Chương 8
Nhà hàng private dining nằm trên tầng 31 của một tòa cao ốc gần CBD. Toàn bộ không gian dùng ánh sáng vàng rất thấp, bàn ăn cách nhau đủ xa để giữ riêng tư. Tống Hiển bước ra khỏi thang máy trước rồi quay đầu nhìn đồng hồ.
“Cô Châu chắc sắp tới.”
Mạnh Thời Uyên đứng cạnh cửa kính, tay cầm ly Mao Đài nhưng chưa uống ngụm nào. Bắc Kinh về đêm trải dài dưới lớp sương mỏng.
“Đối tác tới chưa?” Anh hỏi.
“Vừa vào phòng riêng.”
Tống Hiển dừng một chút rồi nói tiếp.
“Thật ra không cần đưa cô ấy tới buổi tối nay cũng được.”
“Ừ.”
“Nhưng cậu vẫn làm.”
Mạnh Thời Uyên không đáp. Ngón trỏ anh gõ nhẹ lên thân ly ba cái. Dừng.
Đúng lúc đó, cửa thang máy mở ra. Châu Vận bước ra ngoài cùng nhân viên phục vụ. Cô mặc váy dài màu đen đơn giản, tóc buộc thấp phía sau. Không trang điểm đậm, chỉ có đôi khuyên tai bạc rất nhỏ phản sáng dưới đèn hành lang. Ánh mắt cô lướt qua không gian xung quanh một vòng trước khi dừng lại ở Mạnh Thời Uyên.
“Mạnh tổng.”
“Cô tới rồi.”
“Xin lỗi, đường hơi kẹt.”
“Chưa bắt đầu.”
Tống Hiển nhìn Châu Vận rồi bật cười nhẹ. “Cô Châu đúng là không giống người sẽ xuất hiện ở bàn tiệc kiểu này.”
“Ý anh là tôi nhìn không đủ xã giao à?”
“Không.” Anh mở cửa phòng riêng giúp cô. “Ý tôi là cô nhìn như sắp đi gallery hơn.”
Châu Vận cúi đầu cười nhỏ rồi bước vào trong. Phòng riêng đã có bốn người ngồi đợi sẵn. Hai nhà đầu tư khách sạn từ Singapore. Một giám đốc vận hành. Và một kiến trúc sư trưởng.
Không khí lập tức chậm đi một nhịp khi Mạnh Thời Uyên bước vào. Anh rất quen với kiểu chú ý này. Châu Vận thì không. Nhưng cô vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, chỉ hơi siết nhẹ quai túi trong một giây trước khi ngồi xuống.
“Mạnh tổng.” Một đối tác đứng dậy bắt tay anh. “Nghe nói hôm nay còn mời tư vấn nghệ thuật tới.”
Mạnh Thời Uyên nhìn sang Châu Vận.
“Châu Vận.”
Cô gật đầu chào rất lịch sự. “Xin chào.”
“Châu tiểu thư là họa sĩ?”
“Vâng.”
“Còn rất trẻ.”
“Đủ dùng là được rồi.”
Câu trả lời khiến đối phương bật cười ngay lập tức. Không khí trên bàn ăn dịu đi đôi chút. Nhân viên bắt đầu mang món lên. Dim sum, cá hấp, vịt Bắc Kinh cùng vài món Quảng Đông khá cầu kỳ.
Châu Vận ngồi cạnh cửa kính. Ánh đèn ngoài thành phố phản xuống mặt bàn thành những dải sáng loang rất mỏng. Cuộc trò chuyện xoay quanh tiến độ khách sạn và thay đổi thiết kế gần đây. Phần lớn thời gian Châu Vận không chen vào.
Cô chỉ nghe. Thỉnh thoảng trả lời khi bị hỏi trực tiếp.
“Mạnh tổng rất hiếm khi thay đổi concept giữa chừng.” Kiến trúc sư trưởng nói nửa đùa nửa thật. “Lần này chắc Châu tiểu thư thuyết phục dữ lắm.”
“Tôi chỉ nói điều tôi nghĩ thôi.”
“Nhưng không phải ai nói Mạnh tổng cũng nghe.”
Châu Vận vô thức quay sang nhìn anh. Mạnh Thời Uyên vẫn rất bình tĩnh cắt vịt trong đĩa mình. Như thể câu vừa rồi hoàn toàn không liên quan tới anh.
“Có thể vì lần này cô ấy đúng.” Anh nói.
Bàn ăn lặng đi hai giây. Tống Hiển cúi xuống uống trà để giấu cười. Châu Vận hơi khựng lại rồi rất nhanh dời mắt sang chỗ khác. Một đối tác Singapore nhìn cô khá hứng thú. “Châu tiểu thư thường làm các dự án cho khách sạn lớn?”
“Không nhiều.”
“Vậy cô thích vẽ gì nhất?”
“Ánh sáng.”
“Ánh sáng?”
“Ừm.” Cô gật đầu. “Con người thay đổi rất nhiều dưới ánh sáng khác nhau.”
Người đàn ông bật cười. “Nghe giống triết học.”
