Chương 5
22h, con phố nhỏ gần studio của Châu Vận vẫn còn sáng đèn. Mưa từ chiều đã tạnh hoàn toàn, mặt đường phản chiếu ánh vàng từ biển hiệu quán ăn đêm. Châu Vận kéo lại quai túi trên vai rồi nhìn đồng hồ. Buổi khảo sát cuối cùng kéo dài hơn dự kiến gần ba tiếng. Cô vốn định về studio ăn tạm gì đó, nhưng bụng đã bắt đầu thấy đói.
“Châu tiểu thư.”
Quản lý dự án vừa lên xe vừa quay đầu lại. “Chúng tôi đi trước nhé.”
“Vâng.”
Tống Hiển cũng gật đầu chào cô trước khi bước vào xe bên kia. Chỉ còn lại Mạnh Thời Uyên đứng cạnh lối vào công trường. Tài xế của anh đang đi lấy xe ở bãi đỗ phía sau. Không khí đêm muộn trầm lặng hơn ban ngày rất nhiều.
Châu Vận kéo nhẹ tay áo vì gió lạnh.
“Cô chưa ăn tối?” Mạnh Thời Uyên hỏi.
“Chưa.”
“Muộn rồi.”
“Studio của tôi gần đây.” Cô cười nhẹ. “Tôi thường ăn trễ.”
Anh nhìn dãy phố phía đối diện. “Có quán nào còn mở không?”
“Có một quán mì.”
“Ngon?”
“Khá ngon.”
Mạnh Thời Uyên im lặng vài giây rồi nói.
“Tôi cũng chưa ăn.”
Châu Vận hơi bất ngờ. Cô vốn nghĩ kiểu người như anh sẽ có lịch trình chính xác đến từng bữa.
“Vậy Mạnh tổng muốn đi ăn không?”
Lời vừa nói ra cô mới nhận ra mình hỏi khá tự nhiên. Mạnh Thời Uyên nhìn cô.
“Được.”
Quán mì nằm trong con hẻm nhỏ phía sau studio. Không lớn. Cũng không giống nơi Mạnh Thời Uyên thường xuất hiện. Ông chủ đang ngồi xem tivi thấy hai người bước vào thì lập tức đứng dậy.
“Hai vị ăn gì?”
Châu Vận cầm thực đơn rất quen tay. “Cho tôi một mì bò cay ít hành.”
Ông chủ ghi xong rồi nhìn sang Mạnh Thời Uyên. Anh chỉ nhìn thực đơn vài giây.
“Giống cô ấy.”
Châu Vận ngẩng lên.
“Mạnh tổng ăn cay được?”
“Bình thường.”
Hai người ngồi ở bàn cạnh cửa kính. Quán mở nhạc cũ rất nhỏ, hơi nước từ bếp liên tục bay ra khiến cửa kính mờ đi một lớp. Mạnh Thời Uyên tháo kính đặt xuống bàn rồi xắn nhẹ tay áo sơ mi. Ánh đèn vàng khiến đường nét gương mặt anh dịu hơn lúc ở công trường.
Châu Vận nhìn thấy vậy thì hơi dời mắt đi.
“Quán này cô hay tới?”
“Ừm.”
“Ở gần studio?”
“Đi bộ khoảng 7 phút.”
Anh gật đầu. Khoảng im lặng kéo dài vài giây nhưng không khó chịu. Châu Vận chống cằm nhìn dòng xe ngoài phố. “Tôi tưởng Mạnh tổng sẽ không ăn ở kiểu quán thế này.”
“Tại sao?”
“Chỉ là cảm giác thôi.”
“Cô nghĩ tôi chỉ ăn nhà hàng riêng?”
“Không hẳn.” Cô bật cười. “Nhưng ít nhất cũng không phải quán mì mở lúc 22h.”
“Cô vừa nói quán này ngon.”
“Đúng là ngon.”
Ông chủ mang hai bát mì ra. Mùi nước dùng nóng lan nhanh trong không khí. Châu Vận cúi đầu trộn mì rồi rất tự nhiên nói tiếp.
“Hồi mới lên Bắc Kinh tôi nghèo đến mức tuần nào cũng ăn ở đây.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô.
“Lúc đó cô bao nhiêu tuổi?”
“18.”
“Không về Thành Đô?”
“Không muốn.”
Cô nói rất nhẹ, như thể chỉ đang kể chuyện của người khác.
“Mẹ tôi từng muốn tôi thi giáo viên mỹ thuật.” Châu Vận cười. “Ổn định hơn làm họa sĩ.”
“Bây giờ thì sao?”
“Bây giờ mẹ tôi đã quen rồi.”
Mạnh Thời Uyên gật đầu rồi bắt đầu ăn. Động tác của anh chậm và gọn gàng hơn hầu hết người cô từng gặp. Châu Vận nhìn một lúc rồi bật cười.
“Mạnh tổng ăn mì còn giống đang họp.”
Anh ngẩng lên.
“Tôi tưởng mình ăn bình thường.”
“Rất bình thường.” Cô cúi xuống giấu cười. “Chỉ là quá lịch sự.”
