Chương 68
Buổi chiều, trời bắt đầu có tuyết rất nhẹ.
Ban đầu chỉ là vài hạt nhỏ lẫn trong gió, tới lúc Châu Vận ngâm nước nóng xong bước ra ngoài hiên mới nhận ra mái ngói gỗ phía đối diện đã phủ một lớp trắng mỏng.
Cô khoác áo ngồi cạnh cửa kính nhìn tuyết rơi một lúc lâu.
Mạnh Thời Uyên từ ngoài quay về đúng lúc đó. Trên vai áo khoác đen còn dính vài hạt tuyết chưa tan hết.
“Anh đi đâu vậy?”
“Nghe điện thoại.”
“Công việc?”
“Ừm.”
Châu Vận chống cằm nhìn anh đi tới rót trà nóng rồi bỗng hỏi: “Anh có phát hiện mình càng ngày càng giống người bình thường hơn không?”
Mạnh Thời Uyên ngẩng đầu nhìn cô. “Ý em là sao?”
“Trước đây anh giống kiểu…” Cô suy nghĩ vài giây. “Sống chỉ để làm việc.”
“Bây giờ thì sao?”
“Bây giờ biết nghỉ cuối tuần, biết đi ăn, còn biết dùng vẻ mặt mệt mỏi để người khác mềm lòng.”
Động tác cầm chén trà của anh hơi dừng lại.
“Em nói quá rồi.”
“Không hề.” Châu Vận bật cười. “Anh tưởng em không nhận ra à?”
Mạnh Thời Uyên ngồi xuống đối diện cô. “Nhận ra cái gì?”
“Anh gần đây rất thích nhìn em rồi im lặng.”
“…”
“Sau đó em sẽ tự mềm lòng.”
Ngoài trời, tuyết bắt đầu rơi dày hơn một chút. Hơi nóng từ hồ nước ngoài sân bốc lên hòa với không khí lạnh đầu đông tạo thành một lớp sương trắng mỏng.
Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây rồi rất bình tĩnh hỏi:
“Vậy không được sao?”
Châu Vận lập tức bật cười cúi đầu.
“Anh đúng là học hư thật rồi.”
Anh không nói gì thêm.
Nhưng lần này Châu Vận nhìn thấy rất rõ ý cười thoáng qua trong mắt anh.
Không còn là Mạnh Thời Uyên của trước kia nữa.
Ít nhất khi ở cạnh cô, anh bắt đầu biết thả lỏng hơn một chút rồi.
Tối đó tuyết rơi dày hơn dự kiến.
Sau bữa tối, nhân viên trang viên mang thêm than nóng và trà lên phòng. Châu Vận ngồi co chân trên sofa đọc sách, còn Mạnh Thời Uyên vẫn xử lý nốt vài mail công việc ở bàn phía cửa sổ.
Không gian rất yên tĩnh.
Chỉ có tiếng lật sách và tiếng gõ bàn phím thỉnh thoảng vang lên giữa căn phòng phủ ánh đèn vàng dịu.
Châu Vận đọc được một lúc rồi ngẩng đầu nhìn anh. “Anh mang laptop theo thật à?”
“Ừm.”
“Em cứ tưởng hôm nay anh sẽ nghỉ.”
“Đã nghỉ rồi.”
Cô nhìn màn hình đầy tài liệu của anh rồi bật cười. “Tiêu chuẩn nghỉ ngơi của Mạnh tổng thấp thật.”
Mạnh Thời Uyên không đáp, chỉ đóng nốt file cuối cùng rồi gập máy tính lại.
Châu Vận hơi bất ngờ. “Xong rồi?”
“Ừm.”
“Em còn tưởng anh sẽ làm tới khuya.”
“Có người quản.”
Cô mất hai giây mới phản ứng lại, sau đó lập tức đặt sách xuống nhìn anh. “Anh bây giờ thật sự rất biết dùng lời của em đấy.”
“Không tốt sao?”
“… Không phải không tốt.”
Chỉ là cô bắt đầu cảm thấy mình sắp không đấu lại người này nữa rồi.
Ngoài cửa kính, tuyết vẫn rơi lặng lẽ giữa màn đêm. Khu suối nước nóng phía ngoài bốc hơi trắng mỏng trong không khí lạnh.
Mạnh Thời Uyên đứng dậy đi tới cạnh sofa. “Ra ngoài không?”
“Bây giờ?”
“Ừm.”
Hai người khoác áo rồi đi dọc hành lang gỗ phía sau khu nghỉ. Vì trời tuyết nên gần như không còn ai bên ngoài. Đèn sân vườn phủ một lớp sáng vàng rất nhạt trên nền tuyết mới.
