Chương 29
22h15. Studio chỉ bật một ngọn đèn vàng cạnh sofa. Ngoài cửa kính, Bắc Kinh chìm trong lớp sương mùa đông mỏng. Châu Vận ngồi bó gối trên thảm, trước mặt là laptop mở dở email gallery nhưng hơn 10 phút rồi vẫn chưa đọc hết nổi một đoạn. Điện thoại rung nhẹ.
“Mạnh tổng: Tới nhà chưa?”
Khóe môi cô gần như tự động cong lên.
“Rồi.”
Tin nhắn trả lời tới rất nhanh.
“Ừ.”
Chỉ một chữ. Nhưng Châu Vận vẫn nhìn màn hình thêm vài giây trước khi tắt điện thoại. Cô ngả đầu lên sofa rồi thở ra rất khẽ. Hôm nay mọi thứ đều quá gần. Gần tới mức cô bắt đầu thấy bất an. Tiếng nước từ máy sưởi vang rất nhỏ trong studio yên tĩnh. Châu Vận cúi xuống nhìn chiếc móc khóa mèo trắng đặt cạnh ly trà. Ngón tay vô thức chạm lên chiếc khăn đỏ bé xíu trên cổ nó. Điện thoại lại rung. Lần này là cuộc gọi video từ Lâm Kỳ.
“Cuối cùng cũng chịu nghe máy.” Lâm Kỳ vừa xuất hiện đã nheo mắt nhìn cô. “Mặt cậu sao vậy?”
“Mặt tôi bình thường.”
“Không.” Cô chống cằm nhìn kỹ hơn. “Mặt người vừa rung động quá mức.”
Châu Vận bật cười nhỏ rồi kéo chăn lên cao hơn.
“Hôm nay tôi đi hồ Sát Hải.”
“Tôi biết.” Lâm Kỳ nhướng mày. “Instagram đã đầy người chụp Mạnh tổng rồi.”
“Anh ấy nổi tiếng quá mức thật.”
“Không.” Lâm Kỳ lập tức sửa lại. “Là cậu chưa quen thế giới của anh ta thôi.”
Câu nói đó làm không khí hơi khựng lại. Châu Vận cúi xuống nhìn ly trà trong tay.
“Tôi vừa nghĩ chuyện đó.”
“Chuyện gì?”
“Thế giới của anh ấy.”
Lâm Kỳ yên lặng vài giây rồi mới hỏi nhẹ hơn:
“Có chuyện gì xảy ra à?”
Châu Vận kể lại chuyện gia đình anh muốn sắp xếp xem mắt. Không dài. Nhưng đủ khiến Lâm Kỳ cũng im đi một lúc.
“Thật ra chuyện này không bất ngờ.” cô nói chậm. “Gia đình kiểu đó luôn vậy.”
“Tôi biết.”
“Vậy cậu đang sợ gì?”
Châu Vận không trả lời ngay. Ngoài cửa kính, một chiếc máy bay bay ngang rất xa giữa màn đêm.
“Tôi chỉ đột nhiên nhận ra...” cô kéo nhẹ mép chăn. “Thế giới của anh ấy rất lớn.”
“Ừ.”
“Còn tôi thì chỉ có studio, gallery, tranh vẽ.”
“Châu Vận.”
“Hửm?”
“Cậu nghĩ quá rồi.”
“Có thể.”
Nhưng giọng cô không giống thật sự tin vậy. Điện thoại Lâm Kỳ đột nhiên vang thông báo liên tục. Cô cúi xuống nhìn màn hình rồi lập tức nhíu mày.
“Khoan đã.”
“Sao vậy?”
Lâm Kỳ bấm mở Weibo rồi chửi rất nhỏ.
“Đám account giải trí này đúng là rảnh.”
Châu Vận hơi ngẩng lên.
“Gì thế?”
“Tin đồn Mạnh gia và Tần gia liên hôn.”
Không khí trong studio lắng xuống. Lâm Kỳ nhìn biểu cảm cô rồi lập tức nói nhanh:
“Chắc chỉ là gossip thôi.”
“Cho tôi xem.”
“Không cần đâu.”
“Lâm Kỳ.”
Cuối cùng cô vẫn đưa màn hình lên camera. Một bài post từ tài khoản giải trí tài chính khá lớn.