Khóe môi anh khẽ động một chút. Rất nhẹ. Nếu không nhìn đúng lúc có lẽ cô sẽ bỏ lỡ.
Châu Vận bất giác im vài giây.
Ngoài phố, tiếng xe máy lướt qua làm rung nhẹ lớp kính cửa.
“Mạnh tổng thường bận đến mấy giờ?”
“Không cố định.”
“Vậy anh có thời gian nghỉ không?”
“Tôi ngủ đủ.”
“Nghe không giống câu trả lời lắm.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Cô hỏi quá khó.”
Châu Vận bật cười thành tiếng lần nữa. Có lẽ vì nghĩ sau tối nay anh cũng sẽ quay lại cuộc sống rất xa mình, nên cô nói nhiều hơn bình thường. Cô kể về một học viên nhỏ tuổi làm đổ nguyên lọ màu cobalt lên sàn studio. Kể chuyện Lâm Kỳ từng ngủ quên trong gallery vì thức trắng dựng triển lãm. Kể cả chuyện mình thường nhìn ánh sáng trong phòng trước khi bắt đầu vẽ.
Mạnh Thời Uyên gần như không cắt ngang. Anh chỉ thỉnh thoảng hỏi vài câu rất ngắn.
“Sau đó thì sao?”
“Cô giữ bức tranh đó?”
“Giám tuyển Lâm biết chuyện này không?”
Giọng anh thấp và chậm, nhưng thật sự đang nghe. Đến khi Châu Vận nhận ra mình đã nói liên tục gần mười phút, cô mới hơi dừng lại.
“Tôi nói nhiều quá rồi.”
“Không nhiều.”
“Bình thường tôi không thế này.”
“Có lẽ quán mì này khiến người ta nói nhiều hơn.”
Cô nhìn anh vài giây rồi bật cười. Ông chủ mang thêm trà nóng ra bàn. Mạnh Thời Uyên đẩy cốc về phía cô trước.
“Cảm ơn.”
“Cô thường về studio giờ này một mình?”
“Ừm.”
“Không thấy nguy hiểm?”
“Ở đây quen rồi.”
Châu Vận cúi xuống ăn thêm vài miếng mì rồi bất chợt hỏi.
“Mạnh tổng mua tranh vì thích thật hay vì đầu tư?”
Anh nhìn cô.
“Cô đang hỏi chung chung?”
“Ừ.”
“Tôi không thích mua thứ mình không muốn nhìn lâu.”
Câu trả lời rất giống anh. Không dài. Nhưng đủ để người nghe phải nghĩ thêm. Điện thoại của Mạnh Thời Uyên rung lên hai lần liên tiếp.
Anh nhìn màn hình rồi tắt đi.
“Công việc?”
“Ừ.”
“Sao không nghe?”
“Tôi đang ăn.”
Châu Vận chống cằm nhìn anh một lúc.
“Mạnh tổng khác tưởng tượng của tôi.”
“Khác thế nào?”
“Tôi tưởng anh sẽ rất khó nói chuyện.”
“Bây giờ thì sao?”
“Bây giờ...” Cô suy nghĩ vài giây. “Anh biết lắng nghe hơn tôi tưởng.”
Ánh mắt Mạnh Thời Uyên dừng trên cô lâu hơn bình thường một chút. Rồi anh cầm cốc trà lên uống ngụm đầu tiên từ đầu buổi tối. Ăn xong, hai người cùng đi bộ ra ngoài.
Gió đêm lạnh hơn lúc tới. Châu Vận vừa bước khỏi quán mới nhớ ra mình quên mang khăn choàng. Cô kéo tay áo lên che cổ theo phản xạ.
Mạnh Thời Uyên nhìn thấy. Không nói gì. Chỉ tháo áo khoác ngoài đưa cho cô.
Châu Vận lập tức lắc đầu. “Không cần đâu.”
“Cô vừa run.”
“Tôi không lạnh đến vậy.”
“Cầm đi.”
Giọng anh vẫn rất bình tĩnh. Không giống đang cố tỏ ra ga lăng. Châu Vận do dự hai giây rồi nhận lấy.
Áo khoác còn hơi ấm. Mùi gỗ đàn hương rất nhạt.
Hai người đi chậm về phía studio cách đó không xa. Ánh đèn tầng hai vẫn còn sáng. Mạnh Thời Uyên nhìn lên cửa sổ rồi hỏi.
“Studio của cô ở đó?”
“Ừm.”
“Muộn rồi, tôi đưa cô lên.”
“Không cần đâu.” Châu Vận cười nhẹ. “Từ đây rất gần.”
Anh gật đầu. Không ép thêm. Chiếc xe chờ sẵn ở đầu phố đúng lúc đó. Tài xế bước xuống mở cửa sau.
Châu Vận đứng dưới ánh đèn đường, tay vẫn ôm áo khoác của anh.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Tối nay cảm ơn anh.”
Mạnh Thời Uyên nhìn cô vài giây.
“Cô nhớ trả áo khoác là được.”
Châu Vận bật cười.
“Được.”
Bình luận
Đang tải bình luận...