Châu Vận đưa tay hứng thử vài bông tuyết rồi quay sang nhìn anh. “Anh biết không?”
“Ừm?”
“Em phát hiện trước đây mình thật sự hiểu sai anh.”
Ánh mắt Mạnh Thời Uyên dừng trên cô.
“Lúc mới quen, em luôn nghĩ anh rất lạnh.” Châu Vận chậm rãi đi tiếp. “Kiểu người sẽ không để ai tới gần.”
“Bây giờ thì sao?”
“Bây giờ thấy anh chỉ là…” Cô suy nghĩ vài giây rồi bật cười. “Khá vụng về.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây. “Em là người đầu tiên nói vậy.”
“Vì người khác đâu thấy.”
Anh không phủ nhận.
Có gió thổi qua hành lang mang theo hơi lạnh của tuyết đầu mùa. Châu Vận vừa rụt vai một chút, khăn quàng trên cổ đã bị người bên cạnh kéo lên cao thêm.
Cô gần như bật cười ngay lập tức. “Anh đúng là thành phản xạ rồi.”
“Tôi tưởng em đã quen.”
“Quen là một chuyện.” Cô ngẩng đầu nhìn anh. “Nhưng thỉnh thoảng vẫn thấy hơi buồn cười.”
“Buồn cười?”
“Ừm.” Cô đi lùi hai bước nhìn anh từ đầu tới chân. “Ai nhìn anh cũng nghĩ anh rất khó gần.”
“Sau đó?”
“Sau đó phát hiện anh chỉ là một người cực kỳ thích quản người khác.”
Tuyết rơi xuống vai áo đen của Mạnh Thời Uyên rồi nhanh chóng tan đi.
Anh nhìn cô một lúc lâu rồi mới thấp giọng hỏi:
“Vậy em có thấy phiền không?”
Châu Vận hơi khựng lại.
Đây là lần hiếm hoi anh hỏi kiểu này trực tiếp như vậy.
Không né tránh.
Cũng không vòng vo.
Cô nhìn người trước mặt vài giây rồi mới bước lại gần hơn một chút.
“Không phiền.” Giọng cô rất nhẹ. “Nếu phiền thì em đã không ở đây với anh rồi.”
Khoảng lặng giữa hai người lần này không còn nặng nề nữa.
Chỉ còn tiếng tuyết rơi rất khẽ phía ngoài hành lang.
Mạnh Thời Uyên đưa tay phủi bông tuyết dính trên tóc cô theo phản xạ. Động tác rất tự nhiên, giống như anh đã làm việc này từ lâu lắm rồi.
Châu Vận nhìn anh rồi đột nhiên bật cười.
“Lại sao nữa?”
“Em chỉ đang nghĩ…” Cô cúi đầu cười nhỏ. “Nếu mấy năm trước có người nói em sẽ yêu kiểu người như anh, chắc em không tin nổi.”
“Kiểu người như tôi?”
“Ừm.” Châu Vận ngẩng đầu nhìn anh. “Ít nói, khó đoán, còn rất thích tự gánh mọi thứ.”
Mạnh Thời Uyên im lặng vài giây rồi hỏi rất thấp:
“Bây giờ thì sao?”
“Tạm chấp nhận được.” Cô cố tình nghiêm túc gật đầu. “Dù đôi lúc hơi khó nuôi.”
Lần này anh thật sự bật cười khẽ.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Tiếng cười rất thấp giữa màn tuyết đầu đông, khiến cả người anh cuối cùng cũng có cảm giác nhẹ đi đôi chút sau rất nhiều năm.
Buổi tối ở trang viên yên tĩnh hơn Bắc Kinh rất nhiều.
Sau khi đi dạo ngoài trời một lúc, hai người quay lại khu nghỉ riêng. Nhân viên đã chuẩn bị bữa tối trong phòng từ trước. Cửa kính mở ra hồ nước nóng ngoài trời phủ hơi trắng mỏng giữa trời tuyết.
Châu Vận ngồi xuống cạnh bàn thấp rồi nhìn một lượt đồ ăn. “Em bắt đầu hiểu vì sao bác gái thích chỗ này rồi.”
“Mẹ tôi ghét nơi quá đông người.”
“Còn anh?”
“Trước đây thấy ở đâu cũng giống nhau.”
Châu Vận ngẩng đầu nhìn anh. “Bây giờ thì không?”
Mạnh Thời Uyên kéo ghế đối diện cô. “Bây giờ có khác một chút.”
Cô bật cười rất nhẹ. “Anh dạo này tiến bộ thật.”
“Em nói nhiều quá.”
“Không phải anh thích nghe à?”
Anh không phủ nhận.