“Nghe nói Mạnh gia đang cân nhắc liên hôn với Tần gia sau khi thiên kim Tần gia về nước.”
Bên dưới còn có ảnh chụp mờ mẹ Mạnh Thời Uyên bước vào tập đoàn sáng nay. Bình luận chạy rất nhanh.
“Môn đăng hộ đối quá.”
“Cuối cùng Mạnh tổng cũng chịu kết hôn?”
“Người như anh ấy chắc chắn phải cưới nhà tài phiệt.”
Châu Vận nhìn màn hình vài giây rồi rất chậm đặt điện thoại xuống.
“Cậu ổn không?” Lâm Kỳ hỏi ngay.
“Tôi ổn.”
Nhưng cô trả lời quá nhanh. Giống phản xạ hơn thật lòng. Studio bất ngờ trở nên quá yên tĩnh. Quá rộng. Tiếng máy sưởi cũng nghe rõ hơn bình thường.
“Châu Vận.”
“Hửm?”
“Cậu tin anh ta không?”
Cô im lặng vài giây. Rồi gật đầu rất nhẹ.
“Tôi tin.”
“Vậy là đủ.”
“Nhưng...” Châu Vận nhìn ra cửa kính. “Tin không có nghĩa là không sợ.”
Lâm Kỳ không nói tiếp ngay. Bởi vì cô hiểu. Cảm giác này không phải nghi ngờ tình cảm. Mà là cảm giác khoảng cách giữa hai thế giới bắt đầu hiện ra rõ hơn trước. Một bên là giới tài phiệt Bắc Kinh. Một bên là họa sĩ sống trong studio đầy mùi sơn dầu.
“Anh ấy hôm nay nói với tôi rằng anh ấy không muốn nghe theo chuyện xem mắt.” Châu Vận nói rất nhỏ. “Nhưng tôi lại thấy...”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
“Thấy gì?”
“Thấy mình không nên trở thành lý do khiến anh ấy phải chống lại quá nhiều thứ.”
Không khí đầu dây bên kia im bặt. Lâm Kỳ nhìn cô rất lâu rồi mới thở dài.
“Cậu biết điều đáng ghét nhất ở cậu là gì không?”
“Hả?”
“Cậu luôn nghĩ cho người khác trước khi nghĩ cho mình.”
Châu Vận bật cười nhạt.
“Nghe giống giáo viên chủ nhiệm quá.”
“Tôi nghiêm túc đấy.” Lâm Kỳ chống cằm. “Cậu có nhận ra anh ta cũng đang tự nguyện không?”
Châu Vận không trả lời. Điện thoại trên bàn rung đúng lúc đó. Tên hiện trên màn hình:
“Mạnh tổng.”
Cả cô và Lâm Kỳ cùng nhìn xuống.
“Nghe đi.” Lâm Kỳ nói ngay.
Châu Vận hít nhẹ một hơi rồi bắt máy.
“Alo?”
Giọng Mạnh Thời Uyên vang lên thấp và ổn định như mọi khi.
“Cô chưa ngủ?”
“Chưa.”
“Đang làm việc?”
“Ừm... một chút.”
Phía bên kia im lặng vài giây. Rồi anh đột nhiên hỏi:
“Cô thấy tin rồi?”
Tim cô khẽ siết lại.
“Anh biết à?”
“Tống Hiển vừa gửi.”
Không khí giữa hai đầu điện thoại rất lặng lẽ. Không ai vòng vo nữa.
“Mạnh tổng.”
“Ừ?”
“Anh không cần giải thích đâu.”
“Tôi không định giải thích.”
Câu trả lời tới quá thẳng khiến cô hơi khựng lại. Rồi giọng anh tiếp tục, chậm và rất rõ:
“Vì chuyện đó sẽ không xảy ra.”
Studio lặng lẽ tới mức Châu Vận nghe rõ nhịp tim mình. Ngoài cửa kính, đèn thành phố phản lên mắt cô thành những đốm sáng rất mờ.
“Mạnh tổng...” cô nhỏ giọng.
“Ừ?”
“Anh đang làm tôi khó ngủ hơn rồi.”
Bình luận
Đang tải bình luận...