Chương 20
Khách sạn nghệ thuật chính thức khai trương vào một tối đầu đông. Toàn bộ đại sảnh sáng rực dưới hệ thống đèn mới hoàn thiện. Tiếng nhạc dây vang nhẹ giữa không gian cao rộng. Khách mời nối nhau bước qua thảm đen phía trước sảnh chính. Truyền thông đứng kín một góc.
“Mọi thứ cuối cùng cũng xong rồi.” Tống Hiển chỉnh lại khuy tay áo rồi nhìn quanh đại sảnh. “Tôi tưởng dự án này sẽ kéo dài tới sang năm.”
“Tiến độ ổn.” Mạnh Thời Uyên đáp ngắn.
“Ổn vì có người ngày nào cũng tự tới kiểm tra.”
Anh không phản ứng với câu châm chọc đó. Chỉ cầm ly champagne đứng cạnh khu lounge nhìn dòng khách đang vào. Hôm nay anh mặc suit đen hoàn toàn. Kính gọng vàng phản ánh đèn sảnh thành một đường sáng rất mỏng.
“Mạnh tổng.” Một quản lý bước tới. “Đại diện truyền thông muốn chụp thêm vài tấm.”
“5 phút nữa.”
“Vâng.”
Tống Hiển nhìn đồng hồ.
“Cô Châu tới chưa?”
Mạnh Thời Uyên không trả lời ngay. Ánh mắt anh đã nhìn về phía cửa chính từ trước. Chiếc xe màu trắng vừa dừng trước sảnh. Châu Vận bước xuống giữa ánh đèn flash. Cô mặc váy dài màu champagne nhạt, tóc xõa mềm hơn thường ngày. Không có quá nhiều trang sức. Chỉ một đôi khuyên tai nhỏ phản sáng rất nhẹ khi cô nghiêng đầu chào người khác. Toàn bộ đại sảnh gần như đồng loạt nhìn sang.
“Tôi rút lại lời hôm trước.” Tống Hiển lẩm bẩm. “Không phải không cứu nổi.”
Mạnh Thời Uyên đặt ly xuống bàn trước khi anh kịp nhận ra động tác của mình. Châu Vận vừa bước vào sảnh đã thấy Hồ Phong đứng vẫy tay phía xa.
“Chú Hồ.”
“Hôm nay cô Châu đẹp quá.” Hồ Phong cười tới mức mắt híp lại. “Tôi vừa gặp ba người hỏi tranh cô.”
“Chú đừng nói quá.”
“Tôi còn chưa bắt đầu nói.”
Ông vừa dứt lời thì một người đàn ông khoảng hơn 40 tuổi bước tới. Suit xám đậm. Đồng hồ rất đắt.
“Cô Châu?” Ông ta chìa tay ra. “Tôi là Lương Trạch.”
“Chào ông Lương.”
“Tôi rất thích series tranh mới của cô.” Ông ta cười. “Đặc biệt là bức treo ở cánh đông.”
“Cảm ơn ông.”
“Tôi muốn mua toàn bộ.”
Châu Vận hơi khựng lại.
“Xin lỗi?”
“Toàn bộ series.” Lương Trạch nhìn cô rất trực tiếp. “Giá không thành vấn đề.”
Hồ Phong đứng cạnh cũng hơi bất ngờ.
“Ông Lương.” ông cười đỡ lời. “Series đó còn chưa public.”
“Cho nên tôi mới muốn chốt trước.”
Ánh đèn sảnh phản xuống ly champagne trong tay Châu Vận thành một vòng sáng rất mờ.
“Thật ra...” cô cười lịch sự. “Tôi chưa nghĩ tới chuyện bán toàn bộ.”
“Cô có thể suy nghĩ thêm.” Lương Trạch đưa danh thiếp. “Tôi rất nghiêm túc.”
Ở phía bên kia đại sảnh, Tống Hiển nhìn cảnh đó rồi rất chậm quay sang. Mạnh Thời Uyên vẫn đứng nguyên vị trí cũ. Chỉ khác ngón tay anh đang gõ nhẹ lên thân ly thủy tinh. Ba cái. Dừng. Rồi thêm ba cái nữa.
“Tôi bắt đầu thấy nguy hiểm rồi.” Tống Hiển nói nhỏ.
“Ông ta là ai?”
“Nhà sưu tập tư nhân.” Tống Hiển đáp. “Rất nhiều tiền, rất thích mua độc quyền.”
Ánh mắt Mạnh Thời Uyên vẫn dừng phía Châu Vận. Lương Trạch đang cúi người nói gì đó khiến cô bật cười rất nhẹ. Không khí quanh họ nhìn từ xa giống một cuộc trò chuyện rất hợp ý.
“Mạnh tổng.” Một đối tác bước tới bắt tay anh. “Chúc mừng khai trương.”