Ngoài trời tuyết rơi dày hơn lúc chiều. Hơi nóng từ nồi lẩu bốc lên khiến cả căn phòng ấm hơn nhiều. Châu Vận vừa ăn vừa kể chuyện Lâm Kỳ hôm trước cãi nhau với khách ở gallery vì treo tranh lệch hai centimet.
“Một bức tranh thôi mà.”
“Cậu ấy nói lệch hai centimet là xúc phạm ánh sáng.”
Mạnh Thời Uyên im lặng hai giây rồi hỏi rất nghiêm túc: “Không phải sao?”
Châu Vận bật cười tới mức suýt sặc nước.
“Anh đúng là hợp với Lâm Kỳ thật đấy.”
“Ý em là gì?”
“Hai người đều có bệnh nghề nghiệp.”
Bữa tối kéo dài lâu hơn bình thường. Không ai nhắc tới vụ cháy nữa. Cũng không còn cảm giác như mỗi cuộc nói chuyện đều phải cẩn thận tránh chạm vào điều gì đó.
Sau khi ăn xong, Châu Vận ôm trà nóng ngồi cạnh cửa kính xem tuyết.
Mạnh Thời Uyên vẫn đang nghe điện thoại công việc ở phía ngoài hành lang. Giọng anh rất thấp, ngắn gọn như thường ngày. Châu Vận chống cằm nhìn bóng người phản chiếu mờ trên cửa kính rồi bỗng nhận ra một chuyện.
Trước đây mỗi lần nhìn anh làm việc, cô luôn cảm thấy khoảng cách rất xa.
Bây giờ thì khác.
Cô bắt đầu nhìn thấy phía sau vẻ bình tĩnh đó là một người sẽ quên ăn, quên ngủ, đau cũng nói không nghiêm trọng, nhưng lại nhớ cô sợ lạnh hay không mang khăn.
Điện thoại của Mạnh Thời Uyên vừa kết thúc cuộc gọi, Châu Vận đã lên tiếng từ trong phòng:
“Mạnh tổng.”
“Ừm?”
“Anh có muốn nghỉ làm hẳn không?”
Anh bước vào trong rồi nhìn cô. “Nuôi tôi?”
“Cũng không phải không được.”
“Studio của em nuôi nổi?”
“…” Châu Vận bật cười. “Không nổi.”
Mạnh Thời Uyên cởi áo khoác đặt sang một bên rồi ngồi xuống cạnh cô. “Vậy tôi vẫn nên làm việc.”
“Anh đúng là thực tế quá mức.”
“Không tốt sao?”
“Đôi lúc rất mất hứng.”
Ngoài cửa kính, tuyết bắt đầu phủ trắng lối đi ngoài sân. Không gian bên trong lại càng ấm hơn vì hệ thống sưởi chạy đều.
Châu Vận nhìn tuyết một lúc rồi bỗng hỏi: “Hồi nhỏ anh có như bây giờ không?”
“Ý em là sao?”
“Ít nói. Khó gần.” Cô nghiêng đầu nhìn anh. “Giống kiểu sinh ra đã là Mạnh tổng.”
Lần này anh thật sự suy nghĩ vài giây.
“Không hẳn.”
“Vậy lúc nhỏ anh thế nào?”
“Mẹ tôi nói tôi từng khá phiền.”
Châu Vận lập tức bật cười. “Em không tin.”
“Thật.”
“Có bằng chứng không?”
“Không còn.”
“Đáng tiếc thật.” Cô chống cằm nhìn anh. “Em rất muốn xem Mạnh Thời Uyên lúc mười tuổi.”
“Chắc không khác nhiều.”
“Em thấy khác.” Châu Vận chậm rãi nói. “Người lớn sẽ không tự nhiên trở nên như anh.”
Ánh mắt anh dừng lại trên người cô.
“Ý em là?”
“Ý là…” Cô suy nghĩ một lúc. “Anh chắc đã tự ép mình trưởng thành quá sớm.”
Không gian hơi chậm lại một chút.
Nhưng lần này không nặng nề.
Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây rồi rất khẽ hỏi: “Em đang đau lòng cho tôi à?”
Châu Vận lập tức quay sang nhìn anh.
“Anh bây giờ thật sự rất biết nói mấy câu nguy hiểm.”
“Không phải em hỏi trước?”
“Anh trước đây đâu thế này.”
“Trước đây em cũng đâu mềm lòng như bây giờ.”
Châu Vận nghẹn mất hai giây rồi bật cười bất lực.
“Xong rồi.” Cô ôm cốc trà tựa lưng vào sofa. “Em cảm giác mình sắp không thắng nổi anh nữa rồi.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô rất lâu rồi thấp giọng đáp:
“Có cần thắng đâu.”
Bình luận
Đang tải bình luận...