩn thận.”
“Tôi ổn.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Nhưng cô vẫn chưa rút tay ra ngay. Tuyết rơi xuống vai áo đen của anh thành những chấm trắng nhỏ. Đèn đường phản lên gọng kính vàng mảnh thành ánh sáng rất nhạt.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh có biết mình phản ứng rất nhanh không?”
“Tôi thấy em sắp ngã.”
“Nhưng anh gần như lúc nào cũng đỡ được em.”
“Có thể em quá vụng.”
Cô bật cười nhỏ.
“Anh đúng là không chịu nói lời dễ nghe.”
“Đó là sự thật.”
Tài xế đã mở cửa xe từ sớm. Không khí trong xe ấm hơn hẳn bên ngoài. Mùi gỗ đàn hương quen thuộc rất nhẹ. Chiếc Maybach chậm rãi rời khỏi hồ Hậu Hải giữa màn tuyết trắng. Bắc Kinh lúc đêm tuyết đẹp tới mức gần như không thật. Mọi âm thanh đều dịu hơn bình thường.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Em chưa từng nghĩ anh sẽ đưa em đi ăn dim sum đêm.”
“Vậy em nghĩ tôi sẽ làm gì?”
“Chắc là đưa em tới nhà hàng rất đắt.” Cô kéo khăn xuống một chút. “Rồi nói chuyện như họp cổ đông.”
Khóe môi anh hơi động.
“Tôi đáng sợ vậy à?”
“Lúc mới gặp rất đáng sợ.”
“Bây giờ?”
Châu Vận nhìn anh vài giây. Xe vừa đi ngang đèn đỏ, ánh sáng đỏ nhạt lướt qua gương mặt anh rồi biến mất.
“Bây giờ...” cô cúi xuống cười nhẹ. “Rất nguy hiểm.”
“Khác nhau chỗ nào?”
“Người đáng sợ thì còn tránh được.”
“Còn nguy hiểm?”
“Không muốn tránh.”
Không khí trong xe ngưng đọng. Tiếng điều hòa chạy rất nhẹ phía trước. Tài xế cực kỳ chuyên nghiệp không nhìn lên gương chiếu hậu thêm lần nào. Ngón tay Mạnh Thời Uyên khẽ gõ lên cạnh điện thoại ba cái. Dừng. Châu Vận nhìn thấy động tác quen thuộc đó liền bật cười.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh đang căng thẳng à?”
“Không.”
“Anh vừa gõ tay.”
“Đó là thói quen.”
“Anh chỉ làm nhiều lúc nghĩ gì đó.”
Anh quay sang nhìn cô.
“Em nghiên cứu tôi kỹ thật.”
“Không còn cách nào khác.” Cô chống cằm. “Bạn trai em quá khó đọc.”
Hai chữ “bạn trai” làm không khí trong xe lệch đi rất rõ. Dù chỉ là cô nói tự nhiên. Nhưng vẫn đủ khiến ánh mắt anh khựng lại một nhịp. Châu Vận cũng nhận ra mình vừa nói gì. Tai lập tức đỏ lên.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Em rút lại được không?”
“Không.”
“Anh đừng trả lời nhanh vậy chứ.”
“Em nói đúng mà.”
Tim cô đập mạnh thêm một nhịp. Tuyết ngoài cửa kính vẫn rơi rất đều. Chiếc xe chậm rãi tiến vào khu 798 gần như đã ngủ yên. Đèn studio của cô vẫn sáng ở tầng trên. Xe dừng dưới tòa nhà. Nhưng không ai xuống ngay. Không khí trong xe rất ấm. Ấm tới mức Châu Vận không muốn mở cửa bước ra ngoài lạnh nữa.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Hôm nay thật sự giống mơ.”
“Vì sao?”
“Anh lời tỏ tình.” cô nhìn tuyết ngoài kính. “Rồi còn dẫn em đi ăn đêm.”