“Cảm ơn.”
“Khách sạn lần này rất thành công.”
“Ừ.”
“Nghe nói tư vấn nghệ thuật là cô Châu?” Người kia nhìn sang phía đại sảnh. “Mắt nhìn của anh đúng là khác.”
Mạnh Thời Uyên không đáp. Đối tác kia tiếp tục cười nói thêm vài câu nhưng rõ ràng nhận ra anh không tập trung. Cuối cùng đành tự rút lui rất nhanh. Tống Hiển đứng cạnh nhìn toàn bộ rồi nhếch môi.
“Cậu có biết mình đang nhìn người ta như muốn đuổi hết người xung quanh không?”
“Tôi không có.”
“Được.” Anh nhịn cười. “Vậy tôi nhìn nhầm.”
Lúc này Hồ Phong vừa thấy Mạnh Thời Uyên liền kéo Châu Vận lại gần.
“Cậu Mạnh.” ông cười lớn. “Tôi vừa bảo với ông Lương tranh cô Châu không dễ mua đâu.”
Lương Trạch quay sang.
“Mạnh tổng.”
“Ông Lương.”
Hai người bắt tay rất xã giao. Nhưng không khí giữa họ đáng ngờ tới mức Châu Vận cũng nhận ra chút gì đó lạ.
“Mạnh tổng cũng thích tranh cô Châu?” Lương Trạch hỏi.
“Ừ.”
“Khá trùng hợp.” Ông ta cười. “Tôi định mua toàn bộ series mới.”
Ngón tay Mạnh Thời Uyên khẽ dừng trên ly rượu. Chỉ một thoáng.
“Tranh của cô ấy không phải hàng sưu tập ngắn hạn.”
Lương Trạch hơi nhướng mày.
“Tôi không có ý đó.”
“Tôi biết.”
Giọng Mạnh Thời Uyên vẫn rất lịch sự. Nhưng Hồ Phong đứng cạnh đã bắt đầu thấy căng đầu. Ông ho nhẹ một tiếng.
“Hay mọi người qua lounge nói chuyện?”
“Được.” Lương Trạch nhìn Châu Vận. “Cô Châu nghĩ sao?”
“Tôi...” Cô còn chưa kịp đáp thì Mạnh Thời Uyên đã đặt ly xuống.
“Ông Lương.”
“Hửm?”
“Series đó chưa hoàn thành.”
“Cho nên?”
“Không nên gây áp lực cho họa sĩ.”
Không khí quanh nhóm người lặng đi vài giây. Châu Vận ngẩng lên nhìn anh. Đây là lần đầu tiên cô thấy Mạnh Thời Uyên chen vào chuyện tranh của mình trực tiếp như vậy. Lương Trạch bật cười rất nhẹ.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Tôi chỉ đưa lời đề nghị thôi.”
“Ừ.”
“Mạnh tổng phản ứng hơi mạnh rồi.”
“Tôi không thấy vậy.”
Hồ Phong đứng giữa hai người tới mức muốn đau đầu. May đúng lúc MC bắt đầu mời khách di chuyển vào khu sân khấu chính. Lương Trạch nhìn đồng hồ rồi mỉm cười.
“Chúng ta nói tiếp sau.”
Ông ta rời đi trước. Không khí cuối cùng cũng giãn ra. Hồ Phong lập tức thở phào.
“Trời ạ.” ông lắc đầu. “Tôi còn tưởng hai người định mở hội nghị tài chính ở sảnh.”
“Tôi có sao đâu?” Châu Vận bật cười.
“Không phải cô.”
Ông nhìn sang Mạnh Thời Uyên đầy ẩn ý rồi rất nhanh tìm cớ rời đi. Cuối cùng chỉ còn hai người đứng cạnh khu lounge. Âm nhạc từ sân khấu chính vọng lại rất xa. Châu Vận nhìn ly champagne trong tay anh.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh không thích ông Lương à?”
“Không liên quan.”
“Vậy sao anh nói chuyện như sắp họp hội đồng quản trị vậy?”
Mạnh Thời Uyên im lặng vài giây. Ngón tay gõ nhẹ lên thân ly ba cái. Dừng.
“Ông ta muốn kiểm soát quá nhiều.”
“Người sưu tập thường vậy mà.”
“Cô thích?”
“Tôi chưa nghĩ tới.”
Anh nhìn cô.
“Đừng bán toàn bộ.”
Châu Vận hơi ngẩn ra.
“Anh đang góp ý hay ra quyết định vậy?”
“Góp ý.”
“Nhưng nghe rất giống quyết định.”
“Vậy cô đừng nghe.”
Cô bật cười thành tiếng.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Hôm nay anh hơi lạ.”
Bình luận
Đang tải bình luận...