“Không đâu.” Châu Vận cầm chén trà lên. “Chỉ là nghề nghiệp thôi.”
Bữa ăn kéo dài gần một tiếng. Rượu được rót thêm vài lần. Ly của Mạnh Thời Uyên vẫn gần như đầy nguyên. Châu Vận nhìn thấy nhưng không hỏi.
Cô chỉ lặng lẽ ăn rất ít. Một miếng cá. Nửa bát canh. Rồi gần như chỉ uống trà.
Đến lúc món cuối cùng được mang lên, Mạnh Thời Uyên mới quay sang.
“Không hợp khẩu vị?”
Châu Vận hơi ngẩng lên. “Hả?”
“Cô ăn rất ít.”
“Tôi không quen ăn tối muộn.”
“Lúc ăn mì với tôi cô ăn khá nhiều.”
Câu nói tới quá tự nhiên. Bàn ăn lập tức lặng đi một nhịp rất ngắn. Tống Hiển chậm rãi đặt tách trà xuống. Châu Vận nhìn anh vài giây rồi mới đáp.
“Quán mì đó ngon thật mà.”
Khóe môi Mạnh Thời Uyên hơi động nhẹ.
Rất nhanh. Nhưng cô nhìn thấy.
Một đối tác bật cười. “Hiếm khi thấy Mạnh tổng nhớ người khác ăn gì.”
“Tôi trí nhớ khá tốt.” Anh đáp rất bình thản.
“Chỉ là trí nhớ thôi à?”
Mạnh Thời Uyên không trả lời ngay. Anh đặt đũa xuống rồi nhìn sang Châu Vận.
“Cô nghĩ sao?”
Câu hỏi bị trả ngược quá đột ngột khiến cô khựng lại một giây.
“Tôi nghĩ...” Châu Vận cười nhẹ. “Có lẽ Mạnh tổng chỉ không thích lãng phí thông tin.”
Tiếng cười quanh bàn ăn vang lên lần nữa. Tống Hiển nhìn cô rồi lắc đầu rất khẽ. Rõ ràng cô không biết mình vừa cứu bầu không khí cho cả bàn. Sau bữa tối, mọi người chuyển sang khu lounge bên ngoài. Nhạc piano chơi rất nhỏ. Một vài khách khác đang nói chuyện với âm lượng thấp vừa đủ.
Châu Vận đứng cạnh cửa kính nhìn thành phố phía dưới. Cô không giỏi những buổi xã giao kiểu này.
Không ghét. Nhưng cũng không quen.
“Mệt rồi?”
Giọng Mạnh Thời Uyên vang lên phía sau. Cô quay đầu lại.
“Không hẳn.”
“Cô vừa đứng đây 10 phút.”
“Anh còn để ý chuyện đó?”
“Tôi đang đứng đối diện cô.”
“Cũng đúng.”
Anh đưa cho cô một ly nước ấm thay vì rượu.
“Tôi tưởng ở đây chỉ có Mao Đài.”
“Cô không thích uống rượu.”
Châu Vận nhìn ly nước trong tay vài giây.
“Tôi từng nói à?”
“Không.”
“Vậy sao anh biết?”
“Cô chưa từng cầm ly rượu quá 5 phút.”
Cô bất ngờ bật cười nhỏ.
“Anh quan sát người khác kỹ thật.”
“Do công việc.”
“Nghe rất không chân thành.”
“Vậy cô muốn nghe câu nào hơn?”
Châu Vận định đáp thì điện thoại anh rung lên. Một cuộc gọi công việc. Mạnh Thời Uyên nhìn màn hình rồi tắt đi.
“Anh không nghe?”
“Không gấp.”
“Lỡ có chuyện?”
“Có chuyện họ sẽ gọi lần hai.”
Gần như ngay sau câu đó, điện thoại lại rung thật. Châu Vận bật cười thành tiếng. Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây rồi mới nghe máy.
“Ừ.”
Giọng anh thấp hẳn xuống khi quay lại trạng thái công việc. Châu Vận đứng cạnh cửa kính nhìn dòng xe phía dưới. Không hiểu vì sao cô lại thấy hơi nhẹ người khi nhận ra anh thật ra không lạnh lùng như mình nghĩ lúc đầu.
Cuộc gọi kéo dài khoảng ba phút. Mạnh Thời Uyên quay lại thì thấy cô đang nhìn một cặp đôi ở bàn phía xa.
“Cô muốn về chưa?”
“Có thể về được rồi.”
“Tôi đưa cô.”
“Không cần đâu.” Châu Vận lắc đầu rất tự nhiên. “Tôi gọi Didi là được.”
Mạnh Thời Uyên im lặng hai giây.
“Bên ngoài đang mưa.”
“Không lớn mà.”
“Tôi tiện đường.”
Cô nhìn anh một lúc như đang phân biệt đâu là lịch sự xã giao, đâu là thật lòng. Cuối cùng cô vẫn gật đầu.
“Vậy phiền Mạnh tổng rồi.”
Anh không đáp. Chỉ rất tự nhiên cầm áo khoác giúp cô trước khi cả hai cùng đi về phía thang máy.
Bình luận
Đang tải bình luận...