“Chuyện này khó tin vậy à?”
“Rất khó tin.”
Anh nhìn nghiêng cô vài giây.
“Cô không thích?”
“Không.” cô lắc đầu rất nhanh. “Tôi rất thích.”
Không khí lại lắng xuống. Nhưng lần này không hề khó xử. Chỉ là cả hai đều không muốn kết thúc quá nhanh. Châu Vận kéo tay áo len phủ nửa bàn tay rồi quay sang nhìn anh.
“Mạnh tổng.”
“Hửm?”
“Sau này anh vẫn sẽ bận như vậy đúng không?”
“Ừ.”
“Có khi nào vài ngày chúng ta mới gặp một lần không?”
“Có thể.”
Cô gật đầu rất nhẹ. Rồi nhỏ giọng:
“Nghe đã thấy nhớ rồi.”
Ánh mắt anh dừng trên cô rất lâu. Rất bình yên. Rất sâu lắng. Tim cô bắt đầu đập nhanh hơn. Không khí trong xe bỗng chậm lại rõ rệt. Tuyết ngoài cửa kính mờ thành nền trắng nhạt phía sau họ.
“Mạnh tổng...” cô gọi rất khẽ.
“Ừ?”
“Anh đừng nhìn em vậy.”
“Vì sao?”
“Tim tôi không ổn.”
Khóe môi anh cong lên cực nhẹ. Rồi rất chậm, anh đưa tay kéo nhẹ chiếc khăn quàng lệch khỏi tóc cô xuống một chút. Động tác chậm và rất cẩn thận. Đầu ngón tay lạnh lướt qua vành tai cô trong chưa tới một giây. Nhưng đủ khiến cả người cô khựng lại. Khoảng cách giữa hai người lúc này quá gần. Gần tới mức cô nhìn rõ từng phản chiếu ánh đèn trong mắt kính anh. Không ai nói nữa. Không khí trong xe yên tĩnh tới mức nghe rõ cả nhịp thở. Mạnh Thời Uyên cúi xuống rất chậm. Chậm tới mức giống đang cho cô đủ thời gian để lùi lại nếu muốn. Nhưng Châu Vận không lùi. Tim cô đập mạnh tới mức gần như đau nhẹ trong lồng ngực. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn rất gần. Rất gần.
“Mạnh tổng...” cô gọi nhỏ lần nữa.
Giọng mềm tới mức gần như tan trong không khí. Anh dừng lại. Chỉ cách cô một khoảng rất ngắn. Ánh mắt vẫn nhìn cô không rời.
“Ừ?”
“Anh...” cô cắn môi rất nhẹ. “Anh đang định hôn em à?”
Bởi vì câu hỏi quá thẳng khiến động tác của anh khựng lại một nhịp rất nhỏ. Châu Vận lập tức nhận ra mình vừa phá hỏng không khí. Cô gần như muốn tự chui xuống ghế.
“Xin lỗi.” cô ôm mặt. “Em không nên nói.”
Không khí lắng xuống đúng hai giây. Sau đó Mạnh Thời Uyên bật cười rất thấp. Rõ ràng. Hiếm hoi. Châu Vận ngẩng lên nhìn anh đầy khó tin.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh đang cười em đúng không?”
“Có một chút.”
“Trời ạ.”
Cô vùi mặt vào khăn quàng tới tận mắt. Tai đỏ hoàn toàn. Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây rồi cuối cùng ngồi thẳng lại. Khoảng cách giữa hai người giãn ra một chút. Nhưng không khí vẫn rất gần. Rất mềm.
“Lần sau đừng hỏi giữa chừng.” anh nói thấp.
Châu Vận chậm rãi kéo khăn xuống.
“Vậy anh thật sự định hôn em à?”
Anh nhìn cô. Rồi rất bình tĩnh đáp:
“Ừ.”
Bình luận
Đang tải bình